Lịch Sử Của Việt Nam

Pắc-Pó: Miệng Nguồn Của Tội Ác

hang pắc pó

1, 2

TNLT Nguyễn Văn Lý

1. Theo tài liệu chính thức của CSVN, Hồ Chí Minh về trú ẩn tại hang Pắc Pó, xã Trùng Hà, huyện Hà Thủy, tỉnh Cao Bằng từ ngày 8-2-1941, cách thị xã Cao Bằng 55km về phía Bắc. Theo tiếng Tày địa phương, Pắc Pó có nghĩa là Miệng Nguồn. Đây là một vùng rừng núi rậm rạp rộng hàng ngàn hécta, không có ranh giới rõ rệt, gồm những địa danh rất tai tiếng bí ẩn: hang Pắc Pó, núi Các Mác, suối Lê-nin, hang Cốc Bó, bãi Cò Rạc, suối Nậm,… Từ ngày 8-2-1941 đến ngày 10-10-1954, HCM chọn nơi đây làm An Toàn Khu tuyệt đối bí mật. Sau 1954, HCM vẫn duy trì nơi đây là một chiến mật khu đặc biệt, cần dùng khi hữu sự. HCM không sống và làm việc ở đó liên tục từ 1941-1954, vì thinh thoảng HCM phải đi Trung Hoa, Liên Xô, hoạt động CS kháng chiến nơi này nơi khác ở các vùng rừng núi phía Bắc khác như Tuyên Quang, Quảng Đông, Quảng Tây, Côn Minh… Rõ ràng nhất là HCM đi Trung Hoa và bị tù ở Quảng Tây, Vân Nam từ tháng 8-1942 đến tháng 9-1943; từ tháng 5-1945 HCM chuyển về Tuyên Quang để chuẩn bị giành Chính quyền từ Chính phủ VN độc lập vừa mới thành lập còn rất non trẻ của Trần Trọng Kim ngày 2-9-1945. Rồi HCM sống ở Hà Nội cho đến 1946 mới lại rút vào chiến khu để thực hiện phương cách phá hoại khủng bố "đốt nhà phá vườn tiêu thổ kháng chiến". "Đốt sạch, phá sạch, giết sạch" bất cứ những gì CS không chiếm đoạt được, hoặc không theo CS, dù chỉ là một con gà con !

Như vậy HCM chỉ có thể chính thức sống ở Pắc Bó 3 thời kỳ : 1941-1942, 1943-1945, 1946-1954 trên danh nghĩa là không thường trực, nhưng trong thực tế là vẫn có thể thường trực. Lý do bí hiểm này trở nên khá dễ hiểu nhờ một chứng nhân rất đặc biệt.

2. Chứng nhân Chí Xầu, người Mán, quê ở Lộc Bình, tỉnh Lạng Sơn, khoảng 23 tuổi, nhận đặc nhiệm bảo vệ an ninh khu Pắc Bó từ ngày 3-4-1941, sau đó làm Đội phó Đội Bảo vệ đặc khu này đến cuối năm 1943. Riêng một mình ông trong gần 3 năm, chính tay đã giết hơn 500 (hơn năm trăm) người nam nữ, đa số là Dân địa phương đi rừng kiếm sống, lạc chân vào. Nhìn những người khác chém giết đẫm máu còn hơn ông, ông cảm thấy quá ghê sợ và nhức nhối lương tâm, nên cuối năm 1943 xin chuyển công tác. Tỏ dấu hiệu gì đáng ngờ là tức khắc bị thủ tiêu ngay, nhưng may mắn ông Xầu được "chấp thuận cho tình nguyện" đi vận chuyển vũ khí từ Liên Xô qua đường Trung Hoa về miền Bắc Việt Nam. Chuyến đầu bình yên, nhưng chuyến thứ 2, khi tàu dừng chân ở giữa rừng, ông Xầu thèm thuốc lào chạy qua toa khác xin thuốc, thì toa chở chất nổ do ông phụ trách phát nổ, nhờ đó mà ông thoát chết. Ông biết là đã có lệnh thủ tiêu ông để bịt miệng, ông bỏ trốn.

3. Theo ông Xầu, HCM thật có thêm 2-3 HCM giả, có thể thay HCM thật tiếp khách, đi họp, gặp gỡ, kinh lý, thị sát, đi công tác… kể cả dự các Hội nghị với các Nước khác mà chỉ có HCM thật và một ít tay chân rất thân thiết biết điều này mà thôi. HCM thật 2 tai không đều nhau, vành tai trên của tai phải dính gần sát vào da đầu, còn các HCM giả 2 tai cân đối đều nhau. Những người thật sự tâm huyết chỉ dựa vào chi tiết rất nhỏ này mà nhận diện HCM thôi. Ngoài ra giọng nói, điệu bộ gần giống nhau. Còn lập trường, quan điểm, ứng xử thì các HCM giả phải tuân thủ theo sự chỉ dạy của HCM thật 100% tùy trường hợp, nếu không muốn chết sớm bất cứ lúc nào. Những hình chụp HCM 2 vành tai cân đối đều nhau chắc chắn là hình một HCM giả nào đó đã được lựa chọn.

Vì chung quang vùng hang Pắc Bó không có hàng rào làm ranh giới rõ rệt, nên HCM chọn một đội quân hàng trăm người canh gác rất nghiêm nhặt thành nhiều lớp ngoài, lớp trong rất bí mật. HCM ra nghiêm lệnh : Vì phải tuyệt đối bí mật, nên bất cứ người Dân địa phương nào, người nào, dù bất cứ lý do gì, đặt chân vào khu rừng núi đặc nhiệm này, nếu không phải là Cán bộ CS cao cấp (thuộc mật khẩu nhận diện) hoặc đặc khách có Cán bộ dẫn đường, thì :

- Nếu là nam hoặc nữ quá già nua ốm yếu, phải thủ tiêu ngay, không cần xét tuyển cán-bộ đội.

- Nếu là nữ, chỉ cần tương đối còn xuân sắc khỏe mạnh, thì phải đưa ngay vào hang nói là để "Bác" đào tạo gián điệp, giao liên. Thực chất để HCM thật (hoặc HCM giả) hưởng lạc, sau đó chia cho thủ hạ thân tín hưởng xái, rồi mới thủ tiêu. Thủ tiêu bằng cách nhét miệng kín, trói chặt tay, đâm chém chết, rồi thả suối trôi. Không một ai được phép còn sống mà ra khỏi mật khu này.

1, 2

 

Quân Sử Việt Nam (Top)