Lịch Sử Của Việt Nam

 

LUẬT SƯ LÊ THỊ CÔNG NHÂN BỊ BẮT GIỮ
2 NGÀY LIÊN TIẾP & “ĐƯỢC XỬ PHẠT”
VI PHẠM QUẢN CHẾ 1,5 TRIỆU ĐỒNG

1, 2, 3, 4

Luật sư Lê thị Công Nhân đã bị mật vụ cộng sản bắt giữ 2 ngày liên tiếp 29 và 30 tháng 12 năm 2010 và “được” ra quyết định xử phạt 1,5 triệu đồng do lần vi phạm án quản chế. FNA ghi lại sự việc cụ thể như sau:

...

Khoảng 9h tối thì Thiếu tá công an khu vực Nguyễn Xuân Sơn lại tiếp tục điệp khúc nhiệt tình cách mạng của mình “Nếu chị không chấp hành pháp luật của Đảng và nhà nước thì chúng tôi sẽ có biện pháp mạnh với chị.”. Công an này đưa cho cô tờ quyết định xử phạt hành chính số 01 của công an phường Phương Mai, phạt luật sư Lê thị Công Nhân 1,5 triệu đồng, nộp phạt trong vòng 10 ngày tại kho bạc nhà nước kể từ ngày có quyết định xử phạt, nếu không sẽ bị cưỡng chế. Luật sư Công Nhân hỏi cưỡng chế cách nào. Xuân Sơn đáp “Chúng tôi có cách riêng của chúng tôi chị không cần biết.” Công Nhân nói “Cưỡng chế mà có cách riêng bí mật thì là ăn cướp àh?” thì Xuân Sơn gào lên rằng “Đấy không phải là việc của chị.” (Hay thật !) Khi Xuân Sơn đưa cô tờ quyết định cô đã xé toạc nó làm đôi ngay trước mặt họ. Ngay lập tức mật vụ Quang và công an Xuân Sơn nói “Đúng là cái loại vô văn hóa vô học.” Điều này có nghĩa là cứ lầm lũi cun cút mà làm theo lời chính quyền tham nhũng này mọi người sẽ được tôn vinh là có hiểu biết, có văn hóa, còn nếu không thì, thậm chí không đợi đến lúc khác biệt rõ ràng mà chỉ cần không nịnh bợ chính quyền (mà cụ thể là những cá nhân đang thay mặt nhà nước để phục vụ nhân dân) thì sẽ bị chửi, bị kết án là ngu dốt và vô văn hóa. 

Luật sư Công Nhân nói “Nguyên tắc xử phạt là phải phù hợp với hoàn cảnh của đương sự. Tôi vừa đi tù về đang bị các người quản chế, không hề có tiền mà bị xử phạt những 1,5 triệu đồng bằng cả một tháng lương của sinh viên vừa tốt nghiệp đại học, gấp 2 lương tháng cơ bản nhà nước quy định, đấy là còn chưa nói tôi chẳng có tội tình gì.” Và công an Xuân Sơn còn đưa thêm cho cô giấy mời 9h sáng 31-12-2010 ra công an phường làm việc tiếp và nhận quyết định xử phạt cho việc vi phạm quản chế của ngày bị bắt thứ 2 tức 30-12, và nhấn mạnh tờ quyết định xử phạt mà Công Nhân vừa xé chỉ là của riêng ngày 29-12 thôi. Luật sư Công Nhân cũng nói luôn tại chỗ với công an “Tất nhiên sẽ không có chuyện nộp phạt rồi. Nói trước cho mà biết.”

Công an Xuân Sơn còn  tranh thủ sỉ vả luật sư Công Nhân về vụ việc thẩm vấn ngày 4-11, trong khi chính cô là nạn nhân của hành vi xúc phạm nhân phẩm nghiêm trọng của công an. Cô nói “Tôi tưởng chú phải xin lỗi tôi mới đúng chứ ! Không ngờ lòng dạ chú như vậy. Tối về nhà nằm ngủ hãy vắt tay lên trán mà suy nghĩ. Lần sau công an mật vụ bắt phụ nữ thì nhớ hỏi xem người ta đang có kinh nguyệt hay không và phải tạo điều kiện cho người ta vệ sinh, chứ  người ta không xin được bị bắt, nghe chưa ?” Thế là công an Xuân Sơn này gào với theo cầu thang chửi “Đồ vô học. Đồ vô văn hóa!” khi luật sư Công Nhân được thả ra lúc 10h tối.

10h tối lạnh lẽo luật sư Công Nhân chậm rãi đi bộ về nhà, bụng đói người run rẩy với đôi mắt bốc hỏa và mờ đi vì mệt mỏi và uất ức.

Thật, không còn lời gì để miêu tả về sự điên rồ, ác độc và mặc cảm đê hèn của chính quyền độc tài cộng sản Việt nam và đứa con cưng của chúng là công an mật vụ. Thậm chí trong cuộc điều tra xã hội học gần đây đăng trên báo Tuổi trẻ tháng 11-2010 thì công an là ngành tham nhũng nhất Việt Nam, mà phải nói cho chính xác là tham nhũng và tàn ác nhất.

Có vẻ như hoàn cảnh của luật sư Công Nhân là 50-50 bắt bỏ tù-không bắt bỏ tù, tùy thuộc vào một ý tưởng ngẫu hứng nào đó của một quan chức cộng sản có thẩm quyền sinh sát trong tay.

Ôi! Tự do, nhân phẩm và sinh mạng của con người dưới chế độ độc tài cộng sản sao lại đau đớn, mong manh và thảm hại đến vậy. Và nếu ai cũng ngồi đó vỗ ngực tự tin ta đây quá hiểu biết về hiện trạng xã hội chính trị Việt Nam mà không làm một điều gì đó thiết thực mạnh mẽ để giải phóng chính mình và con cháu  thoát khỏi chế độ này thì dân chủ đúng là một ước mơ xa vời xa xỉ đối với người Việt Nam.

FNA, Cánh chim Hòa bình từ Lạng Sơn, 31-12-2010

1, 2, 3, 4

Quân Sử Việt Nam (Top)