Lịch Sử Của Việt Nam

Cuộc Chiến Không Thù Hận

1, 2

Giao Chỉ, San José

...

Tất cả là vì con cái.

Ai vác thân già qua Mỹ cũng hy vọng ở tương lai. Ai cũng nói là vì con cái. Dòng nước mắt chảy suôi. Chồng cắt cỏ, vợ may thuê lo nuôi 2 đứa con cho đến lúc tuổi già sẽ trông cậy vào đám trẻ. Ông Trời ngó lại thật. Con trai tốt nghiệp làm việc tại Tucson, AZ. Cô con gái ngoài 30 tuổi còn độc thân, tốt nghiệp dược sĩ. Làm quản trị viên cho dược phòng Walgreen tại Arizona. Cô mua một ngôi nhà, đón cha mẹ về vui cảnh điền viên. Hai vợ chồng ông thiếu tá mũ đỏ gốc Trà Vinh, một thời tù cải tạo, 12 năm cắt cỏ LA, nay tưởng là sẽ sống trọn vẹn cuối đời hạnh phúc.

Tai họa đến bất ngờ, dược sĩ Mỹ Linh bị bệnh ung thư máu giống như bác sĩ Lâm Việt. Chạy “Chemo” đã tạm bình phục, nhưng nay bệnh trở lại. Hy vọng cuối cùng của cô cũng phải chờ một người anh hùng vô danh xuất hiện. Người anh hùng của cậu con trai bác sĩ Ðỗ ở San Jose là một ông cảnh sát ở Seatle. Người anh hùng của em Matthew mới được hiến tủy thành công là một chị Việt Nam làm nail ở Orange County. Và người anh hùng của nữ bác sĩ Lâm Việt là anh chàng Á Châu ở nơi nào đó tại Hoa kỳ.

Cô con gái của chị Hoàng mộng Thu, cháu Michell không tìm thấy ân nhân ở cõi trần gian. Em đã ra đi nhưng con đường đấu tranh dang dở để lại cho mẹ Thu nay đã trở thành một chiến dịch vận động lớn lao nhất của sắc dân Á Châu tại Hoa Kỳ. Ðặc biệt là trong cộng đồng Việt Nam. Số người Việt ghi danh hiến tủy đã tăng lên gần 300% trong 3 năm qua. Con số nầy đã đem đến nhiều cơ may cho bệnh nhân trong danh sách chờ.

Mặc dù như vậy, cuộc chiến đối đầu với bệnh ung thư vẫn còn dài, còn nhiều gian khổ và hy sinh, Ðây là cuộc chiến tranh sẽ phải bàn giao từ thế hệ này qua đến thế hệ khác. Còn sống là còn phải đương đầu với mầm bệnh. Nếu y khoa không chữa được bằng phương pháp Chemotherapy quy mô thì chỉ còn trông vào đồng loại và đặc biệt hy vọng rất nhiều vào đồng chủng. Người Việt có hy vọng mang nhiều đặc tính y khoa hợp với bệnh nhân Việt Nam. Ðó là giá trị đích thực của tình đồng hương.

 

Cuộc chiến không hận thù.

Cuộc chiến chống bệnh ung thư rõ ràng là khác biệt. Có kẻ thù trước mặt, có kẻ thù nằm trong cơ thể, có thương vong, có nước mắt, nhưng không ai mang hận thù. Tòa Bạch Cung Hoa Kỳ tuần qua treo tấm nơ hồng và chiếu đèn mầu hồng. Ðể tuyên chuyến với bệnh ung thư, và tưởng niệm các bệnh nhân đã qua đời. Tổng thống khích lệ mọi nỗ lực, mọi cố gắng xây dựng phòng tuyến bằng y khoa và tính nhân bản.

Tại Hoa Kỳ, chúng ta đã học được tình đồng loại qua hàng ngàn cuộc chạy đua, đi bộ, hội hợp và cả cắm trại để chống bệnh ung thư.

Tháng trước cô cháu gái nhỏ bé của ông bà ngoại, năm nay vừa xong lớp 11. Cháu sẽ đi cắm trại qua đêm với học sinh nhiều trường trung học quanh vùng Cupertino. Cha mẹ rất lo lắng, ông bà cũng lo lắng. Ðứa bé gái Việt Nam 17 tuổi nhưng vẫn còn rất nhỏ bé. Ði cắm trại qua đêm là làm sao. Cháu đâu phải Hướng Ðạo. Cháu nói rằng Camping để chống bệnh ung thư. Như thế là làm sao. Vì thắc mắc, cả ông bà và cha mẹ đều kéo nhau đến thăm trại. Cháu nói rằng buổi sáng mở trại, dựng lều. Buổi trưa sinh hoạt, buổi chiều là văn nghệ và buổi tối là tưởng niệm. Hỏi cháu giờ nào là cao điểm. Buổi tối. Chúng tôi đến thăm buổi tối.

Các em cắm lều ngay tại giữa sân vận động. Chia ra từng trường. Mỗi trường chia ra từng lóp. LớÔp chia toán. Toán xuống đến lều. Có lều dành chỗ ăn uống, chỗ đàn hát, chỗ thảo luận. Không khí nghiêm trang và trật tự. Con đường vòng chung quanh sân vận động là lối đi tự do. Các em cùng phụ huynh và tất cả mọi người cầm nến tưởng niệm chậm rãi đi bộ ngược theo chiều kim đồng hồ.

Một vòng, 2 vòng, 10 vòng hay 50 vòng tùy ý mỗi người. Không ai đếm, không ai kiểm soát, vào và ra tự nhiên. Ði theo bạn bè nói chuyện thầm thì. Ði theo gia đình gọi nhau họp đoàn. Trên khán đài, những đèn giấy thắp nến đặt kín trên hàng ghế ngồi. Mỗi ngọn đèn giấy có tên một người đã chết vì bệnh ung thư. Tất cả đều là khách danh dự hiện diện trên ghế VIP lung linh ngọn nến. Vòng người cứ đi mãi quanh sân vận động, mỗi vòng đều qua khán đài, người diễn hành vẫy tay chào khách danh dự trên hàng ghế. Gió thổi làm ánh lửa chao đảo rồi lại đứng yên.

Từ giữa sân, các em nhỏ lần lượt đọc tên những người đã ra đi. Như các chiến binh đọc tên tử sĩ tại nghĩa trang. Các em khác hội thảo xong từ các lều bước ra lại vào hàng đi theo những vòng tròn ngược kim đồng hồ. Ði về miền quá khứ. Những ngọn nến trên khán đài hiện ra trước mặt rồi bỏ lại phía sau lưng.

Những đứa bé đã được dạy dỗ để tham dự một cuộc chiến tranh không hận thù. Trong đó có cả đứa cháu gái bé bỏng của ông bà ngoại. Mới 17 tuổi cháu đi cắm trại dã ngoại lần đầu ngay giữa thành phố. Cháu tham dự vào cuộc chiến vĩ đại của nhân loại, Cuộc chiến chống bệnh ung thư. Gia đình chúng tôi cùng học được bài học về tình nhân loại, bài học của thương yêu.

Vào lúc nửa đêm, lửa trại không còn nữa, đèn trong lều đã tắt. Trăng mờ sau đám mây đen. Vòng người đi quanh đã thưa dần và rất chậm. Phân nửa nến đã tắt trên khán đài. Nhưng linh hồn quan khách lần lượt đã bỏ đi. Nhưng vẫn còn lại những ngọn nến hiu hắt vật vã. Ðó đây có những ngọn đèn giấy đã cháy rụi.

Ông bà và cha mẹ ra về, rất yên tâm để lại đứa cháu gái với lều trại. Nó chính là hậu duệ của chúng tôi. Người lính của thế hệ tương lai. Cuộc chiến không hận thù.

Ðã không hận thù mà nhiệm vụ hết sức đơn giản. Lên đường đi tìm người anh hùng để cứu cô dược sĩ tại Arizona, đem lại chút hạnh phúc cuối đời cho người sĩ quan mũ đỏ với thành tích 12 năm cắt cỏ tại LA. Xin hãy ghi danh hiến tủy, cho máu.

Giao Chỉ, San Jose.
giaochisanjose@sbcglobal.net

1, 2

Quân Sử Việt Nam (Top)