Lịch Sử Của Việt Nam

Cuộc Chiến Không Thù Hận

1, 2

Giao Chỉ, San José

light night

Em ơi đừng tuyệt vọng.

Tối hôm đó ở nhà hàng Thành Ðược, thành phố Milpitas cô Vy và cô Thu tổ chức dạ tiệc đem tình thương dành cho một nữ bác sĩ bị bệnh ung thư máu. Danh từ y học gọi là bệnh hoại huyết. Nữ bác sĩ tên là Lâm Việt đang ở thời kỳ tuyệt vọng. Từ cô bé gái lớn lên tại Phan Thiết, xa cha mẹ sống trong vòng tay của người anh là cậu bé chưa trưởng thành. Anh chị em quây quần bên nhau ở miền biển Mũi Né. Không gian tràn ngập mùi nước mắm. Tháng nào cũng có người vượt biên. Rồi khi cậu bé được 18 tuổi bèn dẫn hai em gái ra đi. Hai cô gái còn ít tuổi được gia đình Mỹ bảo trợ cho đi học. Bắt đầu vào trung học rồi tự túc lên đại học. Người anh trên 18 tuổi ngay từ ban đầu đã phải tự tìm đường nuôi thân. Cả hai cô bé quê miền duyên hải Việt Nam đều trở thành bác sĩ. Ði làm được hai năm thì Lâm Việt bị ung thư.

Lúc đó là tháng 5-2007. Trong 8 tháng tiếp theo, bác sĩ Lâm Việt được cho đi làm “Chemo” 8 lần. Hết sức đau đớn, vật vã. Tuy nhiên sau cùng đau thương kết trái. Bệnh thuyên giảm và cô bác sĩ đã hân hoan trở lại làm việc vào cuối năm 2008. Ðó là phép lạ của một bệnh nhân ung thư máu. Nhưng rồi phép lạ không còn nữa. Năm 2009 bệnh tái phát. Lần này khó điều trị hơn. Mầm bệnh đã quen thuốc. Ðiều trị Chemo không còn hiệu nghiệm nữa. Ðó là lý do chị em tổ chức một buổi chiều dành riêng cho Lâm Việt. Cô gái thích nhạc Trịnh Công Sơn được các thân hữu hát cho nghe toàn nhạc tình của người soạn nhạc tài hoa đã ra đi. Cuối chương trình là bài ca bất hủ: Em ơi đừng tuyệt vọng.
Dù đây là lời khích lệ với hy vọng mong manh nhưng ai cũng biết rằng sự mong manh mỏng như sương khói. Có thể đây là đêm sum họp cuối cùng.

“Giọt nắng cuối chiều chưa vội tắt, mà lời từ biệt đã lên môi”.

Kỷ niệm cuối cùng của mọi người là hình ảnh cô nữ bác sĩ tươi cười nói rằng sẽ tiếp tục phấn đấu với định mệnh. Quan khách ra về và mỗi người bương trải với đời riêng trong cuộc sống vội vã. Dường như đã quên đi số mạng của cô bác sĩ hẩm hiu.

Tin vui giữa giờ tuyệt vọng.

Hai tháng sau, các chuyên viên báo tin là đã tìm thấy người ghi danh với nhũng dữ kiện y khoa trùng hợp. Tin vui lại cho biết là ân nhân vô danh đã đồng ý sẽ cho máu. Luật lệ y tế chỉ có thể tiết lộ đây là một thanh niên Á Châu 22 tuổi. Không biết người nước nào và không biết từ đâu đến. Rồi người anh hùng của cô bác sĩ đã đến một bệnh viện nào đó tại Hoa Kỳ cho 2 bịch máu và lẳng lặng ra đi. Anh cũng không biết người được anh cứu sống là ai. Phần bác sĩ Lâm Việt, được truyền 2 bịch máu đã tinh lọc chỉ còn bằng 2 ly cà phê. Cô trải qua mấy tháng tiếp tục phấn đấu để thích nghi với mầm sống mới, nay đã bình phục dần dần. Cuối tháng 10 năm 2010. nữ bệnh nhân Lâm Việt, tóc đã mọc trở lại được 3 tháng, xuất hiện trên truyền hình Dân Sinh. Cô đã cảm ơn Trời Phật, đã cảm ơn thân hữu và cô nói lời cảm ơn đặc biệt với người ân nhân vô danh. Lời tạ ơn nghẹn ngào trong nước mắt.

Sau cùng cô nhắn gởi với các bệnh nhân ung thư, xin đừng tuyệt vọng. Ðặc biệt cô có lời nhắn gởi riêng tư đến với người bạn gái mới liên lạc qua điện thoại.

Ðó là cô dược sĩ Mỹ Linh ở Arizona hiện cũng bị hoại huyết trong hoàn cảnh giống như Lâm Việt. Xin kể hầu quý vị câu chuyện của gia đình Mỹ Linh như sau:

Mười hai năm cắt cỏ ở LA:

Cuộc đời của thiếu tá nhẩy dù Hồng Thu nếu phải ghi lại thì sẽ bắt đầu từ lúc nào. Giai đoạn nào là gian truân nhất. Sinh quán Trà Vinh. Học sinh Petrus Ký rồi lên kỹ thuật Cao Thắng Saigon. Vào Thủ Ðức 1959 về làm trung đội trưởng TÐ 8 Nhẩy dù. Lên đại đội phó là đã bị thương ba lần. Lần cuối tư lệnh Dư quốc Ðống đưa về quân cảnh nhảy dù. Rồi lại ra nhận chức vụ cuối cùng làm tiểu đoàn trưởng tiểu đoàn 17 dù tân lập.Thành lập tại Long Bình, huấn luyện tại Long Bình rồi tan hàng tại Long Bình. Tân binh nhẩy dù chưa nhẩy dù đã bỏ mũ đỏ chia tay với ông thầy. Trò trốn về quê. thầy đi tù cộng sản. Sau khi ra tù thiếu tá Hồng Thu đi rất sớm. HO 1 dẫn vợ và hai con lên đường. Hỏi rằng đi Mỹ làm gì. Thời trai trẻ đi nhẩy dù oai hùng quên gian khổ. Lúc đi tù vẫn còn sức khỏe nên chịu đựng được. Qua nước Mỹ tuổi già, sau kỳ vất vả suy dinh dưỡng trong trại tù đã đến lúc anh hùng thấm mệt. Chịu đựng 12 năm cắt cỏ ở LA là giai đoạn rã rời nhất.

 

Quân Sử Việt Nam (Top)