Lịch Sử Của Việt Nam

Khai Thác Boxit Ở Tây Nguyên

( Hay Bức Màn Bauxite Và Âm Mưu Tây Nguyên)

1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10, 11, 12, 13, 14, 15, 16, 17, 18, 19, 20, 21, 22, 23, 24, 25, 26, 27, 28, 29, 30, 31, 32, 33, 34, 35, 36, 37, 38, 39, 40, 41, 42, 43, 44, 45, 46, 47, 48, 49, 50, 51, 52, 53, 54, 55, 56, 57, 58, 59, 60, 61, 62, 63, 64, 65, 66, 67, 68, 69, 70, 71, 72, 73, 74, 75, 76, 77, 78, 79, 80, 81, 82, 83, 84, 85, 86, 87, 88

Tập 2

Tường trình từ Bảo Lâm- Lâm Đồng.

Chủ trương lớn hay mồ chôn đất nước?

Blog Người Buôn Gió 11-03-2009

Phát súngtrên cao nguyên.

Ngày 22-2 -1957, cách đây hơn nửa thế kỷ, anh hùng lực lượng vũ trang Hà Minh Trí đã nổ phát súng nhắm tổng thống Việt Nam Cộng hòa Ngô Đình Diệm. Do hơi run tay lên vụ ám sát đã không thành. Rút kinh nghiệm từ hơn 50 năm trước, các đồng chí lãnh đạo cao cấp của Đảng và Nhà nước ta đã phối hợp chặt chẽ nổ một phát đạn trên cao nguyên. Do có ''chủ trương lớn" từ đầu nên đã hoàn toàn trúng đích. Phát đạn tương đương với sức công phá của một quả bom nguyên tử này có tên là ''bô-xít Tây Nguyên''.

Cuối cùng người Trung Quốc thông qua Tây Nguyên đã rửa sạch những món nợ tích lũy qua bao nhiêu thế kỷ từ Bạch Đằng, Chi Lăng, Đống Đa... muôn vàn những trận đánh oai hùng của quân dân Việt Nam từ xưa đến nay đều bị lu mờ bởi một trận đánh cực lớn trên Tây Nguyên mà người Trung Quốc dùng bô-xít làm chủ công. Chiến thắng này của người Trung Quốc trên đất Việt là một chiến thắng vĩ đại để rửa hờn cho bao thế hệ đi trước của họ đã bị thất bại ở Việt Nam.

Một thảm Tây Nguyên xanh sau khi bị tàn phá sau năm 1975 bởi những giám đốc lâm trường - trong số đó giờ có người là ủy viên trung ương - làm giàu cho bao kẻ bất lương. Những gì trên mặt đất đã cạn kiệt từ cây cỏ đến muông thú. Nhưng thế chưa phải là xong, vì Tây Nguyên còn nhiệm vụ cao cả thiêng liêng mà chủ trương lớn đã phó thác. Nhiệm vụ đó là:

Tây Nguyên mồ chôn nước Việt.

Về giá trị bô-xít trong lòng đất Tây Nguyên, các chứng minh đều cho thấy đây là thứ quặng rẻ tiền. Muốn khai thác được bô-xít cần phải đào bới, sàng lọc rất nhiều đất đá để lấy được chúng. Tóm lại các báo cáo nghiêm túc đều nói rằng việc khai thác bô-xít ở Tây Nguyên về giá trị kinh tế hoàn toàn không nên làm. Thế nhưng người ta vẫn làm với một chủ trương lớn là sao ?

Bởi vì đám con cháu của Mã Viện ngày nay ngồi ở Bắc Kinh muốn dứt điểm cái dân tộc suốt mấy nghìn năm ngo ngoe chống đối thiên triều. Không khác gì trận Xích Bích, các tay chân, quân sư thầy dùi cho nước Ngụy kết tàu thuyền lại thành miếng mồi cho đòn hỏa công. Trung ương Bắc Kinh thấy thời cơ để rửa các món nhục đã chín muồi. Khi phần đông lãnh đạo Việt Nam đã không còn nghĩ đến lợi ích dân tộc, đất nước. Lúc mà chủ nghĩa lợi ích cá nhân, lợi ích nhóm đang phổ biến thành tư tưởng hàng đầu ưa thích ở Việt Nam. Chỉ cần chút mồi, hứa hẹn cuộc sống sau này cho vài cá nhân và gia đình họ là người Trung Quốc dễ dàng thực hiện mọi kế sách như đã định.

Chưa bao giờ giá cả đất nước và dân tộc Việt Nam rẻ mạt như bây giờ. Kể cả những triều đại mà sử nay gọi là phong kiến thối nát thì sự bóc lột thuế má, khai thác tài nguyên cũng chỉ ở mức độ giới hạn. Cho dù xa hoa và hưởng thụ nhưng những vị vua phong kiến kỵ nhất câu kết với ngoại bang để hút linh khí của đất nước. Sự tham tàn của chế độ phong kiến chỉ hạn chế ở mức tự họ bóc lột nhân dân mình, chứ không tàn tệ đến nỗi giúp cả kẻ thù truyền kiếp bày thế trận tàn khốc để hủy diệt đúng xương sống đất nước. Để giúp kẻ thù đánh đòn tuyệt hậu xuống đất nước mình. Đây là chiến lược phá hoại lớn của Trung Quốc và "'chủ trương lớn" của Việt Nam.

Còn chưa xa chuyện người TQ sang giúp ta làm đường các tỉnh biên giới, họ đã làm gì để năm 1979 quân đội họ nhanh chóng xâm chiếm các tỉnh Việt Nam. Còn vô vàn các chứng cứ để làm rõ những tác hại mà người anh hữu nghị, đồng chí lớn đã để lại cho nhân dân đất nước Việt Nam. Hậu quả hình dung không quá khó, vì những điều hiển nhiên đã xẩy ra.

Nếu Tây Nguyên đã là phần của người Trung Quốc làm ăn, thì việc tranh cãi về Hoàng Sa- Trường Sa có thể đoán kết quả là vô nghĩa. Không phải ngẫu nhiên mà khi các nhà sử học Bắc Kinh được tài trợ quy mô, bài bản để sưu tập tài liệu hay chế biến lịch sử để chứng minh là của họ. Thì chính phủ VN vẫn bình chân như vại, một số nhà nghiên cứu có tâm huyết do điều kiện hạn chế chỉ sưu tầm tìm hiểu trong khả năng của mình, kinh phí tự túc do bản thân bỏ ra. Thậm chí việc Hoàng Sa-Trường Sa không được báo chí nhắc đến là khó khăn cho những tri thức, học giả trong quá trình tìm tòi tài liệu,vô hình chung biến hai quần đảo này thành đề tài bí mật không bàn công khai. Mong sao đây chỉ là giả tưởng xấu trong quan hệ Trung-Việt của người bi quan.

Láng giềng hữu nghị.

Đồng chí TBT Nông Đức Mạnh trong hai nhiệm kỳ lãnh đạo đã nỗ lực cực kỳ hoàn thành tốt nhiều việc lớn trong đối ngoại với TQ. Như hiệp định biên giới, trao đổi kinh nghiệm quản lý, hiệp ước kinh tế, hiệp ước an ninh....... Hy vọng các đồng chí kế tiếp sau này có những quan hệ mật thiết, giữ gìn ''đường dây nóng giữa lãnh đạo hai nước'' để có hòa bình, ổn định hợp tác phát triển.

Blog Người Buôn Gió 11-03-2009

Bức màn bauxite, âm mưu Tây nguyên !!!

Xã luận bán nguyệt san Tự do Ngôn luận số 71 15-03-2009

Khi thủ tướng Cộng sản Việt Nam Nguyễn Tấn Dũng, vào ngày 01-11-2007, ký quyết định số 167 cho phép các nhà thầu Trung Quốc khai thác quặng bauxite và sản xuất nhôm tại Tân Rai (Lâm Đồng) và Nhân Cơ (Đắc Nông), trong một dự án kéo dài từ 2007 đến 2015, nhiều nhân vật trong bộ máy cai trị của CSVN đã hết sức thắc mắc. Thắc mắc vì lẽ họ nghe biết ông ta trước đó không ủng hộ chuyện này. Ý tưởng của dự án có từ thời người tiền nhiệm Phan Văn Khải, nhưng Phan Văn Khải cũng đã chẳng thúc đẩy cho nó thực hiện. Cả hai vẫn nhớ lời cảnh báo của Khối COMECON (Khối Tương trợ kinh tế giữa các nước CS) vào thập niên 1980. Sau khảo sát đánh giá hiệu quả tổng hợp của các chuyên gia Liên Xô, Khối này đã khuyến nghị nhà cầm quyền CSVN chớ nên khai thác bauxite trên Tây Nguyên do những tác hại sinh thái lâu dài rất nghiêm trọng, không thể khắc phục được, chẳng những đối với cư dân địa phương mà còn với cả cư dân vùng đồng bằng Nam Trung Bộ. Thành ra khi ấy, CSVN đã quyết định không khai thác thứ quặng bẩn này, trái lại gìn giữ thảm rừng và phát triển cây công nghiệp (cao su, cà phê, chè...) trên Tây Nguyên.

Vậy mà đùng một cái, Nguyễn Tấn Dũng đã xoay một góc 180 độ, khiến cho nhiều người ưu tư về đất nước đã nhảy vào cuộc để nghiên cứu cặn kẽ vấn đề. Gần một năm sau, qua báo cáo của tiến sỹ Nguyễn Thành Sơn “Những sai lầm chiến lược và những rủi ro hiện hữu trong việc phát triển các dự án bauxite trên Tây Nguyên của Việt Nam”, qua tham luận của nhà văn kiêm nhà văn hóa Nguyên Ngọc và nhiều tham luận khác tại hội thảo Gia Nghĩa - Đắc Nông ngày 22 và 23-10-2008, rồi qua Kiến nghị ngày 05-11-2008 của một số khoa học gia và nghiên cứu gia gửi lãnh đạo Đảng và Nhà nước CSVN đề nghị tạm dừng khai thác bauxite ở Tây Nguyên, người ta thấy rõ công luận đã lên tiếng cảnh báo về những hiểm họa có thể xảy đến cho vùng Tây Nguyên và cho cả nước. Thế nhưng, bất chấp những tiếng nói có uy tín trong lãnh vực khoa học, môi trường, văn hóa, xã hội… bất chấp tiếng nói đòi quyền sống của nhân dân, đặc biệt các Dân tộc thiểu số bản địa, trong cuộc họp báo đầu năm nay vào ngày 04-02-2009, thủ tướng CSVN vẫn tuyên bố rằng việc khai thác bauxite tại Tây Nguyên là “chủ trương lớn của Đảng và Nhà nước”! Ông ta còn hứa hẹn rằng “chính phủ sẽ tổ chức một cuộc hội thảo về các phương án khai thác nguồn tài nguyên to lớn này một cách bền vững, hiệu quả, đảm bảo môi trường sinh thái…”. Thế rồi, các công việc nghiên cứu đề xuất của các cơ quan chức năng đã nhanh chóng được hoàn thành một cách sơ sài với đa số ý kiến đồng thuận. Chính phủ trình ngay dự án lên cho Bộ chính trị và nó được biểu quyết thông qua với đa số tuyệt đối. Ủy ban Thường vụ Quốc hội CS cũng cho ý kiến ủng hộ mà chẳng thông qua Quốc hội chút nào. Rồi những tay chân trong bộ máy cai trị lại phụ họa theo: Bộ trưởng Tài nguyên-Môi trường đã trả lời khi bị chất vấn: “Trước đây ta nhìn nhận tài nguyên bauxite không như hiện nay, ít quan tâm từ khai thác đến nhập khẩu. Gần đây do bauxite có giá trị cao nên các nước, nhất là doanh nghiệp trong nước mới quan tâm như vậy”. Lãnh đạo tỉnh Đắc Nông thì cho rằng nguy cơ môi trường trong các dự án bauxite là có thật nhưng không lớn lắm. Đổi lại, bauxite sẽ đem đến tăng trưởng kinh tế và việc làm cho người dân địa phương: "Mình không làm thì bauxite vẫn chỉ là đất thôi". Những kẻ hỗ trợ kế hoạch khai thác quặng này còn cho rằng nó sẽ giúp phát triển kinh tế trong khu vực và công tác khai thác sẽ sử dụng kỹ thuật hiện đại để giảm thiểu tối đa những hậu quả đối với môi sinh !?!

Thế nhưng tiến sĩ Nguyễn Thành Sơn, giám đốc Công ty Năng lượng Sông Hồng, thuộc Tập đoàn Công nghiệp than-khoáng sản Việt Nam (TKV) vốn là chủ đầu tư, đã cùng với Tiến sĩ Nguyễn Đông Hải và nhà văn Nguyên Ngọc, đã chứng minh qua bài viết “10 lý do đề nghị tạm dừng dự án bauxite Tây Nguyênngày 13-01-2009 rằng (1) việc triển khai các dự án bauxite là không cần thiết, (2) không làm tăng ngân sách địa phương, (3) không hề có hiệu quả kinh tế, (4) phải đầu tư xây dựng một hệ thống đường sắt và cảng biển lãng phí, (5) không an toàn về môi sinh, (6) không phù hợp với năng lực của Tập đoàn Công nghiệp than-khoáng sản Việt Nam, (7) không đảm bảo sinh kế cho các đồng bào dân tộc thiểu số bản địa, (8) không phát triển bền vững Tây Nguyên, (9) không mang tính công khai minh bạch, (10) không tuân thủ Luật khoáng sản và Luật bảo vệ môi trường. Tóm lại là việc khai thác bauxite ở Tây Nguyên chẳng có lời mà chỉ có lỗ, lỗ lớn về mặt kinh tế, môi sinh, văn hóa, xã hội, chính trị cho toàn vùng và toàn nước.

Thế nhưng, qui hoạch khai thác bauxite ở Tây Nguyên mới được nhà cầm quyền CSVN phê duyệt, luận chứng kinh tế kỹ thuật vẫn đang soạn thảo, các nhà khoa học còn đang tranh luận nên hay không nên khai thác bauxite ở đó, vậy mà công dân Trung Quốc, người cầm bản đồ, người mang cưa máy, người cuốc, người xẻng đã sục sạo ở Tây Nguyên... “Chủ trương lớn của đảng và nhà nước” mà “Quốc hội của dân” chưa được phép bàn định thì Hoa dân đã xắn tay áo thực hiện nó rồi! Thư của tướng CS Võ Nguyên Giáp ngày 05-01-2009 đã báo động: “Trong tháng 12-2008 đã có hàng trăm công nhân Trung Quốc đến Tây Nguyên để bắt tay vào việc khai thác bauxite. Mỗi công trường bauxite sẽ có tới hàng ngàn công nhân như vậy”. Và nay thì họ đã đặt tổng hành dinh điều hành khai thác bauxite ở Lâm Đồng. Cả một vùng trên 100 mẫu đã được san bằng nằm giữa 3 khu vực: Thị trấn Lộc Thắng - xã Lộc Phú và xã B’Lá. Hai xã này đều thuộc huyện Bảo Lâm. 500 người Trung Quốc gồm chuyên gia và công nhân đang phục vụ mỏ và họ cho biết khi nhà máy đi vào hoạt động sẽcó hơn 6000 con cháu Đại Hán làm việc tại đây. Các chuyên gia Trung Quốc cư trú ngoài thị trấn Lộc Thắng, trong khu cao cấp biệt lập nằm bên một hồ nước thơ mộng. Họ đi lại bằng xe biển số xanh 49B do tỉnh Lâm Đồng cung cấp. Còn công nhân Trung Quốc thì sống trong những khu nhà tập thể mà người Việt chẳng được phép vào. Họ làm gì trong đó thì chỉ có trời biết!

1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10, 11, 12, 13, 14, 15, 16, 17, 18, 19, 20, 21, 22, 23, 24, 25, 26, 27, 28, 29, 30, 31, 32, 33, 34, 35, 36, 37, 38, 39, 40, 41, 42, 43, 44, 45, 46, 47, 48, 49, 50, 51, 52, 53, 54, 55, 56, 57, 58, 59, 60, 61, 62, 63, 64, 65, 66, 67, 68, 69, 70, 71, 72, 73, 74, 75, 76, 77, 78, 79, 80, 81, 82, 83, 84, 85, 86, 87, 88

Quân Sử Việt Nam (Top)