Lịch Sử Của Việt Nam

Khai Thác Boxit Ở Tây Nguyên

( Hay Bức Màn Bauxite Và Âm Mưu Tây Nguyên)

1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10, 11, 12, 13, 14, 15, 16, 17, 18, 19, 20, 21, 22, 23, 24, 25, 26, 27, 28, 29, 30, 31, 32, 33, 34, 35, 36, 37, 38, 39, 40, 41, 42, 43, 44, 45, 46, 47, 48, 49, 50, 51, 52, 53, 54, 55, 56, 57, 58, 59, 60, 61, 62, 63, 64, 65, 66, 67, 68, 69, 70, 71, 72, 73, 74, 75, 76, 77, 78, 79, 80, 81, 82, 83, 84, 85, 86, 87, 88

Tập 1

...   

Nguyễn Tấn Dũng và kế hoạch khai thác quặng nhôm bauxite

Lâm Phong - Tâm Thức Việt Nam 09-02-2009

Trong cuộc họp báo đầu năm ngày 4-2-2009, thủ tướng CSVN biến thái Nguyễn Tấn Dũng tuyên bố rằng việc khai thác bauxite tại Tây Nguyên là “chủ trương lớn của Đảng và Nhà nước”, cho dù dự án này gặp phản đối từ nhiều phía. Người ta được biết rằng kế hoạch khai thác quặng nhôm bauxite đã được thực hiện theo quyết định số 167 ký ngày 1-11-2007 của thủ tướng chính phủ Hà Nội. Theo đó thì việc phân vùng, thăm dò, khai thác, chế biến, sử dụng quặng bauxite dự trù là trong giai đoạn từ 2007 đến 2015. Trong năm 2008, theo bản tin BBC thì có hai dự án khai thác bauxite và sản xuất nhôm công xuất tổng cộng 1.2 triệu tấn/năm được tiến hành tại Tân Rai (Lâm Đồng) và Nhân Cơ (Đắk Nông).

Nguyễn Tấn Dũng đã nói như vậy là để trả lời cho những ý kiến phản bác kế hoạch khai thác bauxite của một số nhân vật trong nước, như Võ Nguyên Giáp, như Nguyễn Trung cựu đại sứ CSVN tại Thái Lan và vài người trí thức khác. Những lý do chính đưa ra chống đối việc khai thác nhôm này thuộc hai loại. Một là sự huỷ hoại môi trường sinh thái trầm trọng. Hai là vấn đề lợi tức mà việc khai thác đưa lại là không đáng kể, do điều kiện thực tế kỹ thuật và hạ tầng cơ sở cũng như nhân sự Việt Nam, chưa nói đến sự lỗ lã vì tình hình cạnh tranh gay gắt trên thế giới về loại sản phẩm này mà Việt Nam khó có thể đương đầu. Tất cả đều được dẫn chứng bởi những con số và hình ảnh rõ ràng thu gom từ các nguồn tài liệu trên thế giới. Vì thế, trong buổi họp báo, Nguyễn Tấn Dũng đã hứa hẹn rằng là chính phủ sẽ tổ chức một cuộc hội thảo về các phương án khai thác "nguồn tài nguyên to lớn này một cách bền vững, hiệu quả, đảm bảo môi trường sinh thái và an ninh quốc gia".

Nghe thì hay lắm, chính phủ quan tâm lắng nghe mọi ý kiến đóng góp lắm. Nhưng chỉ suy nghĩ một chút thì thấy ngay đây là một trò diễn xuất khoả lấp. Bởi vì kế hoạch đã tiến hành rồi. Tiền của đã bỏ ra rồi, không lý sẽ ngừng tất cả lại vì những ý kiến sẽ đưa ra trong một cuộc hội thảo, sẽ tổ chức? Ngoài ra trong cuộc họp báo đầu năm khi NTD tuyên bố rằng là việc khai thác quặng mỏ bauxite tại Tây Nguyên là “chủ trương lớn của đảng và nhà nước” thì điều này có nghĩa rằng là chuyện đã quyết định, không thể đảo ngược. Thực vậy, người ta biết rằng trong tháng 12-2008 “đã có hàng trăm công nhân Trung Quốc đầu tiên có mặt trên công trường (dự kiến cao điểm sẽ lên tới vài nghìn tại một dự án)”. Đó là theo như bài viết phản đối kế hoạch của Võ Nguyên Giáp.

Nhân vụ khai thác quặng nhôm này, có thể nẩy ra một số câu hỏi.

Thứ nhất là tại sao những giới chức lãnh đạo đảng và nhà nước lại có thể cho tiến hành một kế hoạch đầu tư mà chỉ thấy sự thiệt hại cho môi trường và tiền bạc Việt Nam? Có người sẽ bảo rằng là tại vì lãnh đạo CSVN dốt. Đó chỉ là câu trả lời miệt thị cho sướng miệng, vui lòng, vì thù ghét CS. Ở vị trí lãnh đạo quốc gia, những người Cộng sản phương tiện không thiếu để có thể thuê mướn chuyên viên các loại từ khắp nơi nghiên cứu mà tìm ra lời giải để quyết định. Việc ký kết khai thác quặng nhôm này cũng như các giao kèo khai thác và mua hàng khác thất lợi cho đất nước, chỉ là vì một ưu tiên quan trọng hàng đầu là sự ủng hộ chính trị giúp củng cố quyền lực và đem lại tiền bạc cho lãnh đạo. Xây sòng bài và nơi giải trí, làm sân golf, mua máy bay mà không sử dụng hiệu quả, vân vân… cái lợi tối thiểu đầu tiên là tiền hoa hồng chạy vào túi, chưa nói đến các quyền lợi cổ phần chia chác ngầm bên trong.

Thứ hai là tại sao khai thác quặng nhôm mà phải nhờ đến công nhân Trung Quốc, trong khi Việt Nam người thất nghiệp không thiếu? Không thể nêu lý do Việt Nam không có công nhân đủ khả năng. Cho dù như vậy, thì việc đào tạo công nhân khai thác quặng mỏ không đòi hỏi các huấn luyện lâu ngày dài tháng một cách quá đáng. Người ta chỉ có thể cắt nghĩa rằng cái giao kèo cho công nhân Trung Quốc vào quặng nhôm lại cũng là một nguồn đem lại tiền bỏ túi cho giới chức trách nhiệm kế hoạch.

Kết luận là gì? Là những giới chức đương quyền tại Việt Nam đã và đang bán rừng bán biển, bán đất, và để mặc cho tài nguyên nhân lực Việt Nam bị khai thác hay phế bỏ tuỳ thích bởi các thế lực tài phiệt mọi nơi, dưới chiêu bài đầu tư phát triển, chỉ vì một mục tiêu duy nhất là đóng tròn vai trò đối tác. Hai chữ đối tác này chẳng qua là danh từ mới để chỉ những tay sai ở các nước tiểu nhược trong thế giới toàn cầu thương mại hiện nay. Bản chất không có gì khác so với vai trò thi hành nghĩa vụ quốc tế vô sản trong thế giới lưỡng cực đối đầu thời chiến tranh lạnh, giữa chủ nghĩa bành trướng thế giới đại đồng Cộng sản và thế giới tư bản.

Lâm Phong (ngày 9-2-2009)

Ngày mất nước còn xa không?

Trọng Tín 11-02-2009

Lá bài dùng chiến thuật hợp tác kinh tế để xâm thực đất đai, cũng như xây dựng những công trình mang tính quân sự chiến lược đã không phải được Trung Cộng áp dụng 1 lần mà rất nhiều lần trong quá khứ. Trong giai đoạn 1950-1970, Trung Cộng tỏ ra rất xăng xái khi giúp Việt gian Cộng sản (VGCS) mở đường, viện trợ vũ khí, viện trợ lương thực, viện trợ quân đội. Trung Cộng làm vậy vốn không phải vì tử tế gì với người dân Việt Nam mà vì mộng muốn làm bá chủ Đông Nam Á mà trước hết là thôn tính Việt Nam. Không những thế, qua cuộc chiến với Pháp rồi VNCH, Trung Cộng đã được nâng tầm trở thành 1 trong những trung gian ngoại giao quan trọng (như việc thay thế Đài Loan năm 1972 với tư cách là ủy viên thường trực LHQ). Trong những năm 60-70, một mặt Trung Cộng ra sức trang bị cho VGCS vũ khí, lương thực, người, mặt khác giả nhân giả nghĩa giúp VGCS xây dựng các công trình giao thông để rồi sau đó chính những con đường huyết mạch này trở thành tuyến đường cho Trung Cộng chớp nhoáng chiếm gọn 6 tỉnh biên giới.

Sách lược không thay đổi, chỉ có khẩu hiệu là mới, Trung Cộng ngày nay ra sức tuyên truyền cái gọi là hữu nghị hợp tác đôi bên cùng có lợi. Kỳ thực những ai chơi với Trung Cộng đều thấy rằng kẻ có lợi là Trung Cộng, bởi lẽ Trung Cộng có một lợi thế mà ai cũng biết, đó là hơn 1 tỷ con người đã bị nhồi sọ về tư tưởng bành trướng. Hơn thế nữa, người dân Hán trải qua ngàn đời sinh ra chỉ có biết đánh nhau, cướp đoạt, lừa gạt, xảo trá nên người Hán không từ bất cứ thủ đoạn nào kể cả nếm phân như Câu Tiễn, hoặc tàn ác như Tần Thủy Hoàng, tráo trở như Bàng Quyên và chúng gọi đó….. mưu kế. Gần đây, Trung Cộng dụ khị đám VGCS tạo ra những khu kinh tế mở ở các tỉnh phía Bắc, xây dựng những con đường huyết mạch để thông thương Quảng Tây-Quảng Đông, kỳ thực đây là một hình thức chuẩn bị để có những đợt xâm thực ồ ạt hoàn toàn "hợp pháp". Nhiều bài viết đã phân tích cho thấy họa Trung Cộng sẽ tràn ngập Bắc Việt như thế nào, thiết tưởng không cần phải nói thêm. Nhưng câu chuyện chưa dừng lại ở đó…

Ngày 4-2-2009 tên Việt gian Nguyễn Tấn Dũng mà nhiều nhà dân chủ cuội trong nước cũng như đám đấu tranh phèng la ở Hải Ngoại cho rằng thuộc phe cấp tiến, thậm chí còn có cả những thằng mặt người nhưng óc chó thì tung hô hắn là Gorbachev hay Yelsin gì đó đã tuyên bố cho phép Trung Cộng khai thác bauxite ở Tây Nguyên. Đạt được mục đích này Trung Cộng có rất nhiều lợi thế:

Thứ nhất Trung Cộng thuộc loại quốc gia đang phát triển với 1 nền công nghiệp lạc hậu, thiên về khai thác môi trường tự nhiên để làm lợi tức nên bản thân nền công nghiệp của Trung Cộng rất khát nguyên liệu. Chưa hết, nhu cầu nguyên liệu của Trung Cộng còn phục vụ cho mục đích quốc phòng. Chúng ta đều biết hàng năm Trung Cộng bỏ ra đến 30% GDP để phát triển vũ khí. Cách đây không lâu những tờ báo như Asia Time đã đăng những bài báo thống kê rằng có quá nửa số dân Trung Cộng đang bị tác động đến sức khỏe bởi tình trạng ô nhiễm môi trường ở Trung Cộng, ô nhiễm nước sạch, ô nhiễm không khí, và ngay cả thức ăn cũng như thực phẩm hàng ngày; tình trạng này ngày càng diễn ra trầm trong. Với một cách thức sản xuất như vậy, việc Trung Cộng đến Tây Nguyên khai thác quặng bauxite sẽ để lại những hậu quả khôn lường tại miền cao nguyên. Như vậy Việt Nam sẽ rơi vào cảnh vừa bị tàn phá môi trường và tài nguyên đất nước lại mất về tay Trung Cộng tạo thêm sự trầm trọng về nạn xâm thực hàng hóa cũng như làm yếu đi khả năng cạnh tranh của các công ty trong nước nếu chưa nói là tiếp tay cho Trung Cộng sản xuất vũ khí đánh lại dân Việt.
Thứ hai, Trung Cộng đưa công nhân sang Việt Nam chứ không hoàn toàn thuê nhân công Việt Nam. Tại sao? Ai cũng biết những dự án khai thác kiểu này sẽ diễn ra trong nhiều năm, công nhân Tàu sẽ tăng dần số lượng theo tốc độ khai thác (hiện nay con số đã lên tới cả ngàn). Những chuyện gì sẽ xảy ra??? Tình trạng định cư dài hạn hợp lý của một số lượng lớn người Tàu kéo theo hàng loạt vấn đề xã hội nảy sinh tại Việt Nam vốn đã băng hoại đến tận gốc, ví dụ con hoang Tàu, nhà hàng Tàu, nhà ở cho Tàu v.v… Nhưng đó vẫn chưa phải là vấn đề cốt lõi. Thông qua cái gọi là khai thác quặng, tất nhiên phải xây dựng những công trình ngầm. Với lực lượng chủ yếu là công nhân Tàu thì việc Trung Cộng bố trí những công trình ngầm nhằm phục vụ cho mục đích quân sự là chuyện rất dễ dàng. Tây Nguyên, ngoài lý do là một miền cao nguyên phì nhiêu, nhiều khoáng sản, còn là 1 trong những vị trí rất chiến lược để khống chế toàn bộ Nam Bộ, xa hơn nữa là bàn đạp để tiến tới Cambodia.

Nhiều người Việt đã, đang và vẫn biết rằng Tàu là giặc, một kẻ thù truyền kiếp của người Việt. Từ ngàn xưa, lịch sử của dân tộc chúng ta là chống Tàu và cũng ngần ấy thời gian Tàu luôn tìm cách đồng hóa, cải biến và thôn tính người Việt. Người Việt đối với Tàu chưa bao giờ là bạn và sẽ là không bao giờ là bạn, bởi lẽ Tàu không bao giờ bỏ ý định thống trị người Việt và tinh thần của người Việt không bao giờ chịu khuất phục. Nhưng vào những năm cuối thế kỷ 20 đầu thế kỷ 21 này, dân tộc Việt đã bị phản bội bởi 1 đám Việt gian đội lốt Cộng sản mà đứng đầu là Hồ Chí Minh. Chúng đã không ngừng chà đạp văn hóa dân tộc, giết hại người yêu nước, bào mòn tinh thần dân tộc trong ý thức của các thê hệ trẻ Việt Nam, tiếp tay cho ngoại bang mà chủ yếu là kẻ thù truyền kiếp của dân tộc Việt có cơ hội thống trị Việt Nam 1 lần nữa. Tôi tha thiết kêu gọi sự cảnh tỉnh với tất cả các bạn trẻ còn dòng máu Việt chảy trong huyết quản hãy ý thức ngày hiểm họa của dân tộc đang đến gần. Ngày ấy không còn xa. Nếu chúng ta không làm được một việc, đó là đánh đuổi lũ Việt gian Cộng sản ra khỏi đất nước, giành quyền tự chủ lại cho dân tộc, một ngày kia con cháu chúng ta sẽ không còn được nghe những câu hò Nam ai Nam bình, những câu hát Quan họ, những điệu vọng cổ 6 câu, bởi vì chúng ta sẽ biến mất, dân tộc Việt Nam sẽ không còn tên trên thế giới này.

Trọng Tín (Kyoto)

1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10, 11, 12, 13, 14, 15, 16, 17, 18, 19, 20, 21, 22, 23, 24, 25, 26, 27, 28, 29, 30, 31, 32, 33, 34, 35, 36, 37, 38, 39, 40, 41, 42, 43, 44, 45, 46, 47, 48, 49, 50, 51, 52, 53, 54, 55, 56, 57, 58, 59, 60, 61, 62, 63, 64, 65, 66, 67, 68, 69, 70, 71, 72, 73, 74, 75, 76, 77, 78, 79, 80, 81, 82, 83, 84, 85, 86, 87, 88

Quân Sử Việt Nam (Top)