Lịch Sử Của Việt Nam

Cuộc Chiến Tranh Hồ chí minh Đánh Dân Tộc Việt Nam Tập 1

lịch sử việt nam, đảng cộng sản việt nam, hồ chí minh

(tái bản có sửa chữa)

Khối 8406 Tự do Dân chủ cho Việt Nam 07-2010

1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10, 11, 12, 13, 14, 15, 16, 17, 18, 19, 20, 21, 22, 23, 24, 25, 26, 27, 28, 29, 30, 31, 32, 33, 34, 35, 36, 37, 38, 39, 40, 41, 42, 43, 44, 45, 46, 47, 48, 49, 50, 51, 52, 53, 54, 55, 56, 57, 58, 59, 60, 61, 62, 63, 64, 65, 66, 67, 68, 69, 70, 71, 72, 73, 74, 75, 76, 77, 78, 79, 80, 81, 82, 83, 84, 85, 86, 87, 88, 89, 90, 91, 92, 93, 94, 95, 96, 97, 98, 99, 100, 101

CHƯƠNG 9

HỒ CHÍ MINH, KẺ ĐÃ ĐI HẾT BIỂN

...

Khai thác tù nhân để làm giàu cho Đảng

Suốt dòng lịch sử bốn ngàn năm của Dân tộc, triều đại Cộng sản là chế độ tàn ác bắt giam người nhiều nhất. Nhắc lại lịch sử sau Hiệp định Genève chia đôi đất nước, gần một triệu đồng bào miền Bắc đã di cư vào Nam tìm tự do, những người ở lại cũng không được yên thân với “Bác và Đảng”. Bức tranh xã hội bi thảm ở miền Bắc do Ngục sĩ Nguyễn Chí Thiện tô vẽ như sau (Trích tác phẩm Hỏa Lò, tr. 200):

“Những người tự nguyện ở lại miền Bắc, ít nhiều đều có lòng tin ở cách mạng, coi cách mạng là chính nghĩa, hoan hô cách mạng, mà chính quyền lại gọi họ là ngụy quân, ngụy quyền? Họ ở lại theo lời kêu gọi của cách mạng không đi Nam. Đất nước đã hòa bình rồi, đâu bằng quê hương. Họ tin vào chính sách lưu dung, giữ “nguyên lương, nguyên chức” cho những người ở lại mà Hồ Chủ tịch đã công bố. Tại sao họ đã quy phục, sợ hãi, không dám có hành động, hoặc lời nói nào đả kích chế độ, thậm chí nhiều người còn phải nịnh bợ, tâng bốc, mà Đảng vẫn bắt bớ một cách triệt để đến thế? Tại sao lại phải tống giam cả đến anh lính trơn, anh dân vệ, anh cảnh sát giao thông, anh hộ phố, bác Lý, bác Phó ở thôn xóm? Một cuộc bỏ tù vĩ đại chưa từng có trong lịch sử!”

Một người tù già, lăn lóc qua hàng chục trại tù, gặp không biết cơ man nào là giáo dân, tu sĩ, linh mục, nhà văn, nhà báo, nhà giáo, nhà sư, phạm binh, phạm cán, đảng viên, không ai cho lão một câu trả lời thỏa đáng về việc bắt bớ vô cớ, tràn lan này. Cho tới khi gặp một tù nhân phản cách mạng chính hiệu, thắc mắc mới được người tù này am tường về “Bác và Đảng” giải đáp như sau:

“Rất dễ hiểu, rất dễ hiểu. Thứ nhất, về mặt kinh tế, tù nhân là một lực lượng khai hoang sản xuất có lời nhất. Anh bạn tính thử. Nuôi một người tù, tốn 5 hào một ngày, kể cả ăn, mặc, thuốc men. Toán đan là toán già ốm, lao động kém nhất, mỗi tù nhân cũng làm ra bình quân 2 đồng một ngày, gấp 4 lần nhà nước chi ra nuôi hắn. Các toán mộc, xẻ, rèn, lâm sản, bình quân 10 đồng một ngày, gấp 20 lần. Do đó, tù càng nhiều, càng tốt…”

Ngục sĩ Nguyễn Chí Thiện nhận xét rằng bắt tù càng nhiều càng có lợi về kinh tế. Về mặt chính trị, tác giả Nguyễn Hợp Minh nhận xét rằng bắt tù càng nhiều càng diệt trừ hậu họa (Trích Lịch sử giữ Nước của Dân tộc Việt Nam, tập VII tr. 91):

“Đa số trí thức Quân Dân Cán Chính kháng chiến Việt Nam phản đối quyết liệt việc chia cắt đất nước. Việt Minh Cộng sản đã dùng vũ lực, bắt giam, tù đày, và tàn sát thẳng tay các chiến hữu kháng Pháp bằng các tội danh tư sản, tiểu tư sản lừng khừng, mất lập trường vô sản, v.v... đồng thời triệt hạ quốc dân kháng Cộng để diệt trừ hậu họa”.

“Theo ước lượng chưa đầy đủ, sau 20-7-1954, có khoảng 28 vạn Quân, Dân, Cán, Chính kháng chiến bị Việt Minh Cộng sản bắt giam, tù đày và sát hại. Một số ít trốn thoát vào Nam vĩ tuyến sau 300 ngày, hạn chót, Pháp phải rút hết quân ra khỏi Bắc vĩ tuyến 17”.

Trước khi giết còn gạ gẫm để bóc lột

Cướp được miền Bắc xong, CS không lo kiến tạo miền Bắc, mà chỉ lo đi đánh miền Nam để cướp trọn cả Đất nước. Chiêu bài “Giải phóng Miền Nam” chỉ là chuyện hoang đường! Những chuyện CS ăn cướp của Dân tộc, nếu chép lại cũng phải dài hơn bộ HCM toàn tập (gồm 12 tập, 7.866 tr.). HCM đã CƯỚP cả nước còn được, sá gì những chuyện lẻ tẻ. Chuyện ăn cướp nhỏ sau đây, nhỏ nhặt nhưng lại nói lên bản tính hèn hạ, bẩn thỉu đến tận cùng đáy của lòng tham.

Chuyện xảy ra vào Tết Mậu Thân 1968 ở Huế. Trong số 428 nạn nhân bị thảm sát tại Khe Đá Mài (chỗ chôn người được tìm ra sau cùng) và biến thành 428 bộ hài cốt trắng xoá dồn lại một đống dưới đáy khe, chỉ có 2 thanh niên may mắn trốn thoát. Một trong hai thanh niên đó thuật lại chuyện thoát hiểm. Linh mục Nguyễn Hữu Giải và Linh mục Phan Văn Lợi chép lại thành bài Cuộc thảm sát tại Khe Đá Mài. Từ bài đó, người viết xin trích ra câu chuyện ăn cướp giết người này. Ăn cướp thì lặt vặt nếu so với sách lược đánh cướp đại trà cả trăm nghìn triệu trong những vụ bốc hốt trương mục tiết kiệm và hộp an toàn của tất cả ngân hàng, vụ đánh tư sản, cải tạo công thương nghiệp, và ba lần đổi tiền sau nầy, nhưng phương cách cướp giựt thì bẩn thỉu, hèn hạ, và đểu cáng vô cùng.

Những người bị bắt dẫn đi bị Việt Cộng trói bằng dây điện thoại và kết thành chùm bằng dây kẻm gai, mỗi chùm 20 người, anh ta đếm được 25 chùm. Trước khi ra tay tàn sát, một tên Việt Cộng nói lớn cho cả đoàn, lời tử tế rất dễ nghe: “Chúng ta sắp đến trại học tập rồi. Vậy trong anh em có một là vàng, hai là tiền, ba là đồng hồ, bốn là bật lửa thì nộp lại để Cách mạng giữ cho, học xong 3 ngày sẽ trả. Kẻo vào trại, ăn cắp lẫn nhau rồi lại đổ lỗi cho Cách mạng, nói xấu cán bộ!”.

Anh thuật tiếp rằng mọi người đều riu ríu và khổ sở móc ra những thứ quý giá còn giữ trong người. Ai chậm chạp hoặc ngần ngừ thì mấy tên bộ đội tới “giúp” cho. Bọn chúng lột sạch và cho tất cả vào mấy cái ba lô vải. Người thuật chuyện kể tiếp rằng: “Lúc đó tôi mới để ý thấy tay bộ đội áp giải chùm của tôi đang mang trên hai vai và cột quanh lưng ít nhất cả chục cái radio lớn nhỏ mà chắc chắn đã cướp được của dân dưới thành phố”.

Sau đó người may mắn sống sót thuật tiếp cuộc đào thoát thật ly kỳ của anh và người bạn. Hai người xoay lưng vào nhau để giúp nhau cởi trói, lại nhờ bóng đêm và rừng rậm nên chạy thoát. Khoảng 20 phút sau, họ bỗng nghe tiếng súng AK và lựu đạn nổ vang rền. Phải mấy chục băng đạn và mấy chục quả, họ đoán thế. Việt Cộng đã đưa 428 nạn nhân đến “Trại học tập” rồi! Trại học tập ở dưới đáy Khe Đá Mài! Vĩnh viễn và vĩnh viễn, chứ không phải ba ngày! Nhưng mấu chốt ly kỳ của chuyện ăn cướp vặt nầy là Việt Cộng cướp của dân, đã ăn cướp giết người mà còn có thể mở miệng xưng tụng Cách mạng bằng những lời tử tế thật dễ nghe: “Để Cách mạng giữ cho. Học xong 3 ngày Cách mạng sẽ trả lại. Kẻo vào trại ăn cắp lẫn nhau. Rồi lại đổ lỗi cho Cách mạng. Nói xấu cán bộ”.

Nhớ lại lời Cách mạng thường hay nói “Không lấy của dân một cây kim, một sợi chỉ”, Cách mạng nói thật đúng! Cách mạng đã cướp hết tài sản của cải nhà cửa của dân rồi còn gì! Cách mạng còn cướp tự do, hạnh phúc, và cả mạng sống của dân nữa! Chưa đủ sao? Sá gì cây kim sợi chỉ! Đúng là “Kách mệnh khát máu của HCM.

Giết xong còn bóc lột xác chết

Vào tháng 4 năm 1972, Cộng quân vượt qua sông Bến Hải và tấn công thành phố Quảng Trị. Với hỏa lực hùng hậu, với quân số đông lấy thịt đè người, chúng chiếm được thành phố và dân Quảng Trị chạy về Huế lánh nạn bằng tất cả phương tiện kể cả chạy bộ và mang theo bất cứ tài sản gì mà họ có thể mang được. Trong 4 ngày liên tiếp, từ 29-4 đến 3-5-1972, đoàn người di tản trên quốc lộ Quảng Trị - Huế bị Việt Cộng phục kích và tàn sát bằng tất cả hỏa lực của chúng như súng máy, súng cối, đại bác trên chiến xa hạ nòng bắn trực xạ. Số người chết lên đến cả 20.000 người. Mùa loạn đó đã đi vào lịch sử tội ác Việt Cộng với tên Mùa hè Đỏ lửa (Tựa quyển sách của tác giả Phan Nhật Nam) và đại lộ Quảng Trị - Huế nổi tiếng với tên Đại lộ Kinh hoàng.

Trong suốt 4 ngày, ban ngày thì Việt Cộng tha hồ bắn giết người dân chạy loạn. Ban đêm thì họ đi lục xét các xác chết và vơ vét của cải của nạn nhân mà họ coi đó là chiến lợi phẩm. Họ đã thu được gạo, súng, vải vóc, máy thu thanh, đồng hồ đeo tay… Lính CSBV tịch thu những thứ này để giao lại cho thượng cấp Trung đoàn… Họ còn tịch thu cả tiền mặt, họ lột hết mọi thứ như nhẫn, vàng, bút máy, võng

Nhân chứng thấy Việt Cộng lột sạch tài sản của cải trên xác nạn nhân đã bị chúng giết chết là một cán binh Việt Cộng tên Lê Xuân Thủy. Anh Thủy vì thấy tận mắt Việt Cộng tàn sát dân một cách dã man nên phẫn chí, anh tỉnh ngộ và về hồi chánh Quân lực VNCH. Tác giả Hải Triều viết lại những sự việc trên trong tác phẩm Máu và nước mắt trên lưng Trường Sơn (tr. 40). Đó là quyển sách tác giả Hải Triều hoàn thành để chứng minh rằng cái chết đau thương của nữ bác sĩ Đặng Thùy Trâm là do HCM, do chính Cuộc chiến tranh của HCM gây ra để đánh Dân tộc.

1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10, 11, 12, 13, 14, 15, 16, 17, 18, 19, 20, 21, 22, 23, 24, 25, 26, 27, 28, 29, 30, 31, 32, 33, 34, 35, 36, 37, 38, 39, 40, 41, 42, 43, 44, 45, 46, 47, 48, 49, 50, 51, 52, 53, 54, 55, 56, 57, 58, 59, 60, 61, 62, 63, 64, 65, 66, 67, 68, 69, 70, 71, 72, 73, 74, 75, 76, 77, 78, 79, 80, 81, 82, 83, 84, 85, 86, 87, 88, 89, 90, 91, 92, 93, 94, 95, 96, 97, 98, 99, 100, 101Quân Sử Việt Nam (Top)