Lịch Sử Của Việt Nam

Cuộc Chiến Tranh Hồ chí minh Đánh Dân Tộc Việt Nam Tập 1

lịch sử việt nam, đảng cộng sản việt nam, hồ chí minh

(tái bản có sửa chữa)

Khối 8406 Tự do Dân chủ cho Việt Nam 07-2010

1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10, 11, 12, 13, 14, 15, 16, 17, 18, 19, 20, 21, 22, 23, 24, 25, 26, 27, 28, 29, 30, 31, 32, 33, 34, 35, 36, 37, 38, 39, 40, 41, 42, 43, 44, 45, 46, 47, 48, 49, 50, 51, 52, 53, 54, 55, 56, 57, 58, 59, 60, 61, 62, 63, 64, 65, 66, 67, 68, 69, 70, 71, 72, 73, 74, 75, 76, 77, 78, 79, 80, 81, 82, 83, 84, 85, 86, 87, 88, 89, 90, 91, 92, 93, 94, 95, 96, 97, 98, 99, 100, 101

CHƯƠNG 8

HỒ CHÍ MINH, KẺ NÉM ĐÁ GIẤU TAY

...

...Bảy Viễn đứng lên tiến tới phía trước, bên hông đeo tòn ten khẩu súng lục: “Tôi xin nói”. Và Bảy Viễn nhìn thẳng về phía Nguyễn Bình: “ Nếu tôi phải kể hết mọi tội ác mà đồng chí đã phạm đối với các chiến sĩ quốc gia, thì phải nói cả giờ đồng hồ mới hết. Tôi chỉ muốn nói đến một vụ: Tại sao đồng chí ám hại Giáo chủ Hòa Hảo?” - “Đó là kẻ lúc nào cũng mưu tính diệt Cộng sản và cá nhân tôi. Cho nên phải tiêu diệt” - “Nói láo!”

Bảy Viễn gầm lên. Nguyễn Bình cũng nổi giận đùng đùng. Chủ tịch Ủy ban Hành chánh phải can gián. Bảy Viễn lại lên tiếng: “Đồng chí tự tin bởi vì đồng chí nghĩ rằng kẻ khuất mặt không thể nói lên sự thật được. Nhưng còn tôi đây, tôi còn sờ sờ đây, thì tôi phải nói. Tôi kết tội đồng chí đã hai lần âm mưu ám sát chính tôi”.

Nguyễn Bình bậm môi cười, phản công: “Không thể kết án vô bằng chứng như thế. Tôi thách đồng chí trưng bằng cớ ra đây” - “Đồng chí lầm rồi. Tôi đang nắm trong tay một bằng cớ còn hùng biện hơn là nhân chứng nữa. Đó là tài liệu do chính tay đồng chí Nguyễn Bình ký tên chỉ thị cho ban ám sát…”

Bảy Viễn rút trong túi ra một mảnh giấy xếp tư, đã lấy được trong người của tên sát thủ năm 1947, và đặt tờ giấy đó lên mặt bàn. Nguyễn Bình lặng lẽ mở tấm giấy, nét mặt mờ đi, giận đến run lên. Chủ tịch Ủy ban Hành chánh Nam Bộ cầm lấy tờ giấy, và chính ông cũng giận run…

Cuộc khẩu chiến nẩy lửa nói trên tất nhiên sẽ dẫn đến cuộc trao đổi bằng súng đạn nếu vị Chủ tịch Ủy ban Hành chánh Nam Bộ không đủ đức độ và uy tín để hai bên cảm phục (Vị Chủ tịch là Phạm Văn Bạch, thuộc Quốc gia Độc lập đảng, được đề cử do sự giới thiệu của Dương Văn Giáo và Trần Văn Ân). Sau cuộc va chạm trên, Bảy Viễn bỏ ra về lại Rừng Sát. Trên đường về, Bảy Viễn thoát khỏi ổ phục kích của Nguyễn Bình, nhưng chiến khu Rừng Sát cũng không về được vì Nguyễn Bình đã ra tay trước cho bộ đội đến đánh chiếm rồi!

Cuộc trở về với Dân tộc

Có một chiến hữu như Nguyễn Bình cam tâm làm “viên đá của HCM ném vào Nam Bộ”, người hùng Bình Xuyên Bảy Viễn phải “dinh tê” vì biết không thể nào đứng chung trong hàng ngũ kháng chiến được. Đó là tình huống mà Thi sĩ Hoàng Phong Linh diễn tả bằng 2 câu trong bài thơ Tiếng chim bên dòng thác Champy để tưởng niệm hương hồn người em là chiến hữu Vũ Hoài tử nạn trên đường về phục quốc (Trong Thi phẩm mang cùng tên, tr. 18): “Anh không sợ kẻ thù trước mặt. Mà ngại tình “chiến hữu” sau lưng

Vì “ngại tình chiến hữu sau lưng”, nên biết bao nhiêu người yêu nước phải bỏ kháng chiến về thành, ngôn ngữ thời đó gọi là “Dinh tê”. Những câu chuyện về dinh tê thật nhiều, như nghệ sĩ Tạ Tỵ dinh tê một mình, nhạc sĩ Phạm Duy dinh tê với cả gia đình, còn Bảy Viễn thì dinh tê với trọn cả bộ đội. Trường hợp đặc biệt, giáo phận Phát Diệm của Đức Cha Lê Hữu Từ, tuy không dinh tê vì vẫn ở Phát Diệm, nhưng lập trường “Chống Cộng để trở về với Chính nghĩa Dân tộc” của giáo phận dứt khoát hơn, nhờ mưu kế tiếp vận võ khí của Cựu hoàng.

Cơ may của lịch sử là vào ngày 20-5-1948, hai vị Chủ tịch Hội đồng An dân ở Hà Nội và Huế là Đặng Hữu Chí và Trần Văn Lý vào Sài Gòn họp với Hội đồng Nam Bộ cùng các nhân sĩ thuộc các đảng phái quốc gia và các giáo phái. Hội nghị cấp thời nầy ký chung một Kiến nghị đặt tín nhiệm vào tướng Nguyễn Văn Xuân trong việc thành lập Chánh phủ Trung ương Lâm thời Việt Nam. Ngày 27-5-1948, Tân Thủ tướng Nguyễn Văn Xuân trình diện nội các với Cựu hoàng Bảo Đại, lúc đó còn tạm trú ở Hồng Kông. Ngày 2-6-1948, Thủ tướng Xuân công bố quốc ca và quốc kỳ Việt Nam. Tất cả những điều thuận lợi nói trên nâng cao UY THẾ CHÍNH TRỊ CỦA CỰU HOÀNG và đưa đến việc ký Hiệp ước Hạ Long ngày 5-6-1948 trên soái hạm Duguay-Trouin giữa Thủ tướng Xuân và Cao ủy Pháp Émile Bollaert, dưới sự chứng kiến của Cựu hoàng. Sau đó Cựu hoàng qua Pháp để tranh đấu bằng đường lối ngoại giao khôn khéo với các chính đảng của Pháp và Cựu hoàng đã thành công. Ngày 8-3-1949, Tổng thống Pháp Vincent Auriol ký với Cựu hoàng Bảo Đại Hiệp ước Élysée nhìn nhận nền độc lập và thống nhất của Việt Nam. Sử liệu nầy vô cùng quan trọng, xin Dân tộc ghi nhớ kỹ: Chính vì uy thế chính trị của Cựu hoàng Bảo Đại cho nên Chính phủ Pháp dứt khoát với giải pháp HCM.

Ngày 17-6-1948, Bảy Viễn dẫn bộ đội về thành với Bản Tuyên bố lời lẽ thật đẹp như sau (Trích Việt Luận Xuân Bính T ‎‎ý 1996, bài Bình Xuyên - Bảy Viễn, tác giả Tiến sĩ Nguyễn Văn Trần):

Xét vì nạn độc tài đẫm máu đã lan tràn khắp Nam Bộ do bọn Nguyễn Bình cùng đảng Cộng sản gây nên,

Xét vì trong bao nhiêu năm tranh đấu anh dũng khắp chiến khu, toàn thể chiến sĩ Bình Xuyên, chẳng những không được nâng đỡ, lại còn bị thiệt thòi và ngược đãi về mọi phương diện vì không chịu mạng lệnh của đảng Cộng sản và nhứt là tên độc tài khát máu Nguyễn Bình,

Xét vì Bình Xuyên chỉ tranh đấu vì quyền lợi tối cao của Tổ quốc với nguyện vọng duy nhứt là giành độc lập và thống nhất cho nước nhà,

Xét vì bọn Cộng sản trong ba năm qua chỉ đưa nước nhà vào cảnh khổ sở lầm than tàn khốc,

Tôi, nhơn danh nhà lãnh đạo tối cao quân đội Liên khu Bình Xuyên kiêm Khu Bộ phó Khu 7 nước Việt Nam, tuyên bố:

Đứng lên cương quyết đối lập bọn Nguyễn Bình Cộng sản độc tài,
Nhìn nhận chánh phủ Trung ương Việt Nam,
Đặt hoàn toàn tín nhiệm nơi Hoàng đế Bảo Đại trong sự vận động độc lập và để đem lại tự do, hạnh phúc cho giống nòi.”

Tổng hành dinh, ngày 17 tháng 6 năm 1948
Nhà Lãnh đạo Liên khu Bình Xuyên,
Khu Bộ phó Khu 7 nước Việt Nam.
Lê Văn Viễn” (Chữ ký, kèm theo “tạm không mộc”)

Đọc lịch sử thì xin đọc cho trọn vẹn. Bài viết Bình Xuyên – Bảy Viễn của Tiến sĩ Nguyễn Văn Trần còn ghi thành tích kháng chiến của Bình Xuyên:“Chỉ trong năm 1947, Bình Xuyên thực hiện 42 cuộc hành quân, đánh lấy 16 đồn lính Tây, thu về được trên 200 vũ khí đủ loại, phá hủy nhiều cầu, 9 tàu bè võ trang và 4 đoàn xe công voa, bắt giữ 2 xà lúp, hạ tên xếp Tây nổi tiếng vùng Chợ Lớn, Trung úy Barazza.” Sau khi về thành, và quy tụ được đám thuộc hạ 900 người, Bảy Viễn lần lượt kiểm soát hết Sài Gòn, Chợ Lớn, Gia Định, phá vỡ mọi hệ thống đặc công và kinh tài của Việt Minh Cộng sản. Người dân chỉ đóng thuế có một mối và được bảo vệ an toàn, không còn lo sợ cán bộ kinh tài Việt Cộng đến sách nhiễu như trước kia. Một năm sau, Bảy Viễn chiếm lại toàn bộ chiến khu Rừng Sát. Trọn quốc lộ 15 từ Sài Gòn đi Vũng Tàu trở thành khu an toàn.

Cuộc dinh tê của tướng Bình Xuyên Lê Văn Viễn, xin được gọi bằng một từ chính xác là “Cuộc trở về với Dân tộc” để ngăn chận “Làn sóng đỏ”. Đó là cuộc chuyển hướng chính trị đúng đắn trọn đầy chính nghĩa bởi lẽ sau ba năm kể từ lúc cướp được chính quyền, HCM và bè đảng đã đang tâm sát hại biết bao nhiêu người quốc gia yêu nước. Chiêu bài “Kháng chiến chống Pháp” thật sự chỉ là chiêu bài, đã che giấu dã tâm của HCM thực hiện “Cuộc chiến tranh đánh Dân tộc” để phục vụ Cộng sản Đệ tam Quốc tế của Stalin.

 

1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10, 11, 12, 13, 14, 15, 16, 17, 18, 19, 20, 21, 22, 23, 24, 25, 26, 27, 28, 29, 30, 31, 32, 33, 34, 35, 36, 37, 38, 39, 40, 41, 42, 43, 44, 45, 46, 47, 48, 49, 50, 51, 52, 53, 54, 55, 56, 57, 58, 59, 60, 61, 62, 63, 64, 65, 66, 67, 68, 69, 70, 71, 72, 73, 74, 75, 76, 77, 78, 79, 80, 81, 82, 83, 84, 85, 86, 87, 88, 89, 90, 91, 92, 93, 94, 95, 96, 97, 98, 99, 100, 101Quân Sử Việt Nam (Top)