Lịch Sử Của Việt Nam

Cuộc Chiến Tranh Hồ chí minh Đánh Dân Tộc Việt Nam Tập 1

lịch sử việt nam, đảng cộng sản việt nam, hồ chí minh

(tái bản có sửa chữa)

Khối 8406 Tự do Dân chủ cho Việt Nam 07-2010

1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10, 11, 12, 13, 14, 15, 16, 17, 18, 19, 20, 21, 22, 23, 24, 25, 26, 27, 28, 29, 30, 31, 32, 33, 34, 35, 36, 37, 38, 39, 40, 41, 42, 43, 44, 45, 46, 47, 48, 49, 50, 51, 52, 53, 54, 55, 56, 57, 58, 59, 60, 61, 62, 63, 64, 65, 66, 67, 68, 69, 70, 71, 72, 73, 74, 75, 76, 77, 78, 79, 80, 81, 82, 83, 84, 85, 86, 87, 88, 89, 90, 91, 92, 93, 94, 95, 96, 97, 98, 99, 100, 101

CHƯƠNG 8

HỒ CHÍ MINH, KẺ NÉM ĐÁ GIẤU TAY

...

Chuyện Thiếu tướng Nguyễn Bình

Năm 1936, Nguyễn Bình được tha, về Bắc tìm lại VNQDĐ, lúc đó do Nguyễn Thế Nghiệp, Nguyễn Ngọc Sơn, và Chu Bá Phượng lãnh đạo. Nguyễn Bình được giao tổ chức cơ sở ở vùng Hải Phòng, Hòn Gai, Móng Cáy và ông đã hoàn thành nhiệm vụ. Theo tác giả Bùi Anh Trinh (Quyển Bối cảnh lịch sử chính trị Việt Nam cận đại, hiện đại,tr. 389): “Ngày 2-9-1945 ông chỉ huy 2.500 quân của QDĐ tham dự duyệt binh tại quảng trường Hà Nội, trong khi toán của Võ Nguyên Giáp là 350 người.”Không biết lý do vì sao Nguyễn Bình đứng vào hàng ngũ của HCM mà lại không gia nhập Đảng. Phải chăng vì cấp bậc Thiếu tướng của HCM phong tặng cho ông? Phải chăng vì trận đòn hội chợ ở Côn Đảo làm ông chột mắt là mưu kế của CS ly gián ông với VNQDĐ? Có thể cả hai lý do đều đúng?!

Cuối năm 1945, Nguyễn Bình được điều động vào Nam trong phái đoàn do Lê Duẩn cầm đầu với lời phủ dụ của HCM: “Chú Bình, Nam Bộ đương là nơi để anh hùng tạo thời thế, tôi giao Nam Bộ cho chú đó. Xin nhắc lại chi tiết lịch sử này (Trích quyển Tôi giết Nguyễn Bình, tr. 239): “Nguyễn Bình vào Nam Bộ, với danh nghĩa là một nhân vật trong phái đoàn do Lê Duẩn cầm đầu, rồi lãnh chức vụ Khu trưởng Khu 7 nhưng vẫn chưa hẳn là đảng viên CS. Điều này rất quan trọng khiến cho ta hiểu rằng những hành động do Nguyễn Bình làm sau nầy đều phát xuất từ sự huy động của Lê Duẩn. Nói cách khác, Ng.Bình chỉ là tay sai, mặc dầu với cấp bực Thiếu tướng, Nguyễn Bình chỉ là viên đá HCM ném vào miền Nam! Tất cả những vụ sát hại các vị yêu nước có tinh thần Quốc gia Dân tộc ở miền Nam đều do sự điều động của Chánh phạm là Lê Duẩn và đàng sau Lê Duẩn là Đại chánh phạm Chủ tịch HCM!

Mặt trận Quốc gia Thống nhất

Nguyễn Bình lập căn cứ ở quận Tân Uyên thuộc tỉnh Biên Hòa, giáp với Chiến khu Đ. Lúc đó thực lực của bộ đội Cộng sản ở miền Đông chẳng có là bao. Theo tác giả quyển Tôi giết Nguyễn Bình (tr. 65): “Huỳnh Văn Nghệ, Kiều Đức Thắng, Đào Sơn Tây, Tô Ký, Tám Chùa (tức Huỳnh Tấn Chùa), chỉ có danh có tướng mà không có quân nhất là không có vũ khí. Hãy xem Nguyễn Bình làm cách nào để thâu nạp bộ đội và vũ khí. Thì cũng cùng một sách lược của Cộng sản Đệ tam Quốc tế y như Trần Văn Giàu, Dương Bạch Mai, Nguyễn Văn Trấn áp dụng 8 tháng trước đó, Nguyễn Bình cũng đã sát hại những lãnh tụ quốc gia yêu nước và bắt tay với quân đội Pháp để triệt hạ lực lượng võ trang của họ!

Nhắc lại lịch sử: sau khi Nhật đầu hàng Đồng Minh và chính phủ Trần Trọng Kim từ chức, để đối phó với tình trạng vô chính phủ ở Nam Bộ, vào ngày 14-8-1945, đáp lời kêu gọi của Hồ Văn Ngà, các vị như Giáo chủ Huỳnh Phú Sổ, Nguyễn Văn Sâm, Trần Văn Ân, Trần Văn Thạch, v.v… đã liên kết các đảng phái và thành lập Mặt trận Quốc gia Thống nhất. Mặt trận thể hiện sự đoàn kết toàn Nam Bộ, nên được hoan hô khắp mọi nơi. Nhưng bỗng nhiên đến ngày 25-8-45, Trần Văn Giàu cướp chính quyền và thành lập Lâm ủy Hành chánh Nam Bộ gồm 8 ủy viên là Cộng sản Đệ tam và 1 ủy viên thân cộng, để gạt ra ngoài Mặt trận QGTN! Ngày 13-9, quân Anh đại diện lực lượng Đồng minh do tướng Douglas Gracey đến Sài Gòn để giải giới quân Nhật từ vĩ tuyến 16 trở xuống. Đến ngày 16-9, quân Pháp theo chân quân Anh đổ bộ vào Sài Gòn, thì lập tức Lâm ủy HCNB của Trần Văn Giàu rút về Chợ Đệm không kèn không trống, để mặc cho các lực lượng của Mặt trận QGTN liều chết chống xâm lăng.

Ngày 23-9 quân Pháp tấn công các bót và cơ sở hành chánh Nam Bộ: trang lịch sử Nam Bộ kháng chiến bắt đầu từ ngày nầy, và danh dự nầy phải dành cho Mặt trận Quốc gia Thống nhất. Một ủy ban phong tỏa Sài Gòn được thành lập do Nguyễn Văn Sâm, Kha Vạng Cân, Trần Văn Ân, Hồ Văn Ngà… Từ ngày 27-9 đến 30-9 Sài Gòn bị bao vây, khói lửa rực trời, thực vật khan hiếm, Pháp dụng kế hoãn binh để chờ tiếp viện và vận chuyển lương thực nên đề nghị hưu chiến. Ngày 1-10 cuộc hưu chiến Việt Pháp bắt đầu ở Sài Gòn. Lợi dụng dịp hưu chiến, Trần Văn Giàu và bộ máy công an Việt Minh bủa vây và bắt các chiến sĩ cách mạng quốc gia: Hồ Văn Ngà, Dương Văn Giáo, Huỳnh Văn Phương, Hồ Vĩnh Ký, Nguyễn Thị Sương, Lê Kim Tỵ, Lâm Ngọc Đường, Bùi Quang Chiêu, Trương Lập Tạo, một số đã bị giết để diệt trừ đối lập. Tất cả đảng viên nồng cốt Đệ tứ đều bị chôn sống ở sông Lòng Sông (Bình Thuận): Phan Văn Hùm, Trần Văn Thạch, Phan Văn Chánh, Nguyễn Văn Sổ, Phan Văn Hóa, Trần Văn Sĩ, Nguyễn Văn Soái, Nguyễn Văn Tiền, v.v…

Đến đây, tưởng cũng nên trình diện cho Dân tộc biết Bộ máy ám sát của Lâm ủy HCNB của Trần Văn Giàu. Một nhân chứng là Bác sĩ Trần Ngươn Phiêu trong tác phẩm Phan Văn Hùm, thân thế & sự nghiệp đã viết như sau (tr. 379): “Trong lần biểu tình ngày 2-9-1945, dân chúng Sài Gòn lần đầu tiên đã thấy được trong các đoàn biểu tình phô trương lực lượng, có một đám người kỳ lạ, ngực để trần, mình xâm chằng chịt, biểu diễn dưới tấm bảng ghi “Ban ám sát xung phong”. Thiên hạ đồn với nhau: đây là tổ chức dưới quyền của Dương Bạch Mai, người phụ trách Quốc gia Tự vệ cuộc”. Với Bộ máy ám sát như thế, sau khi hoàn tất nhiệm vụ sát hại những chiến sĩ quốc gia yêu nước kể trên, Trần Văn Giàu chạy tuốt sang Bangkok và Dương Bạch Mai bỏ Nam Bộ chạy đi Bắc Việt.

Mặt trận Quốc gia Liên hiệp

Trần Văn Giàu đi, thì Nguyễn Bình đến! Vẫn bổn cũ soạn lại! Các lực lượng quốc gia yêu nước vẫn kiên quyết vừa chống Pháp vừa đề cao cảnh giác đối với Ng. Bình. Ngày 2-4-1946, một Ủy ban Liên hiệp Kháng chiến được thành lập tại Bà Quẹo. Tác giả Nguyễn Long Thành Nam, trong quyển sử kiệt xuất nhan đề Phật giáo Hòa Hảo trong dòng lịch sử Dân tộc, đã viết thêm về biến cố đó như sau (tr. 383):

Nhưng liên hiệp quân sự không đủ, phải tiến đến liên hiệp chính trị tức liên hiệp toàn bộ. Vì thế, một đại hội quân chính được triệu tập bởi ông Vũ Tam Anh vào ngày 20-4-1946… Sau 3 ngày thảo luận liên tiếp và sôi nổi, mọi người đều chấp thuận lấy nghị quyết thành lập một mặt trận, mang danh nghĩa Mặt trận Quốc gia Liên hiệp với mục đích được minh thị là: huy động toàn lực các đoàn thể tôn giáo, chánh trị, quân sự và quần chúng để chống xâm lăng.

Một Ban Chấp hành được thành lập và vị Chủ tịch được bầu là Hoàng Anh (bí danh của Đức Giáo chủ Hòa Hảo Huỳnh Phú Sổ). Bác sĩ Lê Văn Hoạch đại diện cho Cao Đài giáo làm Phó chủ tịch, Nguyễn Văm Sâm làm Cố vấn Chánh trị, Bùi Hữu Phiệt Cố vấn Chánh trị và Quân sự. Nhìn vào thành phần tham dự đại hội quân chính 20-4-1946 và Ban Chấp hành Mặt trận Quốc gia Liên hiệp ta thấy rằng Cộng sản Đệ tam chỉ là thiểu số: Phạm Thiều, Mai Thọ Trân (chính trị), Phan Định Công, Huỳnh Tấn Chùa (quân sự). Khuynh hướng quốc gia chiếm đa số. Sự xuất hiện của Mặt trận QGLH biểu lộ ý chí của các tổ chức đấu tranh miền Nam muốn lấy lại vị thế chủ động kháng chiến tại Nam Bộ, không để cho Cộng sản Đệ tam thao túng. Thấy mình thế yếu, Nguyễn Bình và Phạm Thiều tuyên bố rút ra khỏi Mặt trận QGLH và gia nhập Hội Liên hiệp Quốc dân Việt Nam (tức “Hội Liên Việt”) do HCM thành lập để tạo hoang mang trong quần chúng về hai danh xưng gần giống nhau: Liên Việt và Liên Hiệp.

Thật không may cho Miền Nam (và đây cũng là đại họa cho cả nước), sự kháng chiến của Mặt trận QGLH vô cùng khó khăn vì tình trạng lưỡng đầu thọ địch. Trước mặt phải đối đầu với Pháp với võ khí tối tân có không lực yểm trợ và mạng lưới tình báo Phòng nhì hữu hiệu, nhưng sau lưng là “Chiến hữu Nguyễn Bình”, một “Chiến hữu quá đặc biệt y khuôn Chủ tịch HCM” sẵn sàng đâm sau lưng chiến hữu của mình kể cả lòn tin cho Pháp biết địa điểm đóng quân để Pháp oanh tạc. Hãy xem lại 4 đoạn sử hào hùng (Quyển Phật giáo Hòa Hảo trong dòng lịch sử Dân tộc của Nguyễn Long Thành Nam, tr. 380-403): 1- Cộng sản không kháng chiến, chỉ giành quyền. 2- Nguyễn Bình và Mặt trận Quốc gia Liên hiệp. 3- Thế kẹt lịch sử và chiến thuật gỡ kẹt. 4- Chiến lược thoát kẹt của Miền Nam.

Hãy xem lại, cả Dân tộc hãy xem lại, nhất là những thế hệ trẻ hãy xem lại, tất cả hãy xem lại để thương khóc những anh hùng yêu nước của miền Nam, để tự hào khắp Nam Trung Bắc nơi nào cũng có người yêu nước, và nhất là để thấu hiểu những thủ đoạn gian xảo và tàn ác của Nguyễn Bình đã trở thành tay sai của HCM, mà HCM lại hết lòng phục vụ Cộng sản Đệ tam Quốc tế của Stalin, NGUỒN CỘI CỦA TẤT CẢ GIAN XẢO VÀ TỘI ÁC!

Cuộc đối thoại nẩy lửa

Nhưng Chiến lược Thoát kẹt của Mặt trận QGLH bị biến cố đêm 16-4-1947 làm thay đổi tất cả. Vào đêm đó, Việt Minh Cộng sản ám hại Chủ tịch Hoàng Anh, tức vị Lãnh đạo Phật giáo Hòa Hảo Huỳnh Phú Sổ, sau một phiên họp tại địa điểm Tân Phú, Đồng Tháp Mười. Để biết kẻ chủ mưu ám hại nầy, xin đọc một trích đoạn của Cuộc đối thoại nẩy lửa giữa Nguyễn Bình và người chỉ huy Bình Xuyên là Bảy Viễn (Trích quyển Phật giáo Hòa Hảo, của Nguyễn Long Thành Nam, tr. 402):

1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10, 11, 12, 13, 14, 15, 16, 17, 18, 19, 20, 21, 22, 23, 24, 25, 26, 27, 28, 29, 30, 31, 32, 33, 34, 35, 36, 37, 38, 39, 40, 41, 42, 43, 44, 45, 46, 47, 48, 49, 50, 51, 52, 53, 54, 55, 56, 57, 58, 59, 60, 61, 62, 63, 64, 65, 66, 67, 68, 69, 70, 71, 72, 73, 74, 75, 76, 77, 78, 79, 80, 81, 82, 83, 84, 85, 86, 87, 88, 89, 90, 91, 92, 93, 94, 95, 96, 97, 98, 99, 100, 101, 102, 103, 104, 105, 106, 107, 108, 109, 110, 111, 112Quân Sử Việt Nam (Top)