Lịch Sử Của Việt Nam

Cuộc Chiến Tranh Hồ chí minh Đánh Dân Tộc Việt Nam Tập 1

lịch sử việt nam, đảng cộng sản việt nam, hồ chí minh

(tái bản có sửa chữa)

Khối 8406 Tự do Dân chủ cho Việt Nam 07-2010

1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10, 11, 12, 13, 14, 15, 16, 17, 18, 19, 20, 21, 22, 23, 24, 25, 26, 27, 28, 29, 30, 31, 32, 33, 34, 35, 36, 37, 38, 39, 40, 41, 42, 43, 44, 45, 46, 47, 48, 49, 50, 51, 52, 53, 54, 55, 56, 57, 58, 59, 60, 61, 62, 63, 64, 65, 66, 67, 68, 69, 70, 71, 72, 73, 74, 75, 76, 77, 78, 79, 80, 81, 82, 83, 84, 85, 86, 87, 88, 89, 90, 91, 92, 93, 94, 95, 96, 97, 98, 99, 100, 101

CHƯƠNG 8

HỒ CHÍ MINH, KẺ NÉM ĐÁ GIẤU TAY

...

Về vụ bất mãn của thanh thiếu niên gốc miền Nam, tác giả Việt Thường viết (tr. 69 sđd): “Vì bị đối xử bất công, nên chúng cướp tỉnh Ninh Bình, giữ Bí thư và Chủ tịch tỉnh cùng Trưởng ty Công an làm con tin. Tướng Tô Ký được lệnh đem quân “dẹp loạn”, đã thuyết phục số thanh niên đó đầu hàng và hứa sẽ khoan hồng cũng như sẽ xem xét những khiếu nại của họ. Trên đường về gặp Phùng Thế Tài. Tài cho đem tất cả số thanh niên đó ra bờ sông Đoan Vĩ (Phủ Lý) bắn chết hết”.

Câu chuyện chỉ có vậy, tác giả Việt Thường đã viết như vậy, Phùng Thế Tài cho đem tất cả số thanh thiếu niên đó ra bờ sông bắn chết hết. Nhưng sanh mạng của mấy trăm thanh thiếu niên không phải là chuyện nhỏ rồi cho thông qua. Bác Hồ ơi, đám thanh thiếu niên đó không phải là những tên sát nhân giết người cướp của chẳng gớm tay đáng phải lãnh án tử hình! Trái lại, chúng thuộc thành phần ưu tú, con em của những gia đình yêu nước có công kháng chiến ở miền Nam được chọn lọc để tập kết đưa ra Bắc. Hơn nữa, chúng phải sống cảnh xa nhà, xa cha mẹ, xa anh em ruột thịt, xa nơi chôn nhau cắt rún. Sao lại nỡ lòng sát hại chúng? Tướng Tô Ký thuộc thành phần tập kết, cùng cảnh ngộ với đàn em bất mãn đó, nên ông cố gắng thuyết phục các em đầu hàng và ông đã thành công. Tướng Tô Ký đã đỡ cho đàn em, nhưng cú đánh của Đại tá Phùng Thế Tài quá mạnh nên ông Tướng Tô Ký đỡ không nổi. Tướng Tô Ký khiếu nại lên cấp trên, Bộ Chính trị ra mặt ủng hộ quyết định cứng rắn của Phùng Thế Tài nên vị Tư lịnh Quân khu Tây Bắc Tô Ký bị thất sủng và phải ngồi chơi xơi nước, tác giả Việt Thường đã viết như thế trong sách của ông!

Những nhận xét ở Chương 5 Những cây người HCM trồng, đoạn nói về Đao phủ Phùng Thế Tài, người viết xin được lặp lại: “Xét lại vụ việc này, nghi vấn đặt ra là Phùng Thế Tài cấp bực đại tá thấp hơn tướng Tô K ý mà sao lại dám qua mặt thượng cấp. Phải chăng đàng sau đại tá Phùng Thế Tài là ô dù bự của Bác? Phải chăng Tài đã nhận mật lịnh của Bác? Hỏi như vậy tức là đã trả lời! Nếu không có mật lịnh của Bác, làm sao Phùng Thế Tài dám hạ sát cả trăm sinh mạng. HCM chính là người chủ mưu sát hại các thanh thiếu niên miền Nam tập kết. “Bằng bàn tay của Phùng Thế Tài, Bác đã chơi trò ném đá giấu tay”.

Trong vụ án sát nhân tập thể nầy, người viết xin trình thêm một nghi vấn. Vào lúc đó, chính thể Dân chủ Cộng hòa của HCM, thực sự là Bộ máy đàn áp Dân tộc, vừa mới phát động. Với chế độ hộ khẩu tem phiếu khắc nghiệt, với cuộc CCRĐ ác độc tàn sát hàng trăm ngàn người vô tội, với những văn nô như Tố Hữu, Xuân Diệu chế ngự văn thi đàn để ca ngợi Đảng, có sáng tác trăm quyển ngàn bài thì cũng toàn màu hồng nâng bi Bác và Đảng, tóm lại thực chất chỉ là CÁI BÁNH VẼ KHỔNG LỒ. Những thanh thiếu niên miền Nam tập kết ấy, “trẻ người non dạ, hồn nhiên bộc trực như tánh tự nhiên của tuổi thanh xuân”, hẳn cảm nhận được màu sắc rực rỡ của Cái bánh mà không mùi vị gì cả, biết đó là Cái bánh vẽ, không chịu ngồi xuống ăn vì chưa học được chữ “nhẫn” như nhà thơ Chế Lan Viên. Bị đối xử bất công mà bất mãn, rồi lại không chịu ăn Cái bánh vẽ của HCM, tội của các em như vậy thì phải chết thôi. Nhưng điều đáng tiếc là cái chết của các em bị bưng bít, không gây được tiếng vang nào, không có cơ may lịch sử để cảnh tỉnh những trí thức miền Nam như Luật sư Nguyễn Hữu Thọ, Luật sư Trịnh Đình Thảo, bác sĩ Dương Quỳnh Hoa, kỹ sư Trương Như Tảng, kỹ sư Hồ Văn Bửu, v.v…, cho nên về sau họ vẫn ào ào nhào vào ăn Cái bánh vẽ của HCM dọn trong Đại yến tiệc Giải phóng Miền Nam, làm chết thêm mấy triệu người nữa, trong số đó có nữ Bác sĩ Đặng Thùy Trâm! Đáng tiếc thay!

Nguyễn Bình, “Viên đá” HCM ném vào Nam Bộ

Sách lược “Tù vận” của Cộng sản

Nguyễn Bình tên thật là Nguyễn Phương Thảo, nguyên là đảng viên của Việt Nam Quốc dân đảng. Ông luôn tôn thờ Đảng trưởng Nguyễn Thái Học. Ông nổi tiếng là một danh tướng ngang hàng với tướng Nguyễn Sơn, vì hai người đã tốt nghiệp Quân sự Học hiệu Hoàng Phố. Năm 1929 ông bị Pháp bắt đày ra Côn Đảo. Trong thời gian ở tù, xảy ra chuyện ông làm “ăn-ten” khai báo các tù nhân ở chung trại nên bị anh em trùm chăn dần cho một trận đòn hội chợ làm hư một mắt và suýt chết! Chuyện Nguyễn Bình làm “ăn-ten”để bị đánh đến chột mắt là một nghi vấn lớn. Con người yêu nước Nguyễn Phương Thảo, gia nhập VNQDĐ, tôn thờ Đảng trưởng Nguyễn Thái Học, lại có biệt tài về quân sự, khí phách hơn người, lẽ nào chịu hạ mình làm “ăn-ten”! Điều đáng ghi nhận là ông ở tù chung với Lê Duẩn, Phạm Hùng, Phạm Văn Đồng, Tôn Đức Thắng, v.v… vốn nổi tiếng là những tay xảo quyệt, và chính những người này mới ngầm liên lạc mật thiết với “Thầy Chú”, tức là những cai tù! Có làm “ăn-ten” hay không, chính là những bộ mặt Cộng sản này, chứ không ai khác. Bởi thế việc Nguyễn Bình bị đánh đến chột mắt có thể là ngón đòn dàn dựng theo sách lược địch vận sở trường của Cộng sản mà người viết xin gọi là “Tù vận”. Trần Kim Trúc, nguyên Tham mưu trưởng Trung đoàn 25 Bình Xuyên, tác giả quyển Tôi giết Nguyễn Bình, có ghi một nhận xét khả dĩ rọi vài tia sáng vào ẩn tình (tr. 36): “Có lẽ cũng vì trận đòn này, Nguyễn Bình phần nào thay đổi tính nết: một nửa còn hào khí của con người quốc gia, một nửa của con người Đệ tam Quốc tế”. Xin viết thêm về Trần Kim Trúc: Trung đoàn 25 Bình Xuyên mà Trần Kim Trúc làm Tham mưu trưởng là hậu thân của Bộ đội An Điền, thuộc đảng Đại Việt, vị Tư lịnh là Bùi Hữu Phiệt.

An Khê viết thêm về tù vận

Những hồi ký của ký giả An Khê về Khám lớn Sài GònNhà tù Côn Đảo cung cấp thêm chứng tích về sách lược tù vận của CS. An Khê thuật chuyện hồi ông ngồi tù ở Côn Đảo, “ông bị rớt cát-sô với 17 người nữa, đa số là tù áo trắng (tức là tù chánh trị) như kỹ sư Phan Khắc Sửu, giáo sư Trần Văn Quế, ông Võ Oanh gọi là Tú Oanh, anh giáo Thảo, anh giáo Thố, anh giáo Khai, ông bang biện Chiêu, ông hội đồng Võ Công Tồn, anh Trần Quốc Bửu, anh Đào Duy Phiên (anh của Đào Duy Anh trong gia tộc Đào Duy), v.v…”. Ông viết tiếp rằng sự việc có một số đông tù áo trắng bị sụp hầm như thế chưa từng xảy ra ở Côn Đảo và đấy là kết quả âm mưu ám hại của phe tù Cộng sản, lúc đó đang làm mưa làm gió trên đảo. Theo k ý giả An Khê, ở Côn Đảo có một người tù được giữ chức “mémento”, tức là thơ k ý riêng cho ban điều hành khám đường (mémento là tiếng Pháp có nghĩa là sổ ghi chép). Anh mémento là thứ vua con của tù, nói gì xếp chánh cũng nghe. Vào lúc đó người mémento là một người tù thường phạm tên Hoàng, do bọn tù Cộng sản vận động đưa lên làm công cụ để bành trướng thế lực và ám hại tù Quốc gia. Chính tên Hoàng đã tâu với Gardien chef là Hillaire rằng nhân mùa gió thổi về hướng đất liền, cần phải đề phòng âm mưu vượt ngục nên phải nhốt các tù áo trắng nguy hiểm xuống hầm.

Rớt cát-sô hay bị sụp hầm tức là bị giam nơi chuồng cọp, hai người một hầm, trần truồng cả, cửa sắt bít bùng, chỉ hé mở vào buổi sáng đủ thời giờ để thay bô, và sáng chiều hai cữ đưa lọt rá cơm vào. An Khê thuật tiếp: “Chúng tôi đồng lòng tuyệt thực phản đối việc sụp hầm một cách vô cớ, đòi hỏi phải được ra làm việc ngoài chuồng cọp, hưởng chút ánh sáng và không khí. Trước sự tranh đấu quyết liệt, tên xếp chánh Hillaire phải nhượng bộ. Hắn phát cho mỗi người một bộ quần áo cũ và cho ra ngồi se sợi ngoài hiên. Hai người một máy se, làm theo giờ hành chánh, nhà nước vừa có lợi, lại không mang tiếng ác.

Được làm ngoài trời khoảng nửa tháng, 18 người bỗng nhiên ai cũng đau bụng và đi tiêu chảy. Mấy người già yếu nằm liệt chiếu, không ai hiểu tại sao. Nhìn vào cơm toàn cát và mẻ tĩn đựng khô đầy xác ruồi, không ai dám ăn. An Khê viết: “Chừng gần tuần lễ bọn chúng tôi tưởng nguy đến tính mạng, chợt thấy bớt đau bụng và lần lần bình phục. Thì ra người tù có phận sự mang cơm đến là người Cao Miên, nghe lời xúi giục của bọn tù Cộng sản mới pha nước bẩn vào thức uống, bỏ cát, xác ruồi vào cơm và thức ăn. Làm được mấy hôm, thấy có nhiều người bị bịnh nằm liệt, lương tâm cắn rứt, hắn mới đến lạy và thú nhận tội với ông Lục cụ, cũng đang ngồi tù vì tội đánh Pháp. Nghe lời khuyên của ông Lục cụ, người tù Cao Miên hối hận mới ngưng việc đầu độc. An Khê cùng 17 bạn tù quốc gia mới thoát nạn.

Mãi đến 49 năm sau, khi viết loạt bài Khám lớn Sài Gòn Đảo Côn Nôn 49 năm về trước (Làng Văn đăng tải trong các số 81, 86, và 87), người tù An Khê nhận xét về chân tướng Việt Cộng: “Ở Khám Lớn Sài Gòn, phe Cộng là thiểu số. Nhưng khi ra Côn Đảo, họ đông hơn, có thế lực núp bóng cai tù, nên trở mặt, bảo: “Trên đảo chỉ có màu đỏ, không màu vàng.” Cho nên người quốc gia muốn yên thân trả nợ tù, phải nhuộm đỏ! Không là Cộng sản tức là kẻ thù, không có khác, không được lưng chừng!” Viết cho ngắn gọn, “Cuộc chiến tranh của HCM đánh Dân tộc” diễn ra khắp mọi mặt. Ở Côn Đảo thì những tù chánh trị Quốc gia gặp khốn đốn với tù Cộng sản. Ở trong bưng thì bị Cộng sản ám hại hay bị tử hình vì vu cáo là gián điệp. Thật tình khi ấy, người ái quốc phe Quốc gia không còn chỗ dung thân.

1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10, 11, 12, 13, 14, 15, 16, 17, 18, 19, 20, 21, 22, 23, 24, 25, 26, 27, 28, 29, 30, 31, 32, 33, 34, 35, 36, 37, 38, 39, 40, 41, 42, 43, 44, 45, 46, 47, 48, 49, 50, 51, 52, 53, 54, 55, 56, 57, 58, 59, 60, 61, 62, 63, 64, 65, 66, 67, 68, 69, 70, 71, 72, 73, 74, 75, 76, 77, 78, 79, 80, 81, 82, 83, 84, 85, 86, 87, 88, 89, 90, 91, 92, 93, 94, 95, 96, 97, 98, 99, 100, 101Quân Sử Việt Nam (Top)