Lịch Sử Của Việt Nam

Cuộc Chiến Tranh Hồ chí minh Đánh Dân Tộc Việt Nam Tập 1

lịch sử việt nam, đảng cộng sản việt nam, hồ chí minh

(tái bản có sửa chữa)

Khối 8406 Tự do Dân chủ cho Việt Nam 07-2010

1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10, 11, 12, 13, 14, 15, 16, 17, 18, 19, 20, 21, 22, 23, 24, 25, 26, 27, 28, 29, 30, 31, 32, 33, 34, 35, 36, 37, 38, 39, 40, 41, 42, 43, 44, 45, 46, 47, 48, 49, 50, 51, 52, 53, 54, 55, 56, 57, 58, 59, 60, 61, 62, 63, 64, 65, 66, 67, 68, 69, 70, 71, 72, 73, 74, 75, 76, 77, 78, 79, 80, 81, 82, 83, 84, 85, 86, 87, 88, 89, 90, 91, 92, 93, 94, 95, 96, 97, 98, 99, 100, 101

CHƯƠNG 8

HỒ CHÍ MINH, KẺ NÉM ĐÁ GIẤU TAY

...

Địa chủ ác ghê (tác giả C.B. tức HCM)

Thánh hiền dạy rằng: Vi phú bất nhân. Ai cũng biết rằng địa chủ thì ác: như bóc lột nhân dân, tô cao lãi nặng, chây lười thuế khóa - thế thôi. Nào ngờ bọn địa chủ giết người không nháy mắt. Đây là một thí dụ. Mụ địa chủ Cát Hanh Long cùng hai đứa con và mấy tên lâu la đã giết chết 14 nông dân, tra tấn, đánh đập hàng chục nông dân nay còn tàn tật, làm chết 32 gia đình, gồm có 200 người. Năm 1944, chúng đưa 37 gia đình về phá rừng, khai ruộng cho chúng. Chúng bắt làm nhiều và cho ăn đói. Ít tháng sau, vì khổ cực quá, 32 gia đình đã chết hết, không còn một người. Chúng đã hãm chết hơn 30 nông dân. Năm 1945, chúng đưa 65 nông dân bị nạn đói ở Thái Bình về làm đồn điền. Cũng vì chúng cho ăn đói, bắt làm nhiều, ít hôm sau, hơn 30 người đã chết ở xóm Cầu Hang. Năm 1944-45, chúng đưa 20 trẻ em mồ côi về nuôi, chúng bắt các em ở dưới hầm, cho ăn đói, mặc rách, bắt làm quá sức, lại đánh đập không ngớt. Chỉ mấy tháng sau, 15 em đã bỏ mạng. Thế là ba mẹ con địa chủ C.Hanh Long đã trực tiếp, gián tiếp giết ngót 260 đồng bào.

Còn những cảnh chúng tra tấn nông dân thiếu tô, thiếu nợ, thì tàn nhẫn không kém gì Thực dân Pháp. Thí dụ: trời rét, chúng bắt nông dân cởi trần rồi dội nước lạnh vào người. Hoặc bắt đội thùng nước lạnh có lỗ thủng, nước rỏ từng giọt vào đầu, vào vai, đau buốt tận óc tận ruột. Chúng trói chặt nông dân, treo lên xà nhà, kéo lên kéo xuống. Chúng đóng gióng trâu vào mồm nông dân, làm cho gẫy răng, hộc máu. Bơm nước vào bụng rồi giẫm lên bụng cho hộc nước ra. Chúng đổ nước cá nước mắm làm cho nôn sặc lên. Chúng lấy nến đốt vào mình nông dân, làm cho cháy da bỏng thịt. Đó là chưa kể tội phản cách mạng của chúng. Trước kia chúng đã thông đồng với Pháp và Nhật để bắt bớ cán bộ. Sau Cách mạng Tháng tám, chúng đã thông đồng với giặc Pháp và Việt gian bù nhìn để phá hoại kháng chiến. Trong cuộc phát động quần chúng, đồng bào địa phương đã đưa chứng cớ rõ ràng ra tố cáo, mẹ con Cát Hanh Long không thể chối cãi, đã thú nhận thật cả những tội ác hại nước hại dân.

Lời bàn: Tự mình đề cao mình nào là “Cha già Dân tộc, nào là “Người Con yêu quý nhất của Dân tộc” là Trần Dân Tiên tức HCM. Nhưng oan nghiệt thay, viết bài “Địa chủ ác ghê” ký bút hiệu C.B. trên đây, cũng là HCM. Từ lúc nhân loại phát minh ra chữ viết, tự cổ chí kim, thật không có bài văn nào viết lên những lời lẽ vu khống và phỉ báng đểu cáng, hèn hạ và ác độc bằng bài “Địa chủ ác ghê” của con người tự xưng là “Cha già Dân tộc”. Than ôi, chỉ vì muốn mang Lá Cờ đỏ của Lenin đi khắp nơi, mà ông đã tự hạ phẩm cách của mình xuống đến mức ĐỂU CÁNG, HÈN HẠ VÀ ÁC ĐỘC NHẤT TRONG LỊCH SỬ LOÀI NGƯỜI! Lời kết án có quá nặng chăng, người viết chỉ xin nhân danh “Mấy trăm ngàn Oan hồn uổng tử trong chiến dịch CCRĐ” và viết lại cho đúng với sự thật, xin quý bạn bình tâm đọc tiếp.

Trước hết, xin nhắc chuyện cha của HCM là Nguyễn Sinh Huy đậu Phó bảng và được cử làm Tri huyện Bình Khê, Bình Định. Đến năm 1910, trong cơn say rượu, ông tra khảo và đánh chết một người tù tên Tạ Đức Quang. Hội đồng Nhiếp chính ở Huế cứu xét và cách chức ông! Đấy, “quan Tri huyện cha của Bác” làm chết một mạng người còn bị cách chức thay. Thế tại sao một địa chủ như bà Năm Cát Hanh Long đã sát hại cả 260 người nông dân mà không bị pháp luật trừng phạt? Hiển nhiên, Bà Năm không bị pháp luật trừng phạt như quan huyện Bình Khê là vì bà vô tội, bà không giết ai cả! Người viết xin lặp lại “Bà Năm không giết ai cả. Bác đường đường là Chủ tịch Đảng uy quyền tuyệt đối, muốn giết ai mà không được, như trong Lễ Tế cờ, Bác đã giết hàng mấy chục ngàn người, tại sao Bác lại phải viết bài “Địa chủ ác ghê”để vu khống cho bà Năm! Viết làm chi để phạm tội sát nhân còn mắc thêm tội vọng ngữ, rồi còn để lại tiếng xấu là người đểu cáng, hèn hạ, và ác độc nhất trong lịch sử!

Trong tự tình Dân tộc của một xã hội thuần hòa sống về nông nghiệp, không có một địa chủ nào “ác độc đến mức đánh đập người làm, bắt làm việc nhiều, và cho ăn đói đến nỗi người đó phải chết, tuyện nhiên không! Người viết đã hội ‎‎ý với những vị cao niên tuổi bát tuần hiện ở Sydney. Họ sinh trưởng ở miền Bắc và đã trưởng thành trong nền văn hóa của Dân tộc: như ông P.Đ.K. (cựu thẩm phán), ông T.V.B. (cán sự địa chánh), ông B.V.Nh. (thi sĩ, võ sư, và giám đốc võ đường), ông Ng.Th.S. (nhà giáo), bà Ng.Th.Nh. (thi sĩ, hội trưởng hội TNĐD), ông Đ.Th. (chuyên viên điện toán), nhạc sĩ X.T. v.v… Tất cả đều khẳng định: Ở miền Bắc, không hề có một địa chủ nào ác độc như HCM đã diễn tả trong bài “Địa chủ ác ghê”. Tuyệt nhiên không hề có! Giết 1 người còn không có, huống hồ giết đến 260 người! HCM chỉ bịa chuyện!”.

Xưa nay, xã hội Việt Nam không có giai cấp mà chỉ phân biệt theo ngành nghề gồm 4 nhóm Sĩ Nông Công Thương, tức là giới sĩ phu, nhóm nhà nông, thợ thuyền, và những người làm nghề buôn bán. Những nhà nông bao gồm nông phu nghèo và địa chủ giàu là giới đã cộng lực làm ra hạt lúa nuôi sống Dân tộc cả ngàn đời. Ngồi viết bài “Địa chủ ác ghê”, HCM đã mặc nhiên đứng vào chỗ đối kháng với nền văn hóa của Việt tộc. Bởi lẽ ông đã bôi lọ và vu khống không phải một người địa chủ là bà Năm mà ông đã phỉ báng trọn cả một bộ phận của Dân tộc. Xét trên phương diện này, HCM đã bước vào đúng vết chân của một giáo sư người Pháp kỳ thị chủng tộc ở trường Quốc học Huế. Câu chuyện sau đây do học giả Đào Đăng Vỹ tường thuật trong bài Cuộc bãi khóa năm 1927 của học sinh Quốc Học & Đồng Khánh (Đặc san Quốc Học & Đồng Khánh, xuất bản tại Sydney năm 2000, tr. 33): “Trong niên học 1927, có một giáo sư người Pháp la rầy một học sinh, ông lại chưởi mắng cả Dân tộc VN, và nhục mạ cụ Phan Bội Châu lúc đó đang bị an trí tại Huế. Bị nhục Quốc thể, tất cả học sinh trường Quốc Học đồng lòng bãi khóa để phản đối vị giáo sư người Pháp kỳ thị chủng tộc đó, và cuộc bãi khóa lan sang trường Đồng Khánh và trường Providence ở Huế”.

Về mặt tâm linh đạo đức, khi viết bài “Địa chủ ác ghê”, HCM đã sai phạm rất nặng vào khuôn vàng thước ngọc của các Tôn giáo trên thế gian. Như đạo Khổng là đạo dạy làm người, trong Ngũ Thường tức Nhân Lễ Nghĩa Trí Tín thì đứng đầu là “NHÂN tức là lòng nhân từ bác ái”. Trong Thiên Chúa Giáo (Công Giáo), trong 10 Điều Răn (Thập Giới) của Đức Chúa thì điều số 4 là “Chớ giết người” và sau 10 Điều răn, Đức Chúa tóm tắt bằng câu “Hãy thương người như mình ta vậy”. Trong Ngũ Giới theo lời Phật dạy thì điều giới thứ nhất là “Cấm sát sinh vì độ lượng từ bi thương yêu tất cả chúng sinh”. Trong dòng sinh mệnh của Việt tộc, suốt 4000 năm dựng nước và giữ nước, câu phương ngôn “Thương người như thể thương thân” thì không người Việt nào là không biết! Ấy thế, HCM hô hào “Kách mệnh” mà lại không đếm xỉa tới những điều đạo đức nhân ái đó. Bài “Địa chủ ác ghê” đã khơi dậy lòng hận thù của cốt cán bần cố nông để đưa cả “bầy đàn” vào cuộc chém giết rùng rợn, biến trọn cả miền Bắc thân yêu thành “Sát trường rộng bao la”, và biến mỗi xã thôn thành một “Địa ngục trần gian nho nhỏ” (“bầy đàn” chữ của Vũ Thư Hiên). Bài Địa chủ ác ghê viết từ trái tim của HCM, một người độc ác nhất trong lịch sử VN, bài viết đó rất xứng đáng được gọi là “Lệnh Quỉ vương gọi bầy!

Xin nhắc lại câu nói để đời của Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu “Đừng nghe những gì Việt Cộng nói, mà hãy nhìn những gì Việt Cộng làm. Vâng, đúng vậy, chỉ nhìn những gì HCM làm cho Dân tộc, đã là một Khối tội ác khổng lồ rồi. Nhưng nếu xét tới những gì ông đã làm theo sách lược Ném đá giấu tay, như bài viết “Địa chủ ác ghê” trên đây, thì thật không lời nói nào trên thế gian có thể diễn tả được sự hèn hạ, đểu cáng, nham hiểm, ác độc về nhân cách con người! Chỉ vì muốn mang “Lá Cờ đỏ của Lenin đi khắp nơi”, HCM đã sa xuống mạt hạng cùng đinh vô nhân cách, không một chỗ đứng nào trong nền Tinh hoa Văn hóa Thế giới, thì đừng hòng một địa vị trong lòng Việt tộc!

Tướng Tô Ký đỡ, đại tá Phùng Thế Tài đánh

Câu chuyện “Đánh và đỡ” của hai vị tướng và tá này liên quan đến cuộc thảm sát hàng trăm thanh thiếu niên miền Nam tập kết ra Bắc mà đàng sau hậu trường chính trị ẩn hiện bàn tay nhớp nhúa của Chủ tịch HCM. Câu chuyện do tác giả Việt Thường tường thuật trong đề mục “Tướng cao bồi” của quyển Chuyện thâm cung dưới triều đại HCM (tr. 64-71). Người viết đã lược thuật trong Chương 5 viết về Những cây người HCM trồng. Nguyên Phùng Thế Tài từng là viên bảo vệ thân cận của HCM. Hắn đúng là một cây người, vô tâm vô cảm, đã sát hại ở bờ sông Đoan Vĩ (Phủ Lý) những thanh thiếu niên con những cán bộ miền Nam tập kết. Và đến 1970, trong dịp tết Nguyên đán, chính Phùng Thế Tài cũng đã bắn chết ở bờ sông Bạch Hạc (Việt Trì) gần 200 tân binh gốc Hà Nội đòi công bằng trong nghĩa vụ quân sự sau khi đứng ra dàn xếp dụ dỗ và hứa sẽ khoan hồng (tr. 69 sđd).

Xin nhỏ lệ cho 200 thanh niên Hà Nội con nhà dân giả này và nhất là khóc thật nhiều cho 200 bà mẹ đã bị mất con mà không biết vì cớ gì! Hai trăm cái chết oan khiên đó chỉ còn lưu lại trong vài hàng chữ của tác giả Việt Thường (tr. 70 sđd):“…Con dân thì bị bắt lính, còn con em lãnh đạo thì không. Và, nếu như có bị bắt lính thì không làm bia đỡ đạn, mà để mặc áo lính đi học ở các trường quân sự cao cấp ở Nga Xô hoặc các nước Đông Âu, hoặc học các trường đại học khác ở nước ngoài theo học bổng dành cho quân đội”. Số thanh niên Hà Nội con nhà dân giả đó bị giết vì tranh đấu cho công bằng trong nghĩa vụ quân sự nên không gia nhập “Bộ đội sanh Bắc tử Nam”. Do đó bàn tay chúng không vấy máu đồng bào miền Nam. Xin nguyện cầu cho 200 thanh niên tử nạn đó, với tâm hồn thiện lành lúc sinh thời, hương linh siêu thăng thánh thiện, hòa nhập vào Hồn thiêng Sông núi, và hộ trì cho mảnh đất Thăng Long ngàn năm văn vật mãi mãi là Địa linh Nhân kiệt, vinh danh cho cả Dân tộc khắp Bắc Trung Nam ! 

1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10, 11, 12, 13, 14, 15, 16, 17, 18, 19, 20, 21, 22, 23, 24, 25, 26, 27, 28, 29, 30, 31, 32, 33, 34, 35, 36, 37, 38, 39, 40, 41, 42, 43, 44, 45, 46, 47, 48, 49, 50, 51, 52, 53, 54, 55, 56, 57, 58, 59, 60, 61, 62, 63, 64, 65, 66, 67, 68, 69, 70, 71, 72, 73, 74, 75, 76, 77, 78, 79, 80, 81, 82, 83, 84, 85, 86, 87, 88, 89, 90, 91, 92, 93, 94, 95, 96, 97, 98, 99, 100, 101Quân Sử Việt Nam (Top)