Lịch Sử Của Việt Nam

Cuộc Chiến Tranh Hồ chí minh Đánh Dân Tộc Việt Nam Tập 1

lịch sử việt nam, đảng cộng sản việt nam, hồ chí minh

(tái bản có sửa chữa)

Khối 8406 Tự do Dân chủ cho Việt Nam 07-2010

1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10, 11, 12, 13, 14, 15, 16, 17, 18, 19, 20, 21, 22, 23, 24, 25, 26, 27, 28, 29, 30, 31, 32, 33, 34, 35, 36, 37, 38, 39, 40, 41, 42, 43, 44, 45, 46, 47, 48, 49, 50, 51, 52, 53, 54, 55, 56, 57, 58, 59, 60, 61, 62, 63, 64, 65, 66, 67, 68, 69, 70, 71, 72, 73, 74, 75, 76, 77, 78, 79, 80, 81, 82, 83, 84, 85, 86, 87, 88, 89, 90, 91, 92, 93, 94, 95, 96, 97, 98, 99, 100, 101

CHƯƠNG 7

HỒ CHI MINH, CON VẸT CỦA STALIN

...

Lời trối của Nguyễn An Ninh “Phải phòng ngừa bọn Xít-ta-liên-niênkhông đến được với gia đình ông, thì làm sao đến với Dân tộc để Dân tộc biết mà đề phòng! Còn Tạ Thu Thâu khi bị Việt Minh Cộng sản sát hại ở Quảng Ngãi vào khoảng tháng 9 năm 1945 thì đã mang Lời trối ấy xuống tuyền đài! Bây giờ, Dân tộc còn biết được Lời trối ấy, xin tri ân tác giả Phương Lan Bùi Thế Mỹ và nhà xuất bản Khai Trí của ông Nguyễn Hùng Trương đã hoàn thành và xuất bản quyển Nhà Cách mạng Tạ Thu Thâu 1906-1945 ngày 5-1-1974 ở Sài Gòn. Thật quá trễ!

Một đoạn đối thoại lý thú

Vào năm 1930, Tạ Thu Thâu gặp Hồ Hữu Tường ở Marseille. Lúc đó, Tạ Thu Thâu là đại diện Hội Tiếp đón Du học sinh Việt Nam ở Paris và là thủ lãnh Việt Nam Độc lập đảng, còn Hồ Hữu Tường vừa đậu tú tài và ghi tên học một phân khoa ở Marseille. Làm xong công việc của Hội Tiếp đón, hai người kéo nhau ra quán cà phê “Du Chapitre” trụ sở của Hội để tâm tình. Qua mẩu đối thoại ngắn, ta biết được định hướng chính trị của hai vị đáng được gọi là “trí thức ưu thời mẫn thế” vào thuở đó, tuy họ còn rất trẻ: Tạ Thu Thâu 24 tuổi và Hồ Hữu Tường 19. Sinh viên Hồ Hữu Tường hỏi ý kiến bậc đàn anh Tạ Thu Thâu (Trích Nhà Cách mạng Tạ Thu Thâu, tác giả Phương Lan Bùi Thế Mỹ, trang 270).
        - Nếu muốn làm việc, nên đọc sách gì?
        - Quyển “Le Matérialisme historique” (Duy vật Sử quan) của Boukharine.
        - Tôi đọc rồi.
        - Vậy thì đọc thêm “Questions fondamentales du Marxisme” (Vấn đề căn bản của chủ nghĩa Marx).
        - Tôi cũng đọc rồi.
        - Vậy thì đọc “Précis d’Économie politique” (Kinh tế chính trị yếu lược) của Ostrialow.
        - Cũng rồi nữa.
        - Thì đọc bộ “Capital” (Tư bản) của Marx.
        - Tôi đương đọc.
        - Mầy có vào đảng Cộng sản không?
        - Không
        - Sao vậy?
        - Vì tôi nhận thấy hiện nay nước Nga tiến vào con đường khác hơn là đường lối của Marx
        - Tao cũng vậy. Tao đọc sách ít hơn mầy, song thường nghe tranh biện ở Paris hơn, tao cũng biết việc xứ Nga tiến vào một con đường khác. Vì lẽ đó tao nhận thấy hoạt động cho đảng P.A.I, cho Dân tộc, còn hơn là chui đầu vào một chiếc tàu mà mình biết không ghé cái bến mà mình trông mong.

Con đường “Bác đi” trở thành “bi đát”

Hai nhà trí thức Tạ Thu Thâu và Hồ Hữu Tường đáng được gọi là “thức thời” vào thuở đó nên không chọn con đường sang Liên Xô để theo Stalin. Nhưng Hồ Chí Minh đã chọn con đường đó. Con đường “Bác đi” trở thành “bi đát” bởi vì Bác đã đi theo “Cuộc Cách mạng đã bị phản bội”. Đến bây giờ là Mùa Bịt miệng 2007, nhìn lại con đường dẫn Hồ Chí Minh đến Lênin và Stalin, tuyệt nhiên đó không phải là con đường Giải phóng Dân tộc. Trên con đường đó, “ông Nguyễn tức Hồ Chí Minh” cho rằng đã gặp “mặt trời rực sáng soi đường dẫn lối tới thắng lợi cuối cùng, tới xã hội chủ nghĩa, Cộng sản chủ nghĩa”. Nhưng thật sự trên con đường đó, Hồ Chí Minh vào lúc chưa đuổi được hổ, thì đã rước hai con hùm vào nhà rồi. Trên con đường “Bác đi trở thành bi đát” đó, cuối cùng Hồ Chí Minh đã xây dựng được một chế độ mà Trần Độ miêu tả trong Nhật ký Rồng rắn (được viết từ ngày 14-11-2000 đến ngày 7-5-2001, tức là từ năm Canh Thìn tới năm Tân Tỵ): «Nền chuyên chính tư tưởng hiện nay ở Việt Nam là tổng hợp các tội ác ghê tởm của Tần Thuỷ Hoàng và các vua quan tàn bạo của Trung Quốc, cộng với tội ác của các chế độ Phát xít, độc tài».

Nhưng Trần Độ nào phải là một khuôn mặt xa lạ đối với Đảng ! Ông là một đảng viên kỳ cựu, gia nhập Đảng từ năm 1940. Trong quân đội ông là Trung tướng. Trong chính trị ông là Ủy viên Trung ương giữ chức Trưởng ban Văn hóa Văn nghệ. Trong Quốc hội ông đảm trách chức vụ Phó Chủ tịch. Ông cũng là một nhà văn đã sáng tác Lòng tin (1953), Kể chuyện Điện Biên (1964), Nhật ký Rồng rắn (2001, bị Đảng tịch thu). Khi về hưu, tướng Trần Độ nhiều lần đề nghị đổi mới và dân chủ hoá, nhưng không được đáp ứng mà còn bị chỉ trích, vu khống. Sau cùng, Trung tướng Trần Độ bị Đảng khai trừ (1-1999). Đến khi ông qua đời (ngày 9-8-2002), Đảng vì dị ứng với ý tưởng dân chủ của ông nên mới bày trò nhục mạ vong linh ông và làm khó dễ tang gia trong việc tống táng chỉ với chủ đích răn đe và khủng bố những bạn bè thân hữu của ông đang đứng trong chiến tuyến tranh thủ tự do dân chủ cho Dân tộc. Do vậy, Đảng không những tàn bạo và dã man như Cố Trung tướng Trần Độ đã phê bình, mà còn nhục mạ vong linh ông và gây khó dễ cho tang gia, thì Đảng thật hèn hạ và thô bỉ vô cùng!

Bây giờ, xét lại chuyện cũ hơn 70 năm về trước, chúng ta mới nhận thấy nhà cách mạng Đệ tứ Trotskist Tạ Thu Thâu với biệt danh Nguyễn Văn Marx đã rất sáng suốt không gia nhập đảng Cộng sản và không đi qua Nga du học. Còn Hồ Chí Minh học lực kém, tiếng Pháp không giỏi, không được nhận vào học trường Thuộc địa của Pháp, kiến thức về chính trị thường thường bậc trung như ông đã thú nhận, ông không có gì đặc sắc trong số người Việt trên đất Pháp vào thuở đó, nên ông đã vội vàng chụp lấy cơ hội đi qua Nga học nghề làm Cộng sản để di họa cho Dân tộc không biết bao nhiêu đời. Như vậy, Hồ Chí Minh đúng là người theo “cơ hội chủ nghĩa”, chữ của Cộng sản thường dùng để bêu xấu mạ lỵ đối thủ của họ, ở đây, xin hoàn trả lại cho “Bác Hồ” của chúng!

Đệ tam và Đệ tứ “đi chung đánh riêng”

Thời điểm đầu năm 1933 ở miền Nam, sau khi mãn tù, Nguyễn An Ninh nhìn thấy cảnh “Ngao cò tranh nhau, ngư ông đắc lợi” nên mới dùng uy tín của mình để liên kết Tạ Thu Thâu và Nguyễn Văn Tạo thành một nhóm có tên là Nhóm Tranh đấu với chủ trương là “Đi chung đánh riêng”, tức là không chống đối và giết hại nhau, chỉ đánh thực dân Pháp bằng đường lối riêng của từng nhóm. Họ chung nhau xuất bản tờ báo “La Lutte” tranh đấu trong vòng hợp pháp, có xu hướng chánh trị binh vực giới nông dân thợ thuyền. Nhưng tờ báo lại là tờ báo Pháp ngữ, bài vở viết bằng tiếng Pháp vì vào thuở đó rất khó xin được giấy phép ra báo tiếng Việt. Thế là báo “La Lutte” ra đời, bán 6 xu một số, mỗi tuần ra một lần, ba nhóm cùng nhau viết bài, nhóm Đệ tam của Nguyễn Văn Tạo, Trần Văn Giàu, nhóm Đệ tứ của Tạ Thu Thâu, Phan Văn Hùm, Trần Văn Thạch, và nhóm Quốc gia Trung hòa Tiến bộ của Nguyễn An Ninh.

Tình hình trong thế giới Cộng sản vào lúc đó thì Đệ tam Quốc tế và Đệ tứ đều coi nhau như thù nghịch, thù nghịch tới mức còn nghiêm trọng hơn giữa Cộng sản và Tư bản. Nhưng trong tác phẩm của Phương Lan về Nhà Cách mạng Tạ Thu Thâu 1906-1945, ta đọc được những dòng chữ thật đẹp về sự hợp tác của Đệ tam và Đệ tứ ở miền Nam nước Việt như sau (trang 156 sđd):

Sự thù nghịch như thế đó, đối nghịch nhau như thế đó, xu hướng khác nhau như thế đó, mà hôm nay tại cái miền Nam nước Việt nầy, hai phe thù nghịch không đội trời chung lại nhân nhượng nhau, hợp tác nhau trong một nhóm, trong một tờ báo mang tên La Lutte. Nghĩ cũng lạ thường hơn người ta. Nguyên nhân lạ thường có một không hai đó, một phần là do nơi bản chất người Việt Nam, một phần do nhu cầu cần thiết cho cả hai phe Tam và Tứ trong lúc đó đòi hỏi.

Tác giả Phương Lan còn viết thêm rằng do nơi Nguyễn An Ninh, người đàn anh cách mạng, đứng giữa hai phe, đã dùng lối trung dung, khuyến khích, làm môi giới cho hai phe cùng chung thống nhứt lực lượng chống đế quốc thực dân. Dù lâu, dù mau, nhưng giai đoạn hợp đoàn phản đế, cũng gây được tiếng vang trên thế giới. Sau rồi, khi mỗi nhóm được mạnh tiến, chia rẽ cũng chẳng làm sao. Chớ một sự hợp tác như vậy là một việc thật ngoại lệ, đặc biệt, có một không hai trong thế giới Cộng sản, trên tinh thần kỷ luật sắt của họ.

Trong tác phẩm Phan Văn Hùm, Thân thế và sự nghiệp, tác giả Bác sĩ Trần Ngươn Phiêu cũng có đôi dòng ca ngợi sự hợp tác giữa hai phe Cộng sản như sau (trang 57):

Trong chiều hướng cùng nhau tranh đấu chống kẻ thù chung của đất nước là Thực dân Pháp, Nguyễn An Ninh đã thực hiện được ở miền Nam một liên minh giữa những người Cộng sản theo xu hướng Staline và những người Cộng sản theo xu hướng Trotsky. Trong khi đó trên hầu khắp thế giới, các đảng Cộng sản theo xu hướng Staline đã được chỉ thị phải vu cáo, chửi rủa, mạ lỵ cánh Cộng sản Tả đối lập theo đường lối Trotsky. Đây là một liên minh duy nhất trên thế giới, đã được các sử gia như Daniel Hémery để tâm nghiên cứu về sau nầy. Liên minh đó đã tồn tại được ba năm. Liên minh đã thỏa thuận không đá động đến xu hướng Staline hay Trotsky, các bài báo sẽ không có ký tên tác giả, tránh bàn đến xu hướng đối nghịch, chỉ cố cùng nhau quảng bá cơ sở lý luận chung của tư tưởng Karl Marx.

1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10, 11, 12, 13, 14, 15, 16, 17, 18, 19, 20, 21, 22, 23, 24, 25, 26, 27, 28, 29, 30, 31, 32, 33, 34, 35, 36, 37, 38, 39, 40, 41, 42, 43, 44, 45, 46, 47, 48, 49, 50, 51, 52, 53, 54, 55, 56, 57, 58, 59, 60, 61, 62, 63, 64, 65, 66, 67, 68, 69, 70, 71, 72, 73, 74, 75, 76, 77, 78, 79, 80, 81, 82, 83, 84, 85, 86, 87, 88, 89, 90, 91, 92, 93, 94, 95, 96, 97, 98, 99, 100, 101Quân Sử Việt Nam (Top)