Lịch Sử Của Việt Nam

Cuộc Chiến Tranh Hồ chí minh Đánh Dân Tộc Việt Nam Tập 1

lịch sử việt nam, đảng cộng sản việt nam, hồ chí minh

(tái bản có sửa chữa)

Khối 8406 Tự do Dân chủ cho Việt Nam 07-2010

1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10, 11, 12, 13, 14, 15, 16, 17, 18, 19, 20, 21, 22, 23, 24, 25, 26, 27, 28, 29, 30, 31, 32, 33, 34, 35, 36, 37, 38, 39, 40, 41, 42, 43, 44, 45, 46, 47, 48, 49, 50, 51, 52, 53, 54, 55, 56, 57, 58, 59, 60, 61, 62, 63, 64, 65, 66, 67, 68, 69, 70, 71, 72, 73, 74, 75, 76, 77, 78, 79, 80, 81, 82, 83, 84, 85, 86, 87, 88, 89, 90, 91, 92, 93, 94, 95, 96, 97, 98, 99, 100, 101

CHƯƠNG 1

CUỘC CHIẾN TRANH CỦA HỒ CHÍ MINH ĐÁNH DÂN TỘC

...

Việc buôn bán cách mạng này tiếp tục trong nhiều năm. Mỗi thanh niên Quang Phục hội (tổ chức nầy do cụ Phan Bội Châu thành lập để đưa người xuất ngoại) đưa sang Tàu phải nộp cho Lâm Đức Thụ ở Hồng Kông hoặc cho đại diện của hắn ở Quảng Châu hai bức hình, nói là để lập hồ sơ xin vào trường Hoàng Phố. Đến ngày những sinh viên này tốt nghiệp, sẵn sàng lên đường về nước để hoạt động cách mạng thì số phận mỗi người đã được định sẵn. Những người đã nghe theo tuyên truyền Cộng sản và đã gia nhập Thanh niên Cách mạng Đồng chí hội thì được an toàn đưa về quê hương để hoạt động bí mật. Còn những người vẫn khăng khăng giữ vững lập trường quốc gia thì hễ qua khỏi biên giới là bị mật thám đón bắt, vì theo ám hiệu của Cộng sản, Lâm Đức Thụ trao cho lãnh sự Pháp ở Hồng Kông một tấm ảnh của những người mà Cộng sản không thu phục được. Những thanh niên này bị bắt và bị đưa dần vào tù, khiến phong trào quốc gia ở Việt Nam mất liên lạc với trụ sở ở Quảng Châu. Những người trong nước phái ra liên lạc với bên ngoài cũng hoặc bị Cộng sản thu hút, hoặc bị Pháp bắt vào tù. Tình trạng cứ tiếp diễn đến nỗi những sinh viên tốt nghiệp Hoàng Phố mà không chịu theo Cộng sản thường không giám về nước, và chỉ còn cách là gia nhập quân đội Quốc dân Đảng Tàu. Dần dà phong trào quốc gia mỗi ngày mỗi suy sụp và phong trào CS mỗi ngày một bành trướng.

Hồ Chí Minh, kẻ chủ mưu buôn người

Theo tác giả Hoàng Văn Chí, Lâm Đức Thụ là lái buôn người, nhưng xét cho kỹ thì hắn chỉ là tòng phạm. Hồ Chí Minh mới chính là kẻ chủ mưu buôn người. Bởi lẽ chính Hồ Chí Minh là người quyết định ai theo Cộng sản để thành “Vốn quý của Bác” được giữ lại, và ai không theo thì bị bán cho Pháp, Bác mới ra lịnh cho Lâm Đức Thụ thi hành. Đúng là Hồ Chí Minh đã luyện tập tuyệt kỹ môn pháp Ném đá giấu tay. Khi thực dân Pháp bằng lòng bỏ tiền mua mạng những người Việt Nam yêu nước và khi Hồ Chí Minh sẵn sàng bán để loại trừ địch thủ của mình, cán cân cung cầu đã được thiết lập, công cuộc buôn bán hẳn rất sòng phẳng, nghề buôn người không cần vốn của Hồ Chí Minh hẳn phát đạt nhưng hàng ngũ Quốc gia Dân tộc thì càng ngày càng cạn kiệt. Biết bao nhiêu thanh niên yêu nước đã bị Hồ Chí Minh hãm hại, ngay khi Hồ Chí Minh còn ở trên đất Tàu chưa về nước hoạt động. Ngày nay, ai là người thấu hiểu và khóc thương cho Quốc gia Dân tộc đây!?

Hồ Chí Minh nâng bi Lênin

Để hiểu rõ chân tướng của Hồ Chí Minh vào lúc nầy, lúc còn mang tên Nguyễn Ái Quốc, không gì bằng xem lại những lời Hồ Chí Minh tán tụng lãnh tụ Lênin và phê bình nhà ái quốc Phan Bội Châu. Khi Lênin chết, Hồ Chí Minh viết trên báo Pravda ngày 27-1-1924 như sau: “Lênin đã mất. Tin này đến với mọi người như sét đánh ngang tay, truyền đi khắp các bình nguyên ở châu Phi và các cánh đồng xanh tươi ở châu Á.” Và ông kết thúc bài khóc Lênin: “Khi còn sống, Người là người cha, người thầy, người đồng chí và là vị cố vấn của chúng ta. Ngày nay, Người là ngôi sao sáng chỉ đường cho chúng ta đi tới cuộc cách mạng xã hội. Lênin bất diệt sẽ sống mãi trong sự nghiệp của chúng ta”.

Trong truyền thống DânTộc, QUÂN SƯ PHỤ là những bậc được người Việt chúng ta tỏ lòng kính trọng. Trong lời tán tụng Lênin trên đây, Hồ Chí Minh đã tôn vinh Lênin là SƯ tức là thầy và PHỤ tức là cha rồi, chỉ thiếu điều quỳ lạy tung hô Lênin là VUA mà thôi! Thầy nào trò nấy, Hồ Chí Minh phải bản lãnh về Nghệ thuật nâng bi như vậy, mới xứng đáng làm thầy của Tố Hữu sau nầy. Hãy xem bài thơ Tố Hữu khóc Stalin 29 năm sau đó: “Thương cha, thương mẹ, thương chồng. Thương mình, thương một, thương Ông thương mười.

Thật là xứng đào xứng kép, Hồ Chí Minh khóc Lênin và Tố Hữu khóc Stalin, một bầy nâng bi, gây điếm nhục cho Hồn thiêng Sông núi!Hồ Chí Minh xưng tụng Lênin như vậy, nhưng với nhà ái quốc Phan Bội Châu, người được Dân tộc tôn kính, thì Hồ Chí Minh đã dùng ẩn danh Trần Dân Tiên để phê bình rằng phương cách cứu nước của cụ Phan là “đưa hổ cửa trước, rước beo cửa sau vì dựa vào Nhật”, hàm ý đó là hạ sách hoặc thất sách, không đáng noi theo.
Đúc kết những sự việc kể trên, người đi tìm chân lý trong lịch sử, có thể vẽ lại bức tranh khá hoàn chỉnh về Hồ Chí Minh: đó là tên Cộng sản thuộc hàng quốc tế, tức là Quốc tế ủy, được tài trợ dồi dào từ Đệ tam Quốc tế có hỗn danh là Thực dân đỏ, âm mưu bắt tay với thực dân Pháp là Thực dân trắng để bán cụ Phan Bội Châu, vừa loại được địch thủ vừa nhận được tiền thưởng của Pháp, rồi tiếp tục bán cho Pháp những sinh viên yêu nước tốt nghiệp trường Hoàng Phố mà không theo Cộng sản để làm suy yếu hàng ngũ Quốc gia Dân tộc. Tất cả những sự việc kể trên đưa Dân tộc vào vòng nô lệ Cộng sản thì tệ hại cho Đất nước nào có kém gì những tràng đại bác của Rigault de Genouilly bắn phá cửa Đà Nẵng đâu. Bán cụ Phan Bội Châu cho Pháp, Hồ Chí Minh đã bắn được phát đại bácđầu tiênvào Dân tộc và do đó Cuộc Chiến tranh Của Hồ Chí Minh đánh Dân tộc thực sự đã mở màn vào tháng 6 năm 1925 khi nhà cách mạng Phan Bội Châu bị Pháp bắt an trí ở Huế để trở thành Ông già Bến Ngự, nhường chính trường ở Hoa Nam cho Hồ Chí Minh tung hoành.

Vài điều viết thêm về cụ Phan Bội Châu. Vào ngày 15-9-1928, tổng bộ Việt Nam Quốc dân đảng họp bàn về đề tài thống nhất các lực lượng quốc gia và quyết định cử người vào Huế mời cụ Phan Bội Châu giữ chức Chủ tịch danh dự của đảng. Cụ Phan đã vui lòng nhận là một đảng viên VNQDĐ và nói: “Tôi tuy già yếu thật, nhưng nếu còn có thể giúp ích được việc gì cho tổ quốc, thì tôi nguyện đem hết sức mình phục tòng mệnh lệnh của đảng.” Sự tham gia của nhà đại ái quốc lão thành Phan Bội Châu đã làm tăng uy tín cho VNQDĐ rất nhiều và các đảng viên thanh niên vô cùng phấn khởi.

Đảng phải trả lời: tại sao lại Phản Bội Châu?

Trong khi cụ Phan Bội Châu, mặc dầu bị an trí ở Huế, vẫn hết sức hòa mình vào phong trào kháng chiến chống Pháp của Dân tộc, thì Cộng sản lúc đó còn hoạt động bí mật mà đã tìm đủ phương cách và cơ hội để hạ uy tín của cụ. Có câu chuyện Tại sao lại Phản Bội Châuthật lý thú sau đây. Chuyện do tác giả Thu Tâm Phạm Thị Bách, người cháu kêu Nguyễn Thiện Thuật bằng ông cậu, thuật thoáng qua trong quyển hồi ký ngắn Những ngày xa xưa ấy. Lúc Thu Tâm viết hồi ký thì bà đã 80 tuổi. Nhớ lại thuở thanh xuân vào thập niên 30, bà từng là tình nhân của Trần Huy Liệu. Đáng lý ra với tình yêu sâu đậm của bà đối với Trần Huy Liệu, bà có thể là vợ lẻ của ông theo xã hội ở miền Bắc thuở đó còn chấp nhận tục đa thê. Nhưng vì lúc đó Đảng đang lo tranh thủ nhân tâm, lại thêm chuyện trâu cột ghét trâu ăn, nên mới chống hủ hóa, và ra lịnh ông phải xa bà. Trong lần hẹn hò sau cùng năm 1939 ở thành phố Huế thơ mộng, Thu Tâm muốn đi thăm cụ Phan Bội Châu ở Bến Ngự, nhưng Trần Huy Liệu nhất định không cho mà không giải thích tại sao, xin đi thăm một mình thì Trần Huy Liệu cũng nhất định không chịu. Vỡ lẽ ra thì vào lúc đó tờ báo Tin tứccủa đảng Cộng sản có đăng bài với tựa thật lớn là Phản Bội Châu tường thuật sự việc thống sứ Chatel viếng thăm cụ Phan Bội Châu: “Viên thống sứ Pháp dường như có biếu cụ Phan một bó hoa và lúc ra về hai người có bắt tay từ giã. Câu chuyện chỉ có vậy. Chỉ vì cụ bắt tay viên thống sứ là quan thuộc địa theo phép xã giao Tây phương mà không chắp tay vái chào theo cung cách lễ giáo Á Đông, cho nên mới bị báo Tin tứccủa đảng mạ lỵ là Phản Bội Châu (Trích Những ngày xa xưa ấy, tác giả Thu Tâm, trang 61). Đảng Cộng sản thì luôn luôn bới lông tìm vết và chuyên nghề mạ lỵ vu khống.

Nhắc lại lịch sử thì phải nhắc cho trọn vẹn. Ngày 19-5-1946 ở Hà Nội, Hồ Chí Minh đón tiếp phái đoàn của Pháp do Đô đốc d’Argenlieu hướng dẫn. Ngày lịch sử đó, Hồ Chí Minh ngụy nhận là ngày sinh nhật của mình, để cho “Nhân dân” treo cờ xí khắp Hà Nội mừng sinh nhật “Bác”, nhưng thật ra chỉ để đón tiếp d’Argenlieu cho long trọng. Học giả Hoàng Xuân Hãn có mặt trong giây phút Hồ Chủ tịch gặp Đô đốc Cao ủy Pháp và viết lại như sau (Trích quyển Một vài kí vãng về Hội nghị Đà Lạt, trang 186): “Tôi theo Cụ trong phòng khách đi ra cửa. Xe Đô đốc dừng dưới thang cấp trước dinh. Đô đốc lên khỏi bực thang. Chủ tịch tiến nhanh nhẹn ra, ôm lấy Đô đốc mà hôn má; rồi bắt tay những vị tùy tùng. Cụ giới thiệu tôi, rồi chủ khách vào phòng khách uống trà, nói chuyện tươi cười.

Dân tộc có thấy không, Hoàng Xuân Hãn đã ghi vào lịch sử: Hồ Chí Minh ôm Cao ủy Đô đốc d’Argenlieu và hôn vào má! Ngụy nhận ngày 19-5 là ngày sinh nhật của mình để “Nhân dân” treo cờ xí với chủ đích gian xảo là để đón tiếp Cao ủy d’Argenlieu của Pháp cho được long trọng, chuyện trí trá đó Dân tộc có thể gắng gượng thông qua. Nhưng đến việc ôm hôn vào má d’Argenlieu, chào theo kiểu Liên Xô, thì chắc chắn Dân tộc phải nghiêm khắc mà “đánh rớt Bác” chiếu theo khuôn phép lễ giáo cổ truyền Á đông. Cụ Phan Bội Châu bị mạ lỵ là “Phản Bội Châu” chỉ vì cụ đã bắt tay với khâm sứ Chatel theo phép xã giao Tây phương. Còn Hồ Chí Minh ôm d’Argenlieu và hôn vào má thì sao? Nhất là 2 người chẳng phải bạn bè gì cả và mới gặp nhau lần đầu! Xin miễn bàn vì có nhiều sự việc còn nhơ nhuốc hơn thế nữa! Dân tộc chỉ xin nhắc lại cho Đảng đừng quên rằng Hồ Chí Minh đã có lần bắt tay với mật thám Pháp, việc bắt tay nầy nhơ nhuốc vô cùng vì Bác đã hợp tác và điềm chỉ cho Pháp bắt nhà ái quốc Phan Bội Châu để lãnh thưởng!? Nếu Đảng cho rằng đó là những chuyện nhơ nhuốc đáng phỉ nhổ thì Đảng hãy chửi vị Chủ tịch đảng của mình một trận xem sao.

1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10, 11, 12, 13, 14, 15, 16, 17, 18, 19, 20, 21, 22, 23, 24, 25, 26, 27, 28, 29, 30, 31, 32, 33, 34, 35, 36, 37, 38, 39, 40, 41, 42, 43, 44, 45, 46, 47, 48, 49, 50, 51, 52, 53, 54, 55, 56, 57, 58, 59, 60, 61, 62, 63, 64, 65, 66, 67, 68, 69, 70, 71, 72, 73, 74, 75, 76, 77, 78, 79, 80, 81, 82, 83, 84, 85, 86, 87, 88, 89, 90, 91, 92, 93, 94, 95, 96, 97, 98, 99, 100, 101Quân Sử Việt Nam (Top)