Lịch Sử Của Việt Nam

Cuộc Chiến Tranh Hồ chí minh Đánh Dân Tộc Việt Nam Tập 1

lịch sử việt nam, đảng cộng sản việt nam, hồ chí minh

(tái bản có sửa chữa)

Khối 8406 Tự do Dân chủ cho Việt Nam 07-2010

1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10, 11, 12, 13, 14, 15, 16, 17, 18, 19, 20, 21, 22, 23, 24, 25, 26, 27, 28, 29, 30, 31, 32, 33, 34, 35, 36, 37, 38, 39, 40, 41, 42, 43, 44, 45, 46, 47, 48, 49, 50, 51, 52, 53, 54, 55, 56, 57, 58, 59, 60, 61, 62, 63, 64, 65, 66, 67, 68, 69, 70, 71, 72, 73, 74, 75, 76, 77, 78, 79, 80, 81, 82, 83, 84, 85, 86, 87, 88, 89, 90, 91, 92, 93, 94, 95, 96, 97, 98, 99, 100, 101

CHƯƠNG 7

HỒ CHI MINH, CON VẸT CỦA STALIN

...

Người mang biệt danh “Nguyễn Văn Marx”

Theo tác giả Phương Lan Bùi Thế Mỹ, Nguyễn Thế Truyền đã theo đảng Cộng sản, nhưng nhận rõ chủ nghĩa đó không đúng sở thích và đường lối của người Việt Nam, nên Truyền ly khai, tách ra lập Việt Nam Độc lập đảng, viết tắt là P.A.I theo tiếng Pháp “Parti Annamite de l’Indépendance” (trang 90 sđd). Đến khi Nguyễn Thế Truyền về nước hoạt động cùng với Nguyễn An Ninh, ông mới bàn giao VNĐL đảng lại cho Tạ Thu Thâu lãnh đạo. Thâu lại được Hội Tiếp rước Du học sinh Việt Nam biết tiếng, nghe danh, mới mời Thâu làm đại diện cho hội tại Paris. Thâu bị cuốn hút vào chính trị cho nên bỏ học. Thâu đọc nhiều, nghe diễn thuyết nhiều, tranh luận nhiều nên rất nổi tiếng ở Paris. Có câu chuyện Thâu đến dự thính ở diễn đàn Madeleine, Paris, khoảng đầu năm 1930 (trang 120 sđd), Thâu đứng lên chất vấn nhiều vấn đề, làm cho diễn giả là nhà văn Jean Guéhenno khó trả lời thông suốt. Sự lúng túng, trả lời không chính xác của diễn giả, do những câu hỏi hóc búa của Thâu, làm cho các bạn bè Thâu hết sức ngạc nhiên, không ngờ Thâu đã thấm nhuần chủ nghĩa Marx một cách tinh vi, sâu đậm đến thế. Do đó, Thâu nổi tiếng với biệt danh là “Nguyễn Văn Marx” trong giới du học sinh, nhà văn, nhà báo và chính trị gia. Một nhà báo tên tuổi là Luc Durtain cũng đã viết về Thâu là “Nguyễn Văn Marx” trong quyển sách của ông nhan đề Dieu blanc, homme jaune. Càng lậm vào chủ nghĩa Marx, Thâu càng đả phá lý thuyết Marx. Tác giả Phương Lan đã viết về Tạ Thu Thâu và lý thuyết Marx như sau (trang 123 sđd):

Tánh đơn thuần, nhơn hậu, giàu tình cảm đã sẵn có trong dòng máu Thâu, từ ngày ra đời, đối với gia đình là người con chí hiếu, với bạn bè là người bạn thủy chung, đối với Dân tộc là người hết lòng binh vực, nâng đỡ, thì Thâu đâu có thể theo chủ nghĩa Marx với đường lối của Staline được. Vì những lý do đó, càng biết nhiều về Marx, Thâu càng xa đảng Cộng sản bấy nhiêu.

Trong chương Vì sao Thâu là Trotskyste, tác giả Phương Lan viết (trang 120 sđd): «Rồi vô tình, hay định mạng đưa đàng dẫn lối, nhơn vụ Yên Bái xảy ra, mười ba vị liệt sĩ bị Pháp kêu án tử hình, Thâu tình cờ đọc được một bài trong báo La Vérité của nhóm Trotskystes, một nhóm không đông, độ 10 người trông nom xuất bản, có nêu lên những lý thuyết nói về thuộc địa rất hay, hạp theo đúng lý tưởng của Thâu. Rồi Thâu thích và xin nhập đảng nầy, dù từ lâu Thâu từ chối không vào đảng Cộng sản Pháp hay sang Nga du học như phần đông sinh viên thuở ấy.

Điểm khác biệt thứ hai giữa Hồ Chí Minh và Tạ Thu Thâu

Đến đây, ta tìm thêm được một điểm khác biệt giữa Tạ Thu Thâu và Hồ Chí Minh. Thâu thấu đáo chủ nghĩa Marx đến độ được gán cho biệt danh là Nguyễn Văn Marx. Nhưng càng hiểu nhiều về Marx, Thâu càng xa đảng Cộng sản bấy nhiêu và Thâu không thể nào theo chủ nghĩa Marx với đường lối của Stalin được. Thâu cũng không gia nhập đảng Cộng sản Pháp và cũng không sang Nga du học như phần đông sinh viên thuở ấy.

Nhưng Hồ Chí Minh thì khác hẳn. Trong sách Trần Dân Tiên, Hồ Chí Minh đặt chuyện rằng có “một người quen với ông Nguyễn ở Pa-ri” thuật cho Trần Dân Tiên rằng: “Lúc ấy, ông Nguyễn (tức là Hồ Chí Minh lúc còn mang tên Nguyễn Ái Quốc) là một người yêu nước quyết tâm hy sinh tất cả cho Tổ quốc; nhưng ông Nguyễn lúc đó rất ít hiểu về chính trị, không biết thế nào là công hội, thế nào là bãi công và thế nào là chính đảng… Ông Nguyễn không đủ tiếng Pháp để viết.”Khi trả lời nữ đồng chí Rose về lý do vì sao ông tán thành gia nhập Đệ tam Quốc tế, ông đáp: “Tôi không hiểu thế nào là chiến lược, chiến thuật vô sản… Nhưng tôi hiểu rõ một điều: “Đệ tam Quốc tế rất chú ý đến vấn đề giải phóng Dân tộc.”Đã thú nhận ít hiểu biết về chính trị và kém tiếng Pháp như vậy thì làm sao đọc và hiểu được Luận cương về chủ nghĩa Dân tộc và chủ nghĩa Thực dân của Lênin? Trong bài Con đường dẫn tôi tới chủ nghĩa Lênin, Hồ Chí Minh viết: “Một đồng chí trao cho tôi đọc Luận cương… của Lênin được công bố trên tờ Nhân đạo (L’Huma-nité)… Tôi vui mừng đến phát khóc lên. Ngồi một mình trong buồng mà tôi nói to lên như đang nói trước quần chúng đông đảo: “Hỡi đồng bào bị đọa đầy đau khổ! Đây là thứ cần thiết cho chúng ta, đây là con đường giải phóng chúng ta!” Từ đó, tôi hoàn toàn tin theo Lênin, tin theo Quốc tế Thứ ba. Khi bắt gặp bản Luận cương của Lênin, Hồ Chí Minh quá đỗi vui mừng! Đến bây giờ xét lại và đánh giá sự vui mừng đó, thật sự đó là sự vui mừng của riêng “ông Nguyễn” đã tìm được phương cách tiến thân cho đời mình! Thật đúng vậy, mối lợi đầu tiên là 1000 quan đảng Cộng sản Pháp cấp cho “ông Nguyễn” làm lộ phí cho ông sang Nga (Trích bài Giáo sư Tôn Thất Thiện, đăng chung với 9 tác giả trong quyển Hồ Chí Minh, sự thật về thân thế và sự nghiệp, trang 62). Số tiền đó khá lớn, một sinh viên du học có thể sống trong 5 tháng. Thế rồi như một vị khách du lịch sang trọng, với tiền do đảng Cộng sản Pháp cung cấp, “ông Nguyễn” rời Pháp sang Nga năm 1923 để học nghề làm Cộng sản, để trở thành Kominternchik, và sau đó về Việt Nam tàn phá Đất nước và giết hại Dân tộc!

Cuộc Cách mạng đã bị phản bội

Tình hình chánh trị của Liên Xô sau khi Lênin từ trần và Stalin lên thay thế đột nhiên có nhiều biến chuyển to lớn. Quyển Cuộc Cách mạng bị phản bội của Leon Trotsky viết năm 1936 được Nhóm Nghiên cứu ở Pháp dịch sang tiếng Việt năm 1992 với Lời giới thiệu của Hoàng Khoa Khôi, một lão chiến sĩ Đệ tứ. Lời giới thiệu dài 10 trang sách, xin tóm lược và trích những ý chính như sau:

Cuộc Cách mạng Tháng Mười đã bị phản bội. Kể từ 1925 nền dân chủ Xô viết mà Cách mạng 1917 khai trương, không còn nữa. Lợi dụng giai đoạn thoái trào quần chúng, một tầng lớp quan liêu, do Stalin đứng đầu, đã cấu kết nhau, nhảy ra lũng đoạn các cơ quan đảng, Nhà nước, nghiệp đoàn, cùng các tổ chức quần chúng. Chúng tước đoạt quyền hành của lao động, loại trừ và giết hại các chiến sĩ cách mạng, xuyên qua những vụ án bịa đặt, đẫm máu.”

“Để thiết lập nền độc tài một đảng, quyền lực một lãnh tụ, Stalin và đẳng cấp quan liêu đã thi hành luật lệ và các biện pháp thu hẹp quyền dân chủ. Thanh niên bị tước đoạt quyền chính trị. Trí thức, văn nghệ sĩ bị bịt mồm, bịt miệng. Dân chúng bị kiểm soát từng lời nói, ý nghĩ, việc làm. Xã hội đầy rẫy những kẻ nịnh hót, tham ô, đầu cơ, trục lợi. Bọn hãnh tiến ngoi lên. Người trung thực bị trù dập. Đảng và Nhà nước lựa chọn những người đại diện cho mình, không lựa chọn theo khả năng mỗi người mà chỉ dựa trên một tiêu chuẩn duy nhất: trung thành với Stalin và với đảng. Kết cục: chỉ lựa chọn một lũ người cơ hội và giả dối.

Lời giới thiệu vừa trình bày bên trên của Hoàng Khoa Khôi cũng là Bản Cáo trạng của Trotsky tố cáo Stalin độc tài phá hư cuộc Cách mạng Tháng Mười, đồng thời nó cũng tô vẽ bức tranh xã hội bi thảm của đất nước Liên Xô dưới sự thống trị của Stalin và Tập đoàn của ông. Một xã hội Liên xô bi thảm như vậy, nếu nó cưu mang Hồ Chí Minh thì nó chỉ nuôi dạy ông thành người hãnh tiến, cơ hội, trục lợi, giả dối, và nịnh hót Stalin mà thôi. Cùng với sự thống trị của Stalin nảy sinh một danh từ mới là Staliniens. Tuy hai từ Đệ tam Quốc tếNhóm Staliniens chỉ là một thực thể, nhưng từ Staliniens có nội hàm hẹp hơn vì nó không mang ý nghĩa “quốc tế rộng rãi theo địa lý” mà nó có nghĩa thu hẹp là “Phe nhóm Stalin và Tập đoàn của ông”. Do đó ta phải hiểu rằng Đệ tam Quốc tế không thật sự là quốc tế gì cả mà chỉ là của chính Stalin mà thôi! Thật vậy, Đệ tam Quốc tế đã bị một mình Stalin quyết định khai tử vào tháng 6-1943 theo nhu cầu của Liên Xô. Vào lúc đó, Liên Xô bị Đức tấn công mãnh liệt cho nên Stalin cần Hoa Kỳ viện trợ để chống trả, cho nên phải giải tán Đệ tam Quốc tế để cho Hoa Kỳ yên tâm.

Lời trối của nhà Cách mạng Nguyễn An Ninh

Nhân nói đến từ Staliniens, thì nên tìm đọc lại Lời trối của nhà Cách mạng Nguyễn An Ninh. Nhắc lại giai đoạn cuối thập niên 30, khi Đệ nhị Thế chiến sắp sửa bùng nổ, Thực dân Pháp ra tay trước bằng cách bắt những người Việt hoạt động chính trị Đệ tam, Đệ tứ, và cả Nguyễn An Ninh đem giam ngoài Côn Đảo. Đến khi Nhật đảo chánh Pháp, thì các chính trị gia mới được tự do. Nhưng Nguyễn An Ninh đã chết ngoài Côn Đảo ngày 14-8-1943 và Tạ Thu Thâu là người huynh đệ nhỏ vừa là người thân cận nhất của Nguyễn An Ninh trong những ngày cuối của đời ông. Khi được tự do về được đất liền, Tạ Thu Thâu tâm sự với Đỗ Bá Thế tự Minh Hải là người em kết nghĩa của ông như sau (Trích Nhà Cách mạng Tạ Thu Thâu của tác giả Phương Lan, trang 324):

1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10, 11, 12, 13, 14, 15, 16, 17, 18, 19, 20, 21, 22, 23, 24, 25, 26, 27, 28, 29, 30, 31, 32, 33, 34, 35, 36, 37, 38, 39, 40, 41, 42, 43, 44, 45, 46, 47, 48, 49, 50, 51, 52, 53, 54, 55, 56, 57, 58, 59, 60, 61, 62, 63, 64, 65, 66, 67, 68, 69, 70, 71, 72, 73, 74, 75, 76, 77, 78, 79, 80, 81, 82, 83, 84, 85, 86, 87, 88, 89, 90, 91, 92, 93, 94, 95, 96, 97, 98, 99, 100, 101Quân Sử Việt Nam (Top)