Lịch Sử Của Việt Nam

Cuộc Chiến Tranh Hồ chí minh Đánh Dân Tộc Việt Nam Tập 1

lịch sử việt nam, đảng cộng sản việt nam, hồ chí minh

(tái bản có sửa chữa)

Khối 8406 Tự do Dân chủ cho Việt Nam 07-2010

1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10, 11, 12, 13, 14, 15, 16, 17, 18, 19, 20, 21, 22, 23, 24, 25, 26, 27, 28, 29, 30, 31, 32, 33, 34, 35, 36, 37, 38, 39, 40, 41, 42, 43, 44, 45, 46, 47, 48, 49, 50, 51, 52, 53, 54, 55, 56, 57, 58, 59, 60, 61, 62, 63, 64, 65, 66, 67, 68, 69, 70, 71, 72, 73, 74, 75, 76, 77, 78, 79, 80, 81, 82, 83, 84, 85, 86, 87, 88, 89, 90, 91, 92, 93, 94, 95, 96, 97, 98, 99, 100, 101

CHƯƠNG 6 TƯ TƯỞNG HỒ CHI MINH

...

Tìm lá Diêu bông hay mò kim đáy biển

Chúng ta có câu mò kim đáy biển (sau lại có thêm đề tài Tìm lá Diêu bông) để ví von với một việc làm vô cùng khó khăn hầu như không thể thực hiện được. Khi Đảng ra lịnh cho các đảng viên ưu tú viết về “Tư tưởng Hồ Chí Minh”, xin Dân tộc hãy an tọa trên bờ nhìn xem họ hì hục lặn xuống đáy biển để mò tìm và vớt lên được món gì! Tham khảo bài “Luận bàn về tư tưởng Hồ Chí Minh” của giáo sư Tôn Thất Thiện, chúng ta thấy họ tìm được những “món” mà Đảng đặt tên là “Tư tưởng Hồ Chí Minh” như sau:

Đào Duy Tùng (Ban Bí thư đảng phụ trách văn hóa tư tưởng) viết trong Tạp chí Cộng sản, 5-1991: “Tư tưởng Hồ Chí Minh là sản phẩm của sự vận dụng sáng tạo của chủ nghĩa Mác-Lênin vào thực tiễn Việt Nam… Nội dung của tư tưởng Hồ Chí Minh là toàn bộ cuộc đời cách mạng của Bác.”

Lời bàn: Chủ nghĩa Mác-Lênin đã bị chính dân Nga vất vào sọt rác lịch sử rồi, thì làm sao tư tưởng Hồ Chí Minh là phó sản tùy thuộc vào chủ nghĩa đó, dầu cho sáng tạo lại tài ba cách mấy đi nữa, tránh sao cho khỏi bị cùng chung một số phận!

Hà Huy Giáp trong Tạp chí Cộng sản, 5/1992 viết: “Những suy nghĩ, những việc làm của Bác để đưa chủ nghĩa Mác-Lênin vào Việt Nam, làm cho cách mạng Việt Nam đi từ thắng lợi này đến thắng lợi khác… tạo nên tư tưởng Hồ Chí Minh.”

Lời bàn: Lại cũng dùng vật liệu đã bị phế thải là chủ nghĩa Mác-Lênin! Nói tới thắng lợi tức là những lợi lộc hàng tỷ USD của các đảng viên cao cấp trong Bộ Chính trị còn Dân tộc trở lại kiếp sống nô lệ, nghèo đói, mất tự do, còn tệ hại hơn thời Pháp thuộc!

Hoàng Tùng (Tổng biên tập nhật báo Nhân dân) trong Tạp chí Cộng sản, 4-1992 viết: “Tư tưởng Hồ Chí Minh là con đường cách mạng, hệ tư tưởng chỉ đạo của Dân tộc và nhân dân Việt Nam. Thế giới quan của hệ thống tư tưởng này là chủ nghĩa Mác, chủ nghĩa Lênin, kết hợp với tư tưởng chính trị và văn hóa truyền thống của người Việt Nam.”
Lời bàn: Thì cũng y như Đào Duy Tùng và Hà Huy Giáp, thì cũng chủ nghĩa Mác, chủ nghĩa Lênin là sản phẩm đã bị thế thải rồi! Lại còn dám nói đến văn hóa truyền thống của người Việt Nam! Một chế độ tiêu diệt văn hóa truyền thống, người đi làm thủy lợi thì bảo “Thằng Trời đứng ra một bên - Để cho thủy lợi đứng lên thay trời!”, trẻ con năm sáu tuổi thì gọi những lão ông lão bà là “con nầy thằng kia” để chứng tỏ mình thuộc giai cấp vô sản! Văn hóa truyền thống còn đâu! Hồ Chí Minh đã phá nát cả rồi!

Nguyễn Văn Linh phát biểu ở Đại hội VII: “Tư tưởng Hồ Chí Minh là kết quả sự vận dụng sáng tạo chủ nghĩa Mác-Lênin trong điều kiện cụ thể của nước ta…”. Lời bàn: Thì cũng lại dùng vật liệu phế thải! Lại cũng chủ nghĩa Mác-Lênin!

Đỗ Mười, đến 1995, cũng bổn cũ soạn lại: “Chủ nghĩa Mác-Lê là cơ sở chủ yếu của tư tưởng Hồ Chí Minh.” Lời bàn: Chúng ta khỏi cần bàn!

Đại tướng Võ Nguyên Giáp, quyển Tư tưởng Hồ Chí Minh, nxb Sự Thật, Hà Nội, 1993, được giáo sư Tôn Thất Thiện trích khá dài, nhưng chỉ là những khẩu hiệu thật kêu mà rỗng bộng. Nhưng có một ý thật lạ: “Phải kiên quyết ngăn chận bệnh sida tư tưởng! Phương thuốc thần diệu để ngăn chận căn bệnh đó là tư tưởng Hồ Chí Minh.”

Lời bàn: Kính thưa Đại tướng Người hùng Điện Biên Phủ, kể từ 1945 Dân tộc đã quá no khẩu hiệu nhưng rất đói và khao khát những kế hoạch ích nước lợi dân chân thật không lừa phĩnh! Khi tỉnh cơn say Đảngtàn giấc mê Hồ, bừng mắt dậy bỗng thấy Việt Nam tụt xuống tận cùng vực sâu nghèo đói của loài người, chỉ còn hơn một vài nước Phi Châu! Đại tướng bảo phải kiên quyết ngăn chận bệnh sida tư tưởng bằng tư tưởng Hồ Chí Minh! Nhưng Đại tướng không bảo bệnh sida tư tưởng là bệnh gì và phương cách làm sao để nặn ra Tư tưởng Hồ Chí Minh! Nếu thật sự có cái gọi là Tư tưởng Hồ Chí Minh, và Đảng xử dụng hệ tư tưởng đó để đánh phá Dân tộc thì Tư tưởng Hồ Chí Minh có phải là Sida Tư tưởng hay không, thưa Đại tướng?!

Giáo sư Tôn Thất Thiện kết luận như sau: “Tư Tưởng Hồ Chí Minh là một từ ngữ vô nghĩa vì nó không có nội dung. Nó không chỉ định một hiện thực nào cả. Nó chỉ được tạo một cách dối trá để lường gạt hàng ngũ đảng Cộng sản Việt Nam, dân chúng Việt Nam, và dư luận ngoại quốc.”

Xin nhắc lại chuyện vui Mò kim đáy biển, câu chuyện chưa chấm dứt, xin được tiếp tục. Khi Đảng bảo phải mò cho được cây kim quý đó, thì đảng viên phải nhảy xuống biển, lặn xuống cho thật sâu, và cố gắng mò cho ra cây kim của Đảng. Có người mò được vỏ sò, có người vớt lên được một mảnh san hô, có người tìm ra một đồng tiền cổ của một chiếc tàu bị đắm ngàn năm trước, có vị lấy lên được một mảnh xương hóa thạch. Như chuyện đi tìm lá Diêu bông trong thi văn, chuyện Mò kim đáy biển của Đảng cũng chỉ hoài công vô vọng! Hồ Chí Minh làm gì có Tư tưởng mà đi tìm!

Kế hoạch quy mô “THÁO GỠ” của Cựu hoàng

Dân tộc đứng trên bờ nhìn mãi việc đảng mò kim đáy biển rồi cũng chán, xin mời sang Paris Kinh đô Ánh sáng để tham dự buổi nói chuyện thân mật giữa Võ sư Vovinam Trần Huy Quyền và Cựu hoàng Bảo Đại. Thời điểm tháng 10-1991. Võ sư Trần Huy Quyền, tức ký giả Chu Văn, từ Melbourne ở Úc Châu sang Paris tìm gặp Cựu hoàng và thực hiện được một cuộc phỏng vấn để đời (Trích bài Cựu hoàng Bảo Đại, tuần báo Việt Nam Thời Nay, ngày 17-10-1991). Nói là phỏng vấn cho có vẻ quan trọng, nhưng qua cách tường thuật của ký giả Chu Văn, chúng ta như được dự thính một buổi trà đàm thân mật giữa công dân Nguyễn Phúc Vĩnh Thụy và công dân Trần Huy Quyền. Qua câu chuyện trao đổi, dần dà thân tình chợt nảy sinh, công dân Huy Quyền đặt một câu hỏi có vẻ hóm hỉnh, một câu hỏi thuộc loại “Này Bạn, nếu Trời cho Bạn trúng số độc đắc thì Bạn sẽ làm gì?” Câu hỏi của công dân Huy Quyền như sau: “Nếu được nhân dân mời về thì nhà vua sẽ về với danh xưng là Hoàng đế, Quốc trưởng, hay Tổng thống?” Công dân Vĩnh Thụy lắc đầu đáp lại ngay, và đây cũng là Những lời vàng ngọc của Cựu hoàng:

“Nghĩ như vậy là bậy. Bởi vì vấn đề bây giờ không phải là vậy. Vấn đề bây giờ là một đề án, một kế hoạch quy mô tháo gỡ hết những rối ren do biết bao sai lầm trong quá khứ để lại… Vấn đề bây giờ là làm sao đáp ứng thực sự nguyện vọng của dân. Từ 1945 tới nay, mọi quyết định quan trọng thay đổi trên đất nước Việt Nam đều là sự áp đặt, sự ép buộc ngoài ý dân. Những gì đã xẩy ra đều trái với ý muốn của toàn dân. Bây giờ vấn đề phải làm sao cho thật ý dân. Ý dân là ý trời. Trái ý dân thì trước sau gì cũng thất bại. Còn vua, tổng thống hay chủ tịch thì đã có cả rồi đó. Vấn đề bây giờ là làm sao cho mọi người có cơm ăn việc làm không bị đè nén, đe dọa, áp bức rồi hiệp sức với nhau xây dựng lại đất nước và làm cho xã hội hết rối ren hỗn loạn… Có độc lập, có thống nhất mà nhân dân chia rẽ, đói khổ thì cũng như không có gì cả! Thời bây giờ không thể đẩy thành phần này chống đối thành phần khác để mà cai trị…”

Thật là những Lời vàng ngọc, những Lời tâm huyết của Cựu hoàng! Cựu hoàng đề cao ý dân là ý trời. Cựu hoàng nhận xét rằng Dân tộc chưa xử dụng được Quyền Dân tộc tự quyết. Và nhất là Cựu hoàng cho rằng phải có một kế hoạch quy mô THÁO GỠ hết những rối ren gây ra bởi những sai lầm trong quá khứ. Trong quá khứ có quá nhiều sai lầm, không phải từ 1945 khi Hồ Chí Minh đọc Tuyên ngôn Độc lập dối trá ở Hà Nội, mà ngay từ năm 1924, khi Hồ Chí Minh trở thành Quốc tế ủy của Đệ tam Quốc tế (tức là Kominternchik của Komintern), ngay từ năm 1925, khi Hồ Chí Minh bán cụ Phan Bội Châu cho Pháp, và về sau, khi đoạt được chính quyền thì xây dựng Chế độ Thực dân bản địa (Autocolonialisme), một chế độ tham tàn và ác độc hơn chế độ Thực dân Pháp để cai trị đồng bào của mình. Cựu hoàng dùng từ THÁO GỠ thật rất chính xác.

Cựu hoàng chính là nhân vật lịch sử có uy tín nhất trong toàn Dân tộc nói đến chuyện THÁO GỠ, bởi lẽ ngày 25-8-1945, chính Cựu hoàng đã vì quý trọng Dân quyền, vì có tư tưởng Dân vi quý, mà đã tự THÁO GỠ nền Quân chủ của Triều đại Nguyễn Phúc để được làm công dân tự do của một nước độc lập và dân chủ.

1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10, 11, 12, 13, 14, 15, 16, 17, 18, 19, 20, 21, 22, 23, 24, 25, 26, 27, 28, 29, 30, 31, 32, 33, 34, 35, 36, 37, 38, 39, 40, 41, 42, 43, 44, 45, 46, 47, 48, 49, 50, 51, 52, 53, 54, 55, 56, 57, 58, 59, 60, 61, 62, 63, 64, 65, 66, 67, 68, 69, 70, 71, 72, 73, 74, 75, 76, 77, 78, 79, 80, 81, 82, 83, 84, 85, 86, 87, 88, 89, 90, 91, 92, 93, 94, 95, 96, 97, 98, 99, 100, 101Quân Sử Việt Nam (Top)