Lịch Sử Của Việt Nam

Cuộc Chiến Tranh Hồ chí minh Đánh Dân Tộc Việt Nam Tập 1

lịch sử việt nam, đảng cộng sản việt nam, hồ chí minh

(tái bản có sửa chữa)

Khối 8406 Tự do Dân chủ cho Việt Nam 07-2010

1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10, 11, 12, 13, 14, 15, 16, 17, 18, 19, 20, 21, 22, 23, 24, 25, 26, 27, 28, 29, 30, 31, 32, 33, 34, 35, 36, 37, 38, 39, 40, 41, 42, 43, 44, 45, 46, 47, 48, 49, 50, 51, 52, 53, 54, 55, 56, 57, 58, 59, 60, 61, 62, 63, 64, 65, 66, 67, 68, 69, 70, 71, 72, 73, 74, 75, 76, 77, 78, 79, 80, 81, 82, 83, 84, 85, 86, 87, 88, 89, 90, 91, 92, 93, 94, 95, 96, 97, 98, 99, 100, 101

CHƯƠNG 6 TƯ TƯỞNG HỒ CHI MINH

...

Đến bây giờ là Mùa Bịt miệng 2007, đảng Cộng sản Việt Nam hiện nguyên hình là Đảng Cướp, bởi lẽ nếu thật vì lý tưởng cao cả khởi nghĩa để giải phóng Miền Nam, thì Đảng đã không xử dụng những phương tiện hèn hạ độc ác để đánh Dân tộc. Việc Cộng sản chọn đúng ngày Tết Mậu Thân 1968, ngày thiêng liêng nhất trong năm để nổ súng bắn giết Dân tộc, là hành vi vô văn hóa đáng khinh bỉ nhất trong 4000 năm văn hiến. Còn Bài thơ giết người Tết Mậu Thân nhan đề Toàn thắng ắt về ta của Hồ Chí Minh chính là lịnh của Hồ Tặc cho phép lâu la của mình xông vào nhà khổ chủ miền Nam để “chôm chỉa”. Một bài thơ ô nhục!

Sự im lặng giết người

Ngày sinh nhật của Hồ Chí Minh giết người! Bài thơ Tết Mậu Thân của Hồ Chí Minh giết người như trên đã dẫn giải! Nhưng thật lạ lùng, sự im lặng của Hồ Chí Minh lại cũng có thể giết được người! Xin lặp lại, khi Hồ Chí Minh im lặng không nói tiếng nào, ông cũng giết người! Câu chuyện sau đây do nhà Tranh đấu Dân chủ Nhân quyền ở Paris là Bùi Tín tường thuật trong quyển Mặt thật (trang 37). Đây sự im lặng giết người của Hồ Chí Minh, không phải giết một người, mà cả trăm ngàn người! Vào thời điểm Cải cách Ruộng đất ở miền Bắc, ngay lúc khởi đầu:

“Khi đội phát động đến vùng đồn điền Đồng Bẩm sát ngoại ô thành phố Thái Nguyên làm thí điểm phát động nông dân, chủ đồn điền là bà Nguyễn Thị Năm. Bà từng ủng hộ các chiến sĩ Cộng sản từ thời bí mật, từ những năm 1937-1938… Chính các ông Trường Chinh và Hoàng Quốc Việt đã được bà che chở nuôi dưỡng. Hai con trai của bà hoạt động Việt Minh từ thời bí mật, đi bộ đội giải phóng và đến năm 1954, một anh tên Nguyễn Công là Chính ủy trung đoàn, một anh tên Nguyễn Hanh là Đại đội phó Đại đội thông tin. Cố vấn Trung Quốc nhận bừa rằng đây là mụ địa chủ ác bá, có nghĩa là cần lấy đầu. Một số nông dân chất phác ngây thơ, kể rằng bà Năm rất tốt, nhân từ, hay đi chùa, làm việc thiện, có nhiều cán bộ chiến sỹ là con nuôi của bà, bà có công với kháng chiến, nên xếp là Địa chủ Kháng chiến. Những người ấy bị Cố vấn Tàu và ông Đội trưởng quê ở Nghệ An kết tội là tay sai, định bênh che, chạy tội cho địa chủ. Không khí ngột ngạt bắt đầu, sau bắt rễ xâu chuỗi, đến bước đấu tranh trực diện của nông dân, kể tội và luận tội về kinh tế và chính trị, chuẩn bị cho tòa án nhân dân với màn xử bắn.”

Hoàng Quốc Việt, người từng chịu ơn bà Nguyễn Thị Năm che chở và nuôi dưỡng, chạy đến báo cáo với Hồ Chí Minh để xin cứu bà. Hồ Chí Minh chăm chú nghe rồi nói: “Không ổn! Không thể mở đầu chiến dịch bằng cách nổ súng vào một phụ nữ và lại là người từng nuôi cán bộ Cộng sản và mẹ một chính ủy trung đoàn Quân đội Nhân dân đang tại chức.” Hồ Chí Minh hẹn sẽ can thiệp, sẽ báo Trường Chinh về việc hệ trọng và cấp bách đó, tức là việc cứu bà Nguyễn Thị Năm Cát Hanh Long. Lúc đó Trường Chinh là Tổng bí thư Đảng và đảm trách Trưởng ban chỉ đạo Cải cách Ruộng đất. Nhưng rồi Hồ Chí Minh im lặng! Và bà Nguyễn Thị Năm bị giết!

Mãi đến năm 1987, Hoàng Quốc Việt, người Cộng sản muốn cứu bà Năm mà không được, tâm sự và than với Bùi Tín rằng đến Bác cũng biết giết bà Năm là không đúng, nhưng Bác cũng không dám nói với “họ”! Xin mở ngoặc: “họ” là những Cố vấn Trung Quốc sang Việt Nam để chỉ đạo phong trào Cải cách Ruộng đất. Và cũng xin đặt câu hỏi: “Vì sao Hồ Chí Minh lại sợ các Cố vấn Trung Quốc đến nỗi không dám lên tiếng để cứu bà Năm Cát Hanh Long và để cứu mấy trăm ngàn người khác nữa bị đấu tố dã man trong phong trào Cải cách Ruộng đất sau đó?” Biết là sai lầm, sợ Cố vấn Trung Quốc nên không dám can thiệp, giữ im lặng để cho chết oan biết bao nhiêu người, đưa Trường Chinh làm vật tế thần để chịu trách nhiệm, rồi đến Đợt Sửa sai đưa Võ Nguyên Giáp ra xin Dân tộc xóa tội và tha lỗi. Hồ Chí Minh sợ các Cố vấn Trung Quốc, để cho “họ” tàn sát đồng bào như vậy, nhưng cứ luôn hô hào “Giải phóng Dân tộc, đánh Mỹ cứu Nước”. Đúng là “gái đĩ già mồm”. Chân tướng của Hồ Chí Minh hèn mạt, đê tiện và độc ác như vậy thì làm gì có tư tưởng cao siêu mà luận bàn!

Đi tìm cái gọi là “Tư tưởng Hồ Chí Minh”

Về tư tưởng Hồ Chí Minh, trong quyển Viết cho mẹ và Quốc hội, tác giả Nguyễn Văn Trấn là nhân chứng nghe Hồ Chí Minh nói và ghi lại như sau:

“Không! Tôi không có tư tưởng gì ngoài tư tưởng chủ nghĩa Mác-Lê. Tôi chỉ có phương pháp giải quyết thỏa đáng từng vấn đề của ta. Như tôi thường nói “Lạt mềm buộc chặt”, đó là phương pháp cột cái gì đó của tôi. Mà cho đến phương pháp như vậy thì cũng có sự chỉ biểu của phương pháp biện chứng. Chớ còn tư tưởng là quan niệm về vũ trụ, về thế giới và về xã hội con người, thì tôi là học trò của Mác-Ănghen-Lênin, chớ làm gì có tư tưởng ngoài triết học Mác.”
Tác giả Jean Lacouture cũng viết như vậy. Ông thuật chuyện khi Hồ Chí Minh bị ký giả Tây phương chất vấn về lý do tại sao không viết sách báo như Mao Trạch Đông thì được Hồ Chí Minh trả lời: “Không còn gì để viết vì ông Mao đã viết cả rồi.”

Đi tìm Tư tưởng Hồ Chí Minh qua lời nói và việc làm của ông như trên đã dẫn giải, chúng ta vô cùng thất vọng. Hồ Chí Minh không phải là Cha già Dân tộc, không phải là Bác Hồ vĩ đại, không phải là Người Con yêu quý nhất của Dân tộc… mà lại hiện nguyên hình là một người Việt Nam tồi tệ gian xảo dối trá suốt cả cuộc đời, khinh mạn Đức Phật, hỗn láo với Đức Trần Hưng Đạo Vương, không chân thành với những vị tu hành như Đức Cha Lê Hữu Từ, một kẻ hiếu sát đã mang tòa án nhân dân, đấu tố, chiến trường, gươm giáo súng đạn đặt giữa lòng Dân tộc để gây cảnh nồi da xáo thịt, một kẻ mang ngôn ngữ côn đồ hỗn láo vô giáo dục dạy cho trẻ con năm sáu tuổi gọi những người cao niên là “con nầy thằng kia”, một kẻ Đại phản quốc làm mất đất mất biển mất hải đảo của Tổ quốc, một kẻ vì lãnh lương của Liên Xô mà tự thú nhận rằng mình là “người Trung Quốc mang tên là Lý Thụy chớ không phải Nguyễn Ái Quốc”…, Hồ Chí Minh chính là MỐI Ô NHỤC VĨ ĐẠI của Dân tộc Việt Nam từ cổ chí kim! Có tư tưởng cao siêu gì mà phải luận bàn!

Chính Hồ Chí Minh cũng nói rằng ông “không có tư tưởng gì ngoài chủ nghĩa Mác-Lê”. Nhưng sau khi các nước Đông Âu và Liên xô bị sụp đổ, tượng Lênin bị giật sập, và chủ nghĩa Mác-Lê bị chính người Nga quăng vào sọt rác lịch sử, đảng Cộng sản Việt Nam bỗng mất đi nước đàn anh đỡ đầu và cơ sở tư tưởng để bám víu. Trong cơn bối rối, Đảng họp Đại hội VII (tháng 6 năm 1991) và quyết định “kiên trì và vận dụng sáng tạo chủ nghĩa Mác-Lênin và tư tưởng Hồ Chí Minh, giữ vững vai trò lãnh đạo xã hội…. lấy tư tưởng Hồ Chí Minh làm nền tảng tư tưởng, kim chỉ nam cho hành động, lấy dân chủ tập trung làm nguyên tắc tổ chức cơ bản.”

Đó là chuyện Đại hội VII năm 1991, theo tác giả Nguyễn Ngọc Nghĩa trong bài Phê bình bản Dự thảo sửa đổi Hiến pháp của Cộng sản Việt Nam (Làng Văn, số 90, tháng 2 năm 1992, trang 11): “Điểm đáng chú ý là suốt trong 3 bản Hiến pháp 1946, 1959 và 1980, CSVN tuyệt nhiên không hề đá động tới “tư tưởng Hồ Chí Minh”, ngay cả lúc Hồ còn sống (1946, 1959) hay đã chết (1980). Không phải đợi Hồ nằm phơi thây ở Ba Đình hơn hai mươi năm sau rồi mấy triệu đảng viên CSVN mới khám phá rằng “Bác vô vàn kính yêu” của họ… có tư tưởng.”

Theo tác giả Nguyễn Ngọc Nghĩa, thì Đảng đã nặn ra “cái gọi là tư tưởng Hồ Chí Minh” để ghép nối vào phía sau chủ nghĩa Mác-Lênin vào lúc mà chủ nghĩa tai hại nầy bị xem như một thứ vi khuẩn đục khoét khống chế phá hoại cân não nhân loại. Cuộc Cách mạng Tháng 10 của Nga đã bị chính người Nga chế diễu phỉ nhổ và ném vào sọt rác lịch sử. Đảng Cộng sản Việt Nam không phải là không biết điều đó, nhưng họ không còn thứ gì khác để bám víu, đành phải gượng gạo đem cuộc Cách mạng Mùa thu 1945 ra thay thế và bịa ra “Tư tưởng Hồ Chí Minh” để vá víu vào lỗ hổng của chủ nghĩa Mác-Lênin.

Giáo sư Tôn Thất Thiện, trong bài Luận bàn về “tư tưởng Hồ Chí Minh” (viết ở Ottawa, Gia Nã Đại, ngày 1-6-1996 và được đăng trọn trong Tin Nhà số 27 tháng 4 năm 1997), cũng cho rằng Quyết định của Đại hội VII của Đảng là mệnh lệnh, cho nên: “Các cán bộ cao cấp, vì tinh thần kỷ luật hoặc vì muốn lấy điểm, đều đổ xô vào việc mổ xẻ, giải thích tư tưởng của Bác. Từ tháng 6 năm 1991 đến tháng 8 năm 1994 trong Tạp chí Cộng sản, tạp chí tư tưởng của Đảng, có 27 bài được đăng về vấn đề này.”

Giáo sư Tôn Thất Thiện liệt kê một danh sách dài những cán bộ cao cấp tuân hành lịnh Đảng trong chiến dịch chế tác tư tưởng Hồ Chí Minh, cả những đảng viên lão thành về hưu đã lâu cũng được Đảng động viên để viết về Tư tưởng Hồ Chí Minh. Giáo sư Tôn Thất Thiện viết:

“Điều nổi bật khi ta đọc những tác phẩm trên, rõ ràng là ở Việt Nam mọi người đều mù tịt về “tư tưởng Hồ Chí Minh”. Không ai trả lời dứt khoát được câu hỏi “tư tưởng Hồ Chí Minh” là gì? Những giải thích trong nhóm lãnh đạo, các bài nghiên cứu của những lý thuyết gia, những bài bình luận của các cơ quan tuyên truyền mơ hồ, lộn xộn, thiếu chính xác về sự kiện, và không vững chắc về lý luận, trình bày không có phương pháp, rất khác biệt nhau hay mâu thuẫn nhau. Có bài thiếu đứng đắn, có tính cách nói đại, nói bừa, hết sức vớ vẩn.”

1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10, 11, 12, 13, 14, 15, 16, 17, 18, 19, 20, 21, 22, 23, 24, 25, 26, 27, 28, 29, 30, 31, 32, 33, 34, 35, 36, 37, 38, 39, 40, 41, 42, 43, 44, 45, 46, 47, 48, 49, 50, 51, 52, 53, 54, 55, 56, 57, 58, 59, 60, 61, 62, 63, 64, 65, 66, 67, 68, 69, 70, 71, 72, 73, 74, 75, 76, 77, 78, 79, 80, 81, 82, 83, 84, 85, 86, 87, 88, 89, 90, 91, 92, 93, 94, 95, 96, 97, 98, 99, 100, 101Quân Sử Việt Nam (Top)