Lịch Sử Của Việt Nam

Cuộc Chiến Tranh Hồ chí minh Đánh Dân Tộc Việt Nam Tập 1

lịch sử việt nam, đảng cộng sản việt nam, hồ chí minh

(tái bản có sửa chữa)

Khối 8406 Tự do Dân chủ cho Việt Nam 07-2010

1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10, 11, 12, 13, 14, 15, 16, 17, 18, 19, 20, 21, 22, 23, 24, 25, 26, 27, 28, 29, 30, 31, 32, 33, 34, 35, 36, 37, 38, 39, 40, 41, 42, 43, 44, 45, 46, 47, 48, 49, 50, 51, 52, 53, 54, 55, 56, 57, 58, 59, 60, 61, 62, 63, 64, 65, 66, 67, 68, 69, 70, 71, 72, 73, 74, 75, 76, 77, 78, 79, 80, 81, 82, 83, 84, 85, 86, 87, 88, 89, 90, 91, 92, 93, 94, 95, 96, 97, 98, 99, 100, 101

CHƯƠNG 6 TƯ TƯỞNG HỒ CHI MINH

...

Cái nôi của nền văn hóa Việt tộc!

Ông bà chúng ta ngày xưa coi trọng lời ăn tiếng nói và để lại cho chúng ta cả một kho tàng về phép ăn nói sao cho hợp lễ nghi phong hóa, nào là: “Trước khi nói phải uốn lưỡi bảy lần”, “Một tiếng chào cao hơn mâm cỗ”, “Trình, thưa, vâng, dạ, đứng, ngồi - Gái trong kim chỉ, trai ngoài bút nghiên”, “Tiên học lễ, hậu học văn”, v.v…Bậc hiền mẫu như mẹ cụ Phan Bội Châu dạy dỗ lúc cụ lên sáu, thì cẩn trọng giữ gìn lời nói cho đến “nửa câu nói cũng không khinh xuất”. Chúng ta học thêm được một nếp sống đẹp: trong từ đường Phạm tộc ở An Lễ của Thuyền trưởng Phạm Ngọc Lũy có bức hoành phi với 4 chữ Ngôn Hành Kính Tín (Lời dạy của bức hoành: lời nói phải đi đôi với việc làm để được người đời kính trọng và tin tưởng). Nhưng “Thượng bất chánh, hạ tất loạn, Hồ Chí Minh tự xưng là Cách mạng bài Phong đả Thực mà lại du nhập cách xưng hô côn đồ vô lễ giáo “con nầy thằng kia”làm bại hoại gia phong quốc pháp, đạp đổ hết những thuần phong mỹ tục mà tiền nhân đã dày công tô điểm từ thời lập quốc. Ngục Sĩ Nguyễn Chí Thiện, trong bài thơ tả cảnh tù ở những vùng núi rừng sâu thẩm, đã đặt câu hỏi cho thế giới trả lời:

Từ vượn lên người mất mấy triệu năm!
Từ người xuống vượn mất bao năm?
Xin mời thế giới tới thăm
Những trại tập trung núi rừng sâu thẳm

Đâu có cần phải đến những vùng rừng núi xa xăm ở miền thượng du Việt Bắc! Ở ngay vùng châu thổ sông Hồng, cái nôi của nền văn hóa Việt tộc, Hồ Chí Minh từ Nga Tàu về đánh phá tan tành và gây thành cảnh địa ngục trần gian để trú ngụ một xã hội vô cùng man rợ. Đây, một trích đoạn của tác giả Huy Vũ, trong bài Chuyện lánh nạn Cộng sản năm 1954 của gia đình tôi (Nguyệt san Làng Văn, số 213 tháng 5 năm 2001, trang 75):

Trong giai đoạn hạ uy thế nầy (đợt Phóng tay Phát động Quần chúng cuối năm 1954), thầy mẹ tôi tuy đã trên dưới sáu mươi, song khi ra đường gặp nông dân hay con cái của họ, dù chỉ là đứa trẻ nít năm sáu tuổi, chẳng những phải đứng nép về một phía bên để nhường lối đi cho họ, mà còn phải chắp tay trước ngực, phải cúi đầu và nói lớn: “Con xin kính chào ông (hay bà) nông dân”. Ngoài ra, thầy mẹ tôi còn bị nông dân và đám con cái hỉ mũi chưa sạch của họ hạch hỏi, hành hạ, ném đá, đánh đập, và gọi là thằng này, con kia.

Trong một bài viết của Dương Thu Hương vào năm 2002, chúng ta hãy nhìn xem vào những năm 1953-1955 (trong CCRĐ), Cái nôi của nền văn hóa Việt tộc đã bị Hồ Chí Minh biến thành một vùng dã man và con người biến thành dã thú:

“Trong lịch sử bốn ngàn năm, triều đình Cộng sản là triều đình duy nhất cho tới nay, dạy con gái, con dâu vu khống bố hiếp dâm; dạy con trai, con rể chỉ vào mặt bố “đả đảo thằng bóc lột”, dạy cho láng giềng tố cáo điêu chác, đâm chém, dầy xéo mồ mả của nhau… Khi con người đã đủ can đảm vu khống, nhục mạ ngay bố mẹ đẻ của mình thì họ thừa sự nhẫn tâm để làm những điều ác gấp ngàn lần như thế đối với tha nhân”.

Cuộc “Kách mệnh” của Hồ Chí Minh “thành công, thành công, đại thành công”! Hồ Chí Minh đã xây dựng được một xã hội man rợ để cho trẻ con năm, sáu tuổi gọi những bậc cao niên là “con nầy thằng kia”! Man rợ tột cùng! Nào có kém bộ lạc ăn thịt người! Ai là người được hạnh phúc trong một xã hội như vậy? Cha mẹ chúng chăng? Chắc là không! Họa chăng chỉ có Hồ Chí Minh! Dân tộc ơi! Hồ Chí Minh đại thành công, nhưng Dân tộc đại bất hạnh! Hãy khóc cho thật nhiều đi! Hồ Chí Minh đã phá nát hết cả rồi! Đâu còn “Kính lão đắc thọ”! Đâu còn thuần phong mỹ tục, lễ nghi phong hóa bốn ngàn năm văn hiến của Ông bà Tổ tiên để lại! Đã mất hết cả rồi!

Cam tâm làm Kominternchik của Komintern

Trong bộ Hồ Chí Minh toàn tập, lời giảng dạy của Hồ Chí Minh về Quốc tế Cộng sản như sau : “Đệ tam Quốc tế là một đảng Cộng sản thế giới, các đảng ở các nước như là chi bộ, đều phải nghe theo kế hoạch và quy tắc chung. Việc gì chưa có lệnh và kế hoạch của Đệ tam Quốc tế, thì các đảng không được làm”.

Xem ra Hồ Chí Minh có vẻ hãnh diện việc Đảng Cộng sản Việt Nam được làm một chi bộ của Đệ tam Quốc tế. Về mặt điều hành việc đảng ở trong nước thì Hồ Chí Minh hô hào khẩu hiệu “Đảng lãnh đạo, Nhà Nước quản lý, Nhân dân làm chủ.” Ở trong nước thì như thế, Đảng lãnh đạo một cách độc tài, là chủ nhân ông đứng trên cả nhà nước và Quốc hội. Nhưng đối với Đệ tam Quốc tế, theo lời giảng dạy của Hồ Chí Minh thì: “Việc gì chưa có lệnh và kế hoạch của Đệ tam Quốc tế thì các đảng chi bộ không làm được. Chúng ta đã thấy được gì chăng? Chúng ta nói lên được điều gì chăng? Hỏi tức là trả lời, nếu ta dùng xảo ngôn tuyên truyền của Hồ Chí Minh để trả đòn, thì câu giải đáp hiển nhiên là: “Đảng Cộng sản Việt Nam do Hồ Chí Minh thành lập và lãnh đạo chỉ là đảng bù nhìn tay sai của Đệ tam Quốc tế, và nước Việt Nam là chư hầu, là thuộc địa của Đế quốc đỏ Liên Xô!” Khi Hồ Chí Minh cam tâm làm Kominternchik của Komintern (tức là Quốc tế ủy của Đệ tam Quốc tế), thì ông đã phế bỏ Độc lập của Dân tộc rồi! Bộ sách Hồ Chí Minh toàn tập gồm 12 tập dài 7.866 trang chứa đầy những Tư tưởng của Hồ Chí Minh là một mối Ô nhục lớn cho Nền Văn hóa Dân tộc! Phải mau mau vất vào sọt rác lịch sử, càng để lâu cho sinh viên học càng thêm di hại! Dân tộc hãy quay về học lại bài học yêu nước của danh tướng Trần Bình Trọng “Thà làm quỷ nước Nam hơn làm vương đất Bắc. Lời kêu gọi “Hãy trở về với Dân tộc” thật thống thiết và khẩn cấp vô cùng!

Bậc thầy về môn xảo trá

Sau đây là chuyện Chỉ là cái nắp hộp thuốc lá, câu chuyện thật lý thú do tác giả Nguyễn Minh Cần kể lại (Trích quyển Đảng Cộng sản Việt Nam qua những biến động trong Phong trào Cộng sản Quốc tế, trang 62). Lúc đó là thời điểm 1950, Nguyễn Minh Cần giữ chức Ủy viên Thường vụ Tỉnh ủy Thừa Thiên được Trung ương Đảng Cộng sản (lúc bấy giờ là đảng Cộng sản Đông Dương) triệu tập ra Việt Bắc dự hội nghị cán bộ để chuẩn bị cho Đại hội 2 vào năm sau. Lúc đó có nhu cầu cần phải đổi tên đảng Cộng sản Đông Dương thành đảng Lao động Việt Nam để che giấu bộ mặt Cộng sản hầu có thể lôi kéo nhiều tầng lớp dân chúng. Sau khi giải thích cho các đảng viên hiểu rõ ích lợi cần phải đổi tên đảng, Hồ Chí Minh giơ cao nắp hộp thuốc lá thơm “Craven A” về phía có nhãn hiệu và nói: “Đây là đảng Cộng sản, xong ông xoay nắp hộp về phía không có nhãn hiệu và nói: “Còn đây là đảng Lao động.”Ông lại lớn tiếng hỏi: “Thế thì các cô các chú thấy có khác gì nhau không?” Cả hội trường đồng thanh đáp vang: “Dạ không ạ!” Ông mới nghiêm nghị:

“Các cô các chú nên biết rằng việc đổi tên đảng ta, Bác đã xin ý kiến các đồng chí Stalin và Mao Trạch Đông rồi, các đồng chí ấy đã đồng ý (tác giả Nguyễn Minh Cần cho chúng ta biết thêm hồi đó Hồ Chí Minh vừa từ Nga về ngang qua ngả Bắc Kinh). Các cô các chú nên biết rằng ai đó thì có thể sai, chứ đồng chí Stalin và đồng chí Mao Trạch Đông thì không thể nào sai được.

Nghe Bác nói như vậy, cả hội trường vỗ tay vang rầm nhất trí với Bác. Lần đó là hội nghị chuẩn bị cho Đại hội 2 năm 1950, Hồ Chí Minh đã tuyên bố như vậy. Sang năm 1951, vào đúng Đại hội 2 của Đảng, Hồ Chí Minh cũng lặp lại nguyên văn: “Ai đó thì có thể sai, chứ đồng chí Stalin và đồng chí Mao Trạch Đông thì không thể nào sai được.”

Lời bàn: Chỉ một việc nhỏ là việc đổi tên đảng mà Hồ Chí Minh phải đi sang Tàu, phải đến tận Nga để hỏi ý kiến và xin phép các đàn anh Cộng sản lớn là Stalin và Mao Trạch Đông. Như vậy thì Tự do và Độc lập của Dân tộc đâu có nằm ở Bắc Bộ Phủ! Và khi nhận được phép cho đổi tên đảng, Hồ Chí Minh lại chụp lấy cơ hội để nâng bi rằng đồng chí Stalin và đồng chí Mao Trạch Đông thì không thể nào sai được! Đặt hết lòng tin vào hai tên Đại Đồ tể của thế kỷ, Hồ Chí Minh đã quá sai! Thảo nào “Bác” đã trở thành tên Đại Đồ tể thứ ba và đã dẫn Dân tộc đi lạc đường!

Lời bàn thứ hai: Cũng chỉ là cái nắp hộp thuốc lá xoay vào xoay ra mà khi thì Cộng sản, khi thì Lao động để dối gạt Dân tộc, vậy mà các đồng chí của Bác vẫn vỗ tay rầm rầm nhất trí với Bác. Đẹp thay! Toàn đảng từ trên xuống dưới đều đồng một lòng dối gạt Dân tộc! Hồ Chí Minh là bậc thầy tuyệt vời về môn xảo trá, lật lọng, đổi trắng thay đen, nói không thành có… Trong lịch sử 4000 năm văn hiến, nhất định không có một vị vua, một vị quan, hay vị thầy nào dạy dân hay học trò như vậy. Duy nhất, chỉ có một Hồ Chí Minh dạy đảng viên như vậy mà thôi.

1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10, 11, 12, 13, 14, 15, 16, 17, 18, 19, 20, 21, 22, 23, 24, 25, 26, 27, 28, 29, 30, 31, 32, 33, 34, 35, 36, 37, 38, 39, 40, 41, 42, 43, 44, 45, 46, 47, 48, 49, 50, 51, 52, 53, 54, 55, 56, 57, 58, 59, 60, 61, 62, 63, 64, 65, 66, 67, 68, 69, 70, 71, 72, 73, 74, 75, 76, 77, 78, 79, 80, 81, 82, 83, 84, 85, 86, 87, 88, 89, 90, 91, 92, 93, 94, 95, 96, 97, 98, 99, 100, 101Quân Sử Việt Nam (Top)