Lịch Sử Của Việt Nam

Cuộc Chiến Tranh Hồ chí minh Đánh Dân Tộc Việt Nam Tập 1

lịch sử việt nam, đảng cộng sản việt nam, hồ chí minh

(tái bản có sửa chữa)

Khối 8406 Tự do Dân chủ cho Việt Nam 07-2010

1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10, 11, 12, 13, 14, 15, 16, 17, 18, 19, 20, 21, 22, 23, 24, 25, 26, 27, 28, 29, 30, 31, 32, 33, 34, 35, 36, 37, 38, 39, 40, 41, 42, 43, 44, 45, 46, 47, 48, 49, 50, 51, 52, 53, 54, 55, 56, 57, 58, 59, 60, 61, 62, 63, 64, 65, 66, 67, 68, 69, 70, 71, 72, 73, 74, 75, 76, 77, 78, 79, 80, 81, 82, 83, 84, 85, 86, 87, 88, 89, 90, 91, 92, 93, 94, 95, 96, 97, 98, 99, 100, 101

CHƯƠNG 5

NHỮNG CÂY NGƯỜI HỒ CHÍ MINH TRỒNG

...

Bùi Tín cập nhật hóa truyện dài Công an

Vụ hiếp dâm ô nhục đó xảy ra vào khoảng tháng 2 năm 1957, đến nay 50 năm đã trôi qua. Tiếp nối theo truyền thống của Bộ trưởng Công an Trần Quốc Hoàn, hai, ba thế hệ công an hậu duệ sau đó đã tàn phá và biến dải giang sơn gấm vóc Việt Nam thành Nhà tù khổng lồĐịa ngục trần gian. Để cập nhật hóa truyện dài công an, xin trích một đoạn ngắn trong bài Cuộc sát hạch gay go của nhà đấu tranh dân chủ nhân quyền Bùi Tín, viết từ Paris, Pháp Quốc, ngày 20-1-2007. Bùi Tín viết: “Cho đến hiện nay, dưới sự cai trị của đảng CS, mới có những chuyện kỳ quái là viên cựu sỹ quan công an ở tỉnh Hòa Bình nhét cứt lợn vào mồm người ở là cô Nguyễn Thị Thương, Luật sư Bùi Kim Thành bị công an trói và đưa vào bệnh viện tâm thần dù bà vẫn minh mẫn bênh người dân oan, hay thiếu tá công an ác ôn Võ Thị Hiền ở Plây-ku ra lệnh cởi truồng Mục sư Nguyễn Công Chính và đánh hiểm vào hạ bộ ông”.

Bùi Tín tường thuật 3 kỳ công kỳ cục của công an và nói lên tiếng nói bất mãn của mình đồng thuận với Dân tộc: “Chúng ta, toàn dân ta, mọi người thật lòng yêu nước thương dân phải cùng kêu lên: đảng quyền kiểu Stalin và Mao 61 năm, quá đủ rồi! Tôi không hề bất mãn cá nhân, không hề muốn gây loạn, nhưng lương tâm con người đòi hỏi phải thét lên như thế. Ai là người Việt mà không phẫn nộ trước những sự việc bất nhân tàn bạo đến vậy”.

Bầy ác thú của Hồ Chí Minh

Khổ nạn của Mục sư Nguyễn Công Chính trong ngày 24-9-2004 được Cơ quan Human Rights Watch tố cáo (ngày 21-10-2004) trước Tòa án Lương tâm Nhân loại như sau: “Gần đây vào sáng 24 tháng 9 vừa qua, hơn 200 cảnh sát vũ trang thuộc đơn vị 113 của Việt Nam đã đột nhập bất ngờ tấn công nhà thờ và nơi ở của Mục sư Nguyễn Công Chính tại tỉnh Kontum. Họ đã tịch thu tài sản, đốt nhà thờ và nhà ở của Mục sư Chính. Tuy đã chạy trốn nhưng vợ và các con Mục sư đã bị bắt lên trụ sở quận Vinh Quang từ 9:30 sáng đến 4:30 chiều. Vợ Mục sư đã bị đánh vào bụng trong khi mang thai 7 tháng.

Lời bàn: Người công an Cộng sản đã ĐÁNH VÀO BỤNG NGƯỜI MẸ ĐANG MANG THAI 7 THÁNG! Hắn là người ác? Hay là người cùng hung cực ác? Không! Hắn không phải là người, hắn chính là thú vật, một con thú trong bầy ác thú của Hồ Chí Minh! Có một nữ tác giả viết quyển Ngàn giọt lệ rơi(đó là tác phẩm A Thousand Tears Falling của Yung Krall, nhũ danh Đặng Mỹ Dung) để diễn tả cảnh phân lytan vỡmà gia đình bà phải gánh chịu trong cuộc chiến. Vì Tình mẫu tử thiêng liêng mà Thượng Đế trao ban cho những bậc Hiền mẫu của loài người, cúi xin những Bà mẹ khắp nơi trên thế giới hướng tâm về nước Việt Nam đau khổ và cầu nguyện cho Dân tộc Việt Nam, một Dân tộc đã đổ cả triệu triệu giọt lệ rơi trong suốt thời gian loạn lạc từ năm 1945 cho mãi đến tận bây giờ là Mùa Bịt Miệng 2007! Xin cầu nguyện cho bầy ác thú Hồ Chí Minh sớm trở lại thành người!

Hoàng Hải Thủy viết ở Rừng Phong

Viết ở Rừng Phong, Công tử Hà Đông tức nhà văn Hoàng Hải Thủy nhận xét về Việt Cộng rằng chúng không còn theo chủ nghĩa Cộng sản, không còn tin theo Mác-Lê nữa, nhưng chúng vẫn giữ những đặc tính của bọn Cộng sản. Những đặc tính ấy là: Ngu-Ác-Tham-Bẩn-Đểu.

Đó là những đặc tính cần và phải có đầy đủ mới có thể trở thành Tỷ phú Mỹ kim tại Việt Nam là một trong 10 nước nghèo nhất và trong 20 nước tham nhũng nhất thế giới. Theo bức điện thư số 39, đề ngày 9-2-2005 của Câu lạc bộ Dân chủ Việt Nam trích dẫn nguồn tin tuyệt mật được tiết lộ do một quan chức cao cấp của Bộ Công an (xin được giấu tên), thì danh sách các quan chức cao cấp Việt Nam có trương mục từ 500 triệu USD lên đến hơn 2 tỷ USD với nhiều tấn vàng gửi tại ngân hàng Thụy Sỹ như sau: Cựu Chủ tịch nước Lê Đức Anh, Đương kim Bộ trưởng Quốc phòng Phạm Văn Trà, Đương kim Thủ tướng Phan Văn Khải, Cựu Tổng bí thư Đỗ Mười, Đương kim Chủ tịch nước Trần Đức Lương, Đương kim Tổng bí thư Nông Đức Mạnh, Đương kim Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Văn An, Đương kim Phó thủ tướng thường trực Nguyễn Tấn Dũng, Cựu Thứ trưởng Bộ Thương mãi Mai Văn Dâu, Cựu Tổng bí thư Lê Khả Phiêu, Cựu Phó Ủy ban Thể dục Thể thao Lương Quốc Dũng…

Danh sách còn dài... nhưng rất tiếc chỉ diễn tả sự tình vào năm 2005 mà không được cập nhật hóa đến 2007. Bây giờ có ai đặt câu hỏi những Quan chức đỏ trên đã buôn bán món hàng gì hay đã làm nghề gì mà giàu đến như thế không? Chắc không ai muốn tìm câu trả lời, nếu có ai thắc mắc, xin mời đọc câu chuyện sau đây.

Chuyện một cô giáo yêu nghề

Nói tới chuyện nghề nghiệp và câu hỏi các Quan chức đỏ đã làm nghề gì, người viết mới nhớ lại câu chuyện một cô giáo yêu nghề gặp khổ nạn vì cô đã dạy bài đức dục về Nghề nghiệp theo đúng phương pháp sư phạm. Lúc đó vào khoảng 1964, Việt Cộng thường đắp mô trên đoạn đường từ Cần Giuộc tới Cần Đước, người viết được biệt phái theo Tiểu đoàn 2 TQLC để giữ an ninh vùng đó. Câu chuyện trên được truyền tụng trong giới giáo chức và phụ huynh học sinh như sau: một cô giáo dạy lớp Tư trường tiểu học Chợ Trạm, Cần Giuộc, cô yêu nghề mến trẻ và rất tận tụy. Một hôm, cô dạy bài đức dục về Nghề nghiệp. Theo đúng phương pháp sư phạm, cô giáo bắt đầu bài học bằng câu hỏi gợi ý. Với câu hỏi: “Ba em làm nghề gì?”, cô lần lượt hỏi vài ba em học sinh. Em thứ nhất trả lời “Ba em làm ruộng”. Em thứ hai trả lời “Ba em làm thợ mộc”. Đến em thứ ba thì em nói “Ba em làm Việt Cộng”. Cô giáo hoảng sợ, không hỏi nữa và cho học trò chép bài. Vài hôm sau, trong lúc cô giáo đang dạy, thì có ba bốn Việt Cộng mang vũ khí vào lớp, bịt mắt cô và giải cô đi, học sinh ngơ ngác nhìn theo, kinh hoàng!

Chúng dẫn cô giáo đi lanh quanh đến nửa đêm mới đến địa điểm Tòa án Nhân dân. Cô bị kết tội đã làm việc lãnh lương của Mỹ Ngụy mà còn thêm tội thứ hai là làm gián điệp cho giặc để truy tầm tố cáo những người làm cách mạng. Tội làm gián điệp là tội rất nặng đáng chết nên cô bị nhân dân kết án tử hình. Đảng lại bày trò mị dân: Tòa án Nhân dân thì kết án tử hình, nhưng Cách mạng lại khoan hồng, cô giáo được Đảng tha tội vì chỉ mới phạm lần đầu. Sau vụ khủng bố kinh hồn đó, cô giáo được thuyên chuyển về ngôi trường khác an ninh hơn.

Lời bàn: Xưa nay theo tình tự Dân tộc, chúng ta thường liệt kê nghề nghiệp trong xã hội bằng thành ngữ đơn giản như Sĩ Nông Công Thương hay Ngư Tiều Canh Mục. Sự giàu có dư dả được dẫn giải theo nhân sinh quan đại phú do thiên, tiểu phú do cần. Nhưng các quan chức đỏ trong triều đại Hồ Chí Minh làm nghề Việt Cộng, và đã thành đại đại phú, điều đó xin được diễn tả bằng phương trình toán học đơn giản như sau: Quan chức đỏ làm nghề Việt Cộng = Tỷ phú Mỹ kim

Lời bàn thứ hai: Đây thêm một điểm son của chế độ VNCH của miền Nam! Em bé học lớp Tư trong chuyện kể trên, dù có Ba làm Việt Cộng, vẫn được đi học bình thường trong tình tương thân tương ái của các bạn đồng lớp và được các thầy cô trong trường dạy dỗ tận tâm như những em bé khác. Do đó, ba của em vẫn được yên tâm đi làm Việt Cộng để đánh phá sát hại Dân tộc. Ở miền Nam vào thuở đó không phải chỉ có một em bé học lớp tư trường Chợ Trạm là có cha làm Việt Cộng đâu, mà là có cả ngàn cả vạn em bé như vậy! Những chiến sĩ VNCH đổ xương máu ở khắp chiến trường miền Nam ngăn chận Làn sóng đỏ để xây dựng một xã hội đầy tình người đẹp như vậy. Thật đáng tiếc vô cùng, chúng ta đã thất bại! Trong sự thất bại vô cùng to lớn đó, chúng ta đành ngậm ngùi với niềm an ủi nhỏ nhoi: Chúng ta không thành công, nhưng chúng ta đã thành nhân.

Bài viết của Dương Thu Hương

Trong bài viết của Dương Thu Hương với tựa đề khá táo bạo Là để ỉa vào mặt kẻ cầm quyền, nhà văn nữ nói tới một số vụ làm ăn của các Bự giòi. Con thì ăn cắp một nửa số xi-măng đổ lòng hồ Thủy điện Hòa Bình khiến mỗi năm một lần phải mời chuyên viên Hà Lan sang hàn vết nứt, mỗi lần tốn kém hàng trăm triệu USD và các ngân hàng bị huy động chạy nháo nhác như cứu hỏa. Con thì mua tàu bãi rác của Hải quân Nga thải đi sơn quét lại mang về lúc diễn tập sự việc mới đổ bể. Con thì mua tên lửa Nga đã tịt ngòi mang về bắn không nổ, mang tàu trục vớt không được phải thuê dân chài mò lên. Con thì rút ngân quỹ quốc gia cho vợ trổ tài xây sân bay trên đảo tốn hàng tỷ USD, ngày khánh thành cả sân bay, máy bay và phi công bị sập chìm xuống biển vô tăm tích, báo chí không được phép đưa tin ; đương nhiên Quốc hội cũng không được báo cáo v.v. và v.v…

1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10, 11, 12, 13, 14, 15, 16, 17, 18, 19, 20, 21, 22, 23, 24, 25, 26, 27, 28, 29, 30, 31, 32, 33, 34, 35, 36, 37, 38, 39, 40, 41, 42, 43, 44, 45, 46, 47, 48, 49, 50, 51, 52, 53, 54, 55, 56, 57, 58, 59, 60, 61, 62, 63, 64, 65, 66, 67, 68, 69, 70, 71, 72, 73, 74, 75, 76, 77, 78, 79, 80, 81, 82, 83, 84, 85, 86, 87, 88, 89, 90, 91, 92, 93, 94, 95, 96, 97, 98, 99, 100, 101Quân Sử Việt Nam (Top)