Lịch Sử Của Việt Nam

Cuộc Chiến Tranh Hồ chí minh Đánh Dân Tộc Việt Nam Tập 1

lịch sử việt nam, đảng cộng sản việt nam, hồ chí minh

(tái bản có sửa chữa)

Khối 8406 Tự do Dân chủ cho Việt Nam 07-2010

1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10, 11, 12, 13, 14, 15, 16, 17, 18, 19, 20, 21, 22, 23, 24, 25, 26, 27, 28, 29, 30, 31, 32, 33, 34, 35, 36, 37, 38, 39, 40, 41, 42, 43, 44, 45, 46, 47, 48, 49, 50, 51, 52, 53, 54, 55, 56, 57, 58, 59, 60, 61, 62, 63, 64, 65, 66, 67, 68, 69, 70, 71, 72, 73, 74, 75, 76, 77, 78, 79, 80, 81, 82, 83, 84, 85, 86, 87, 88, 89, 90, 91, 92, 93, 94, 95, 96, 97, 98, 99, 100, 101

CHƯƠNG 5

NHỮNG CÂY NGƯỜI HỒ CHÍ MINH TRỒNG

...

Kim Bằng thuật tiếp rằng lũ bộ đội lấy ra mấy cái roi mây lớn và ra lệnh cho ba anh phải đánh hai em bé, phải đánh cho nát đít nếu ba anh muốn khỏi bị đòn. Cả ba anh khảng khái khước từ. Anh Mạnh nói: “Hai đứa bé vô tội, chúng tôi không thể đánh chúng nó một roi. Các anh muốn làm gì chúng tôi thì làm!”

Ba vị tâm đạo sáng không khứng vâng lời Cách mạng, thì bị Đảng trừng phạt ra sao, tác giả Kim Bằng thuật tiếp: “Bọn bộ đội trói ba anh vào ba cột nhà. Từ xa chúng lấy thế chạy tới dùng hết sức bình sinh giáng báng súng vào ngực ba anh. Xương sườn cả ba anh gãy rắc rắc. Một thằng bộ đội lấy cây lồ ô chẻ một đầu cho tõe ra, và quất túi bụi vào mặt Vũ Ngọc Văn. Miệng anh Văn biến thành một miếng thịt bầy nhầy nát bét. Nguyễn Văn Mạnh có bộ râu quai nón khá rậm. Một thằng bộ đội khác tạt một lon xăng lên râu anh và châm lửa đốt. Lửa cháy bừng bừng, mùi da thịt cháy khét lẹt”.

Khi tác giả Kim Bằng gặp ba vị tâm đạo sáng ở trại Suối Máu thì “…vết thương ở những mảnh xương sườn gãy của họ vẫn chưa lành. Trời lạnh, ba anh vẫn nằm rên rỉ. Môi anh Văn vẫn còn vết tích của trận đòn thù.” 

Tác giả Kim Bằng nhắc lại lúc còn là một cậu bé 12 tuổi học lớp Nhất trường Nguyễn Du ở Hà Nội, cậu rất thích thơ và thích nhất môn tập đọc. Về thơ thì cậu bé Kim Bằng thích nhất bài Anh hùng vô danh của Đằng Phương. Đến kỳ thi Đệ nhị Lục cá nguyệt về môn tập đọc, cậu bé Kim Bằng ước ao được thầy cho đọc bài thơ đó. Nhưng cậu không được “trúng tủ”, thầy cho cậu đọc một đoạn trích trong cuốn Ngục trung thư của cụ Phan Bội Châu. Tuy vậy, cậu bé Kim Bằng cũng đọc rất xuất sắc, theo lời diễn tả của tác giả sau này: “Nhưng vừa cất tiếng đọc, tôi bị cuốn hút vào những gì cụ Phan viết. Dần dần tôi như muốn uống từng câu cụ viết, nuốt từng lời cụ viết. Máu nóng bừng bừng lên mặt. Tôi sôi nổi, uất ức, phẫn khích, đau xót với những gì cụ viết về những hành động dã man tàn ác của người Pháp thời Pháp thuộc đối với người mình. Tôi vừa đọc vừa khóc, xúc động xen lẫn phẫn khích, nước mắt chảy giàn giụa đầy mặt. Có những lúc nấc lên rồi lại đọc tiếp. Khi đọc hết bài, tôi ngửng đầu lên, tay chùi má. Tôi nhìn xuống lớp. Lạ lùng thay tôi thấy cả chục người bạn học cũng đang khóc như tôi.”   

Lời bàn: Ngục Sĩ Nguyễn Chí Thiện có bài thơ Một tay em trổ kêu gọi cả thế giới hãy nhìn vào Ngục Tù Việt Cộng của Hồ Chí Minh:

“Thế giới ơi, ngươi có thể ngờ  
Đó là một tù nhân tám tuổi!
Trên bước đường tù tôi rong ruổi
Tôi gặp hàng ngàn em bé như em!”

Người tù tám tuổi của nhà thơ Nguyễn Chí Thiện, có cả hàng ngàn người! Người tù của tác giả Kim Bằng, chỉ năm, sáu tuổi! Ngay đứa con của Bác là Nguyễn Tất Trung lúc vừa được vài ba tháng tuổi chưa thôi nôi đã mồ côi mẹ vì người mẹ Nông Thị Xuân đã bị Bác ra lịnh giết rồi! Lại còn chuyện một cán bộ Việt Cộng móc nối với Nhà Bảo sanh Từ Dũ ở Sài Gòn lấy thai nhi của những bà mẹ phá thai đem về bằm trộn với bo bo để nuôi heo! Câu chuyện này cũng do tác giả Kim Bằng ghi chép (trang 53) trong quyển Khơi lại nguồn văn hóa nhân bản, do Bán Tuần báo Việt Luận ở Úc châu xuất bản. Như vậy mà Hồ Chí Minh đã sai khiến Trần Dân Tiên (là chính Bác) tự ca ngợi mình những lời chỉ đáng vất vào sọt rác lịch sử: “Đối với nhi đồng tên Bác Hồ là như một người mẹ hiền. Chỉ nhắc đến tên Bác là các em trở nên ngoan ngoãn.” Ôi! Tội ác của Hồ Chí Minh! Một chế độ tàn ác vô nhân nhất trong lịch sử loài người!

Công an nói: “Miệng tao là pháp luật”

Sau đây là vài bản tin thông thường được đăng tải trên báo hàng ngày, nhưng nếu góp nhặt lại sẽ thành quyển sử dày ghi chép Tội ác của Việt Cộng lưu truyền cho đời sau. Trường hợp nhà Luật sư trẻ Lê Chí Quang, tác giả bài viết giá trị Hãy cảnh giác Bắc Triều. Ngay tại thủ đô Hà Nội, Luật sư Lê Chí Quang bị bắt lên đồn công an xét hỏi về tội liên hệ với Hội Nhân dân Việt Nam ủng hộ Đảng và Nhà nước chống tham nhũng (hội nầy do hai ông Phạm Quế Dương và Trần Khuê xin thành lập này 2-9-2001). Hãy đọc một đoạn trong đơn tố cáo của Luật sư Lê Chí Quang về vụ việc này: “Cuộc thẩm vấn chỉ xoay quanh vấn đề Hội chống tham nhũng, nhưng tôi bị giữ tại cơ quan công an 3 giờ. Tôi hết sức bất bình vì thái độ của các công an viên, đặc biệt là anh Tâm. Anh này có thái độ vô cùng xấc xược và vô văn hóa đến mức không tưởng nổi. Lúc thả tôi, Tâm nói: 

- Tao tha cho mày vì mày ốm yếu, chứ không tao đã bắt mày rồi. Nhưng tao cấm mày ra khỏi nhà.

- Có văn bản pháp luật nào cấm tôi ra khỏi nhà không?

- Tao không cần văn bản nào cả.

- Vậy là văn bản miệng à?

- Đúng. Miệng tao là pháp luật!

- Vậy thì tôi vẫn cứ ra khỏi nhà nếu tôi muốn.

- Tao sẽ bắt mày ngay nếu mày ra khỏi nhà, mày đừng thách tao!”

Lời bàn: Anh công an Tâm ỷ mình là công an nên ăn nói phách lối ngang ngạnh bảo miệng tao là pháp luật. Thật ra chế độ đã cung cấp cho công an đủ phương tiện để đày đọa Dân tộc. Ngày 14-4-1997, Võ Văn Kiệt lúc đó là Thủ tướng, đã ký Nghị định 31/CP cho phép quản chế hành chánh (tức bị ở tù tại gia) đến 2 năm mà không cần pháp lịnh của tòa án. Do nghị định này, nhà nước Cộng sản đã biến tất cả ngôi nhà của người dân thành nhà tù, biến người chủ nhà thành tù nhân trong chính ngôi nhà của mình, biến Đất nước Việt Nam thân yêu thành Nhà tù khổng lồ, và xử dụng vô số công an để canh giữ nhà tù khổng lồ đó làm tiêu hao biết bao nhiêu công quỹ là tiền thuế của người dân đóng góp. Trên 40% kinh phí quốc dân dùng để nuôi công an, vì chúng là lực lượng đàn áp Dân tộc để bảo vệ Đảng cho nên được chế độ trả lương hậu nhất!

Công an giả làm Dân

Một câu chuyện khác giữa công an ngụy trang làm dân và nhà thơ Bùi Minh Quốc ở Đà Lạt. Vào cuối năm 1988, cùng với nhà văn Tiêu Dao Bảo Cự, Bùi Minh Quốc thực hiện một chuyến đi xuyên Việt, từ Đà Lạt, qua các tỉnh miền Trung, ra Hà Nội nhằm vận động trí thức, văn nghệ sĩ đấu tranh đòi tự do dân chủ. Hành động đấu tranh can cường chống bạo quyền Cộng sản của nhóm Đà Lạt này như tiếp nối truyền thống của nhóm Nhân văn Giai phẩm ở Hà Nội 22 năm trước, sự việc này làm nhà thơ Bùi Minh Quốc bị khai trừ khỏi Đảng và mất chức Tổng biên tập tờ Langbian. Ông bị Đảng trù dập và nhân sự việc ông Hoàng Minh Chính điều trần trước Hạ viện Mỹ về tình trạng mất nhân quyền ở Việt Nam, Đảng cho công an giả làm dân thường xuyên chửi vào máy điện thoại di động những lời lẽ thật tục tĩu: “Mày có muốn đi Mỹ với thằng Chính để liếm đít Mỹ tao cấp visa cho!” hoặc “Thằng Chính bị ăn đòn, mày có kinh không? Bọn phản bội chúng mày sẽ còn lãnh đủ con ạ!”

Lời bàn: Tên công an này chưa được trau dồi đúng nghiệp vụ như Bác Hồ của hắn. Đã giả làm dân mà lại bảo Bùi Minh Quốc: “Mày muốn đi Mỹ tao cấp visa cho”, dân mà sao có quyền cấp visa. Đúng là miệng lưỡi của nhà nước. Đúng là giấu đầu lòi đuôi! Ăn vụng không biết chùi mép! Ném đá mà không biết giấu tay như Bác Hồ của hắn!

1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10, 11, 12, 13, 14, 15, 16, 17, 18, 19, 20, 21, 22, 23, 24, 25, 26, 27, 28, 29, 30, 31, 32, 33, 34, 35, 36, 37, 38, 39, 40, 41, 42, 43, 44, 45, 46, 47, 48, 49, 50, 51, 52, 53, 54, 55, 56, 57, 58, 59, 60, 61, 62, 63, 64, 65, 66, 67, 68, 69, 70, 71, 72, 73, 74, 75, 76, 77, 78, 79, 80, 81, 82, 83, 84, 85, 86, 87, 88, 89, 90, 91, 92, 93, 94, 95, 96, 97, 98, 99, 100, 101Quân Sử Việt Nam (Top)