Lịch Sử Của Việt Nam

Cuộc Chiến Tranh Hồ chí minh Đánh Dân Tộc Việt Nam Tập 1

lịch sử việt nam, đảng cộng sản việt nam, hồ chí minh

(tái bản có sửa chữa)

Khối 8406 Tự do Dân chủ cho Việt Nam 07-2010

1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10, 11, 12, 13, 14, 15, 16, 17, 18, 19, 20, 21, 22, 23, 24, 25, 26, 27, 28, 29, 30, 31, 32, 33, 34, 35, 36, 37, 38, 39, 40, 41, 42, 43, 44, 45, 46, 47, 48, 49, 50, 51, 52, 53, 54, 55, 56, 57, 58, 59, 60, 61, 62, 63, 64, 65, 66, 67, 68, 69, 70, 71, 72, 73, 74, 75, 76, 77, 78, 79, 80, 81, 82, 83, 84, 85, 86, 87, 88, 89, 90, 91, 92, 93, 94, 95, 96, 97, 98, 99, 100, 101

CHƯƠNG 5

NHỮNG CÂY NGƯỜI HỒ CHÍ MINH TRỒNG

...

Sáu năm sau ngày sát hại 200 thanh thiếu niên Hà Nội, đến 1976, Phùng Thế Tài được vinh thăng Thiếu tướng!

Ngon! Hồ Chí Minh ngon! (xin mượn chút văn phong của Lê Mai Lĩnh trong quyển Đứng ngồi không yên). Không ngon sao được vì Bác ta đã tạo được cho mình hình ảnh Cha già Dân tộc nhân từ bác ái, lại còn sang Liên Xô nhờ KGB giải phẩu thẫm mỹ độn má cho đầy, sửa mắt cú vọ thành loan nhãn, cấy thêm râu cho đầy đặn, cho có nét đẹp phúc hậu! (Trích Chân tướng Hồ Chí Minh của Cao Thế Dung, trang 106). Thế mà dưới tay Bác toàn là những Cây người khát máu bắn giết tàn sát không gớm tay, phục vụ rất đắc lực như Trần Quốc Hoàn, Phùng Thế Tài, và Lý Bá Sơ! Hồ Chí Minh chính là Giáo chủ sáng lập môn phái Ném đá giấu tay trong lãnh vực chánh trị.

Các đao phủ vô danh

Anh hùng vô danh thì được Dân tộc ngưỡng mộ và được ca tụng như bài thơ Anh hùng vô danh của Đằng Phương Nguyễn Ngọc Huy. Nhưng biết bao nhiêu đao phủ vô danh của Hồ Chí Minh không để lại tăm tích tên tuổi gì trong những ngày đầu kháng chiến khi Hồ Chí Minh phát động bạo trào “Giết Việt gian”. Rất to lớn như phần băng sơn chìm dưới mặt nước, biết bao nhiêu tội ác của Hồ Chí Minh vẫn còn ẩn tàng trong quên lãng và rất hiếm hoi trong hồi ký của vài tác giả nhân chứng.

Trong quyển Nhà Cách mạng Tạ Thu Thâu của Phương Lan Bùi Thế Mỹ phát hành tại Sài Gòn ngày 5-1-1974, chúng ta tìm lại được dấu tích tàn sát tập thể của Hồ Chí Minh qua bàn tay của các đao phủ vô danh tiểu tốt như sau (trang 422 sđd):

“Sau cái chết của nhà cách mạng Tạ Thu Thâu, trên con đường vào tử địa, còn lôi cuốn thêm cả trăm gia đình, họ bị “làm cỏ” tận gốc, vì tội ngưỡng mộ thần tượng Tạ Thu Thâu, vì cảm tình, tiếp rước Tạ Thu Thâu tại nhà…”

“Thời gian ở Hà Nội, nằm đợi sang Tàu, Thâu thường lên chiến khu Sầm Sơn, tới nhà Hà Tôn Thắng, và làng Đan Phượng, nhà của một người thợ in, thì sau đó cả làng, cả gia đình xa gần tiếp đón, ngưỡng mộ Thâu đều bị giết sạch sành sanh…”

“Tại Quảng Ngãi, gia đình chủ nhơn Bungalow là Hồ Đắc Di, và gần chục thanh niên cũng bị thanh toán “sạch cỏ” vì đã chứa chấp và giao thiệp cảm tình với nhà cách mạng Tạ Thu Thâu.”

Tác giả Phương Lan nhận xét rằng trong lịch sử sau nầy (trang 423 sđd), trong giai đoạn khơi mào độc lập, tự do, có lẽ phải viết lên toàn bằng máu, máu của triệu người dân vô tội, chết oan, trong cái chiến họa xâm lăng của Cộng sản…! 

Bài ca vọng cổ có tên “Nguyễn Tường Tam”

Câu chuyện do Giáo sư Nhật Thịnh tường thuật trong tác phẩm viết về nhà văn Nhất Linh. Ở bìa quyển sách là tựa Chân dung Nhất Linh. Nhưng ở trang trong, tác giả Nhật Thịnh viết thêm “hay thân thế sự nghiệp Nguyễn Tường Tam”. Nhất Linh nhà văn nổi tiếng nhất trong nhóm Tự lực Văn đoàn tên là Nguyễn Tường Tam, ai cũng biết. Ở miền Nam, vào thời Đệ nhất Cộng hòa, các tác phẩm của Tự lực Văn đoàn được giảng dạy trong chương trình các lớp Trung học Đệ nhất cấp, nên học sinh đều biết như thế: nhà văn Nhất Linh tên là Nguyễn Tường Tam.

Vậy mà có người không biết Nhất Linh là Nguyễn Tường Tam nên mới có chuyện (Trích trang 153 sđd). Câu chuyện xảy ra vào năm 1949 ở một làng thuộc phủ Vĩnh Tường, tỉnh Vĩnh Yên. Tác giả Nhật Thịnh tham gia kháng chiến và phụ trách huấn luyện lớp cán bộ địch vận. Vào một đêm trăng giữa khóa huấn luyện, sau phần kiểm thảo bài học, đến phần giúp vui tập thể. Một học viên đứng lên tự giới thiệu để ca một bài vọng cổ. Vào thuở đó, điệu hát vọng cổ là món văn nghệ quý hiếm độc đáo. Người học viên giới thiệu bài ca “Nguyễn Tường Tam” do anh sáng tác! Trong phần nói lối khởi đầu, tác giả trình bày gốc tích của Nguyễn Tường Tam, nào là “dòng dõi phong kiến, tổ tiên đều làm quan”, nào là “đỗ bằng cử nhân nhưng vì tính thích lêu lỏng chơi bời, Thực dân không dùng nên sinh ra bất mãn, v.v…” Sau mấy câu nói lối, bắt sang điệu vọng cổ, anh ta tiếp tục “Nguyễn Tường Tam là tên trùm phản động, tiêu biểu cho giai cấp trí thức tiểu tư sản lạc hậu, thối nát”. Đoạn kết của bài ca là lời hô hào đồng bào đừng nên mắc mưu tuyên truyền của bọn phản động đội lốt cách mạng mà Nguyễn Tường Tam là kẻ cầm đầu. Và sau cùng là lời xưng tụng HCM và đề cao cuộc cách mạng vô sản.

Khi hát xong, ai nấy đều vỗ tay hoan hô. Bài ca thành công rực rỡ, vì có kẻ lấy viết và sổ tay xin được chép lại. Tác giả Nhật Thịnh cho biết người ca sĩ đã từng là kép hát, sau làm thợ may, và lúc đó là đảng viên dự bị. Sau đó vài hôm, cũng vào một đêm trăng, Nhật Thịnh có dịp đi dạo ngoài cánh đồng với người cán bộ kép hát và bàn luận chuyện văn chương Nghệ thuật. Câu chuyện xoay quanh những tác phẩm của Tự Lực Văn Đoàn, nhất là mấy tác phẩm chính của Nhất Linh. Nhật Thịnh kể: “Quả nhiên, gã như xuất thần, say sưa, hoa chân múa tay tán thưởng từ nội dung đến văn chương của những tác phẩm như “Gánh Hàng Hoa”, “Nửa Chừng Xuân”, và nhất là “Lạnh Lùng”, “Đoạn Tuyệt”, và “Bướm Trắng”. Gã thao thao bất tuyệt…”

Trong câu chuyện dưới đêm trăng hôm ấy, gã nhất trí với Nhật Thịnh “Nhất Linh và Khái Hưng đã phá bỏ những lạc hậu, xấu xa, giả dối trong chế độ gia đình và xã hội cũ để tạo lập nên một xã hội mới theo một tinh thần mới trong đó con người được giải phóng và tự do hơn”.

Đến khi đó, Nhật Thịnh mới đặt câu hỏi:    

- Theo đồng chí thì phá bỏ cái cũ để kiến tạo cái mới cho thích hợp với sự tiến bộ của loài người, như thế có phải là cách mạng không?

Người cán bộ kép hát, đảng viên dự bị ấy, đáp không suy nghĩ:

- Thế đúng là cách mạng chứ!

Đêm khuya, trăng tàn, đến lúc chia tay, Nhật Thịnh ghé tai gã cán bộ bảo thầm:

- Nhất Linh là Nguyễn Tường Tam đấy, đồng chí có biết không?

Nhật Thịnh kể tiếp rằng người cán bộ lặng người không đáp. Từ hôm ấy cho đến ngày mãn khóa học, gã trở nên ít nói, thỉnh thoảng nhìn trộm Nhật Thịnh với tất cả vẻ ngượng ngập. Còn tâm trạng Nhật Thịnh thì sao? Đúng là tâm trạng của một bậc thầy, một bậc giác ngộ chỉ biết thương yêu và tế độ, “không khinh gã cán bộ kép hát mà chỉ thương hại cho hắn là vì hắn đã không hiểu việc hắn làm, không biết hết những điều hắn nói”. Điều gây khổ nạn cho Dân tộc là những bậc thức giả như Nhật Thịnh thì như sao buổi sáng, mà “bầy đàn” người như gã cán bộ kép hát chạy theo cuộc “Kách mệnh khát máu của Hồ Chí Minh” thì nhiều như lá rụng mùa thu (“bầy đàn”, chữ của tác giả Vũ Thư Hiên trong Đêm giữa ban ngày).

Chuyện các Tổng bí thư

Những Cây người của Bác cũng biệt tài về khoa ăn nói. Hãy xem miệng lưỡi của một vài vị. Trong chuyến công du ở Pháp hồi năm 2000, trả lời một phóng viên của báo Le Monde, để chứng minh rằng Đảng Cộng sản Việt Nam là một đảng dân chủ và văn minh, Tổng bí thư Lê Khả Phiêu đã trả lời: “Người Cộng sản Việt Nam không có ăn thịt người.” Câu trả lời của nhân vật số một của Đảng Cộng sản Việt Nam thật giống hệt chuyện tiếu lâm rẻ tiền khiến cho giới báo chí truyền thông Pháp phải phì cười và ban cho ông cái hổn danh là Pinochet VN!

1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10, 11, 12, 13, 14, 15, 16, 17, 18, 19, 20, 21, 22, 23, 24, 25, 26, 27, 28, 29, 30, 31, 32, 33, 34, 35, 36, 37, 38, 39, 40, 41, 42, 43, 44, 45, 46, 47, 48, 49, 50, 51, 52, 53, 54, 55, 56, 57, 58, 59, 60, 61, 62, 63, 64, 65, 66, 67, 68, 69, 70, 71, 72, 73, 74, 75, 76, 77, 78, 79, 80, 81, 82, 83, 84, 85, 86, 87, 88, 89, 90, 91, 92, 93, 94, 95, 96, 97, 98, 99, 100, 101Quân Sử Việt Nam (Top)