Lịch Sử Của Việt Nam

Cuộc Chiến Tranh Hồ chí minh Đánh Dân Tộc Việt Nam Tập 1

lịch sử việt nam, đảng cộng sản việt nam, hồ chí minh

(tái bản có sửa chữa)

Khối 8406 Tự do Dân chủ cho Việt Nam 07-2010

1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10, 11, 12, 13, 14, 15, 16, 17, 18, 19, 20, 21, 22, 23, 24, 25, 26, 27, 28, 29, 30, 31, 32, 33, 34, 35, 36, 37, 38, 39, 40, 41, 42, 43, 44, 45, 46, 47, 48, 49, 50, 51, 52, 53, 54, 55, 56, 57, 58, 59, 60, 61, 62, 63, 64, 65, 66, 67, 68, 69, 70, 71, 72, 73, 74, 75, 76, 77, 78, 79, 80, 81, 82, 83, 84, 85, 86, 87, 88, 89, 90, 91, 92, 93, 94, 95, 96, 97, 98, 99, 100, 101

CHƯƠNG 1

CUỘC CHIẾN TRANH CỦA HỒ CHÍ MINH ĐÁNH DÂN TỘC

...

Người đi tìm chân lý trong lịch sử sẽ nhận rõ rằng đối với bản Tuyên ngôn Độc lập do chính Hồ Chí Minh soạn thảo và tuyên đọc, ông còn lếu láo dùng làm chiêu bài để lừa phỉnh Dân tộc thì những yêu cầu chính đáng của Cựu hoàng muốn Chính phủ Dân chủ Cộng hòa của ông xây đắp trên sự đoàn kết để cùng nhau kiến thiết quốc gia, ông nào có coi ra gì! Cảm thương thay cho Cựu hoàng đã hy sinh cả ngai vàng để cứu Dân tộc thoát khỏi vòng chinh chiến mà không được toại nguyện! Cựu hoàng đã giao trứng cho ác rồi! Phong cách hành xử vương đạo không tham quyền cố vị của Cựu hoàng cao cả bao nhiêu, thì tâm địa tranh bá đồ vương theo lối bàng môn tả đạo của HCM lại hèn hạ ty tiện và ác độc bấy nhiêu! Thật đáng buồn cho Dân tộc!

Ngay khi Chiếu Thoái vị của Cựu hoàng còn chưa ráo mực, thì bộ đội của Hồ Chí Minh mở cuộc tấn công vào căn cứ Nga My, Ninh Bình của đảng Đại Việt Duy dân (ngày 1-9-1945), và trong mười ngày đầu tháng 9-1945, Võ Nguyên Giáp nhân danh Bộ trưởng Nội vụ ký một loạt sắc lịnh giải tán các đảng Đại Việt Quốc gia Xã hội và Đại Việt Quốc dân đảng và bắt giam lãnh đạo Thanh niên Ái Quốc hội vu cáo là Việt gian. Ngày 11 tháng 9 Hoàng Minh Giám, Xử l ý Bộ trưởng Nội vụ k ý nghị định kiểm soát báo Ngày nay của Quốc dân đảng. Ngày 22 tháng 9 Trần Huy Liệu ra thông cáo áp dụng chế độ kiểm duyệt báo chí, và đến ngày 1 tháng 10, ra thông cáo đặt các cơ sở in ấn dưới quyền kiểm soát của nhà nước, ăn cướp nhà in Ngày Nay của nhóm Tự lực Văn Đoàn. Tất cả là những hành động sát hại và đàn áp những người quốc gia yêu nước chống Pháp, vậy mà ngoài miệng Hồ Chí Minh cứ mãi hô hào: “Đoàn kết! Đoàn kết! Đại đoàn kết!” Theo dõi mãi hành tung đạo tặc và tâm địa tráo trở của Hồ Chí Minh, theo dõi mãi cũng phát chán!

Công nghiệp hiển hách của Triều đại Nguyễn Phúc

Giờ xin bình tâm hướng về công nghiệp hiển hách của các vua chúa Triều đại Nguyễn Phúc, gồm 9 Chúa và 13 Vua. Khởi từ dinh Ái Tử ở đất Thuận Hóa là mảnh đất đầu tiên Nguyễn Hoàng tức Chúa Tiên vào trấn nhậm (năm 1558), đến chín đời sau là đời Võ Vương Nguyễn Phúc Khoát (năm 1744), thì lãnh thổ Đàng Trong gồm đến mười hai dinh (từ 1 dinh tăng lên thành 12 dinh), trải dài đến tận Hà Tiên và Cà Mau. Chưa hết, lãnh thổ còn vươn dài ra biển Nam Hải và vịnh Thái Lan với các đảo Trường Sa, Hoàng Sa, Côn Sơn và Phú Quốc. Đến khi vua Gia Long thắng nhà Nguyễn Tây Sơn, thống nhứt Đàng Trong với Đàng Ngoài thì Đất nước Đại Nam dưới triều đại Nguyễn Phúc rộng lớn nhất kể từ 4000 năm lập quốc. Về viễn kiến của vua Gia Long đối với vấn đề chiến lược, xin trích dẫn bài Quần đảo Hoàng Sa Trường Sa của cựu đại úy Thái Văn A thuộc Bão biển Đệ nhị Hải sư, hiện định cư ở Melbourne (Bài đăng trong đặc san Nguyễn Đình Chiểu-Lê Ngọc Hân 2002, xuất bản ở Sydney):

Đến khi Nguyễn Ánh thống nhất sơn hà và lên ngôi hoàng đế năm 1802, chọn Huế làm kinh đô, Ngài cảm thấy cần bảo vệ cho Đế đô từ phiá đông bằng cách cho hải quân ra chiếm đóng quần đảo Hoàng Sa, đồng thời cho người vẽ lại bản đồ chi tiết quần đảo nầy. Khi sai sứ xin tấn phong ở Bắc Kinh đã cho nộp luôn cả bản đồ vùng Hoàng Sa. Nhà Thanh nhận những tài liệu nầy, đồng thời cũng nhận luôn chủ quyền của nhà Nguyễn đối với quần đảo Hoàng Sa”.

Đối vớinhững người Pháp theo giúp vua Gia Long trong công cuộc thống nhứt đất nước như Chaigneau, Vannier và Despiau, thì vua phong làm quan tại triều và ban cho mỗi người 50 lính hầu, tuy đến buổi chầu thì không bắt lạy mà thôi. Dải giang sơn gấm vóc 23 Trấn 4 Doanh dưới triều vua Gia Long, trong thơ văn và tình tự Dân tộc, đã đi vào tâm khảm người Việt thành chuỗi từ thân thương thật đẹp: Dải đất hình cong như shữ S chạy dài từ Ải Nam Quan đến tận Mũi Cà Mau. Học lại lịch sử cho thấu đáo, ta mới biết rằng công cuộc thống nhất Đàng Trong và Đàng Ngoài của vua Gia Long để cho sông Gianh không còn là ranh giới ngăn cách Bắc Nam hẳn là cuộc thống nhất thật đẹp trong lịch sử. Và trường nữ Trung học Gia Long của thành phố Sài Gòn không phải đặt theo tên vua Gia Long. Những nhà giáo dục tiền bối ở miền Nam không phải là không cân nhắc khi chọn tên để đặt cho ngôi trường nữ trung học lớn nhất ở Sài Gòn: thực sự tên trường Gia Long là kết tự của “Gia Định và Thăng Long” để biểu dương cho sự thống nhất Đất nước. Vì mang ý nghĩa thật đẹp như thế cho nên tên trường nữ Trung học Gia Long phải được bảo tồn bằng bất cứ giá nào!

Nhắc lại công nghiệp huy hoàng của triều đại Nguyễn Phúc để hiểu Cuộc Thoái vị của Cựu hoàng Bảo Đại, vị hoàng đế cuối cùng, là một Quốc sách cứu Dân tộc thật cao cả và đầy ý nghĩa. Vất bản Tuyên ngôn Độc lập của Hồ Chí Minh vào sọt rác lịch sử và đọc lại Chiếu Thoái vị, tức là những Lời Tâm huyết của Cựu hoàng, ta hãy đọc lại từng chữ, nghiên cứu lại từng hàng, nghiền ngẫm lại từng câu, ta mới thấy rõ sự phi lý cùng cực của cuộc chiến tranh do Hồ Chí Minh gây ra để đánh Dân tộc. Tác giả Minh Võ phê bình quyển Vision accomplished? The enigma of Ho Chi Minh của Tiến sĩ Nguyễn Khắc Huyên đã cho biết lập trường của hai vị hoàng thân sau đây (Hồ Chí Minh, Nhận định tổng hợp, trang 207):

Hoàng thân Bửu Hội, nhà bác học duy nhất của Việt Nam lúc ấy, nhân danh hoàng tộc, khuyên Pháp nên điều đình với chính phủ Hồ Chí Minh và hoàng thân Ưng Úy, thân sinh của nhà bác học Bửu Hội, bỏ thành phố ra vùng kháng chiến với Việt Minh.

Hoàng hậu Nam Phương dứt khoát không chịu tiếp các vị đặc sứ do Đô đốc Thierry d’Argenlieu cử đến, lúc đó d’Argenlieu giữ chức Cao ủy Đông Dương thay thế chức Toàn quyền thời Pháp thuộc. Ngay cả vị Khâm sứ Tòa thánh đến khẩn khoản thỉnh cầu hoàng hậu đổi ý, Nam Phương hoàng hậu không nói một lời mà lại đến chiếc dương cầm cử bài Tiến Quân ca của Văn Cao lúc đó là bản quốc thiều của Việt Minh. Bằng một phong cách thật đẹp và duyên dáng, vị Hoàng hậu cuối cùng của Đất Việt biểu hiện tấm lòng vâng thuận theo Chiếu Thoái vị của Cựu hoàng, nhất định không chấp nhận đưa hoàng tử Bảo Long lên ngôi hoàng đế và Hoàng hậu giữ quyền Nhiếp chính. Đó là đề nghị của d’Argenlieu đưa ra (Trích bài phê bình quyển The Struggle for Indo-china của Ellen Hammer do tác giả Minh Võ, trang 323, sđd).

Lập trường tán thành chính phủ Dân chủ Cộng hòa và ủng hộ Hồ Chí Minh của Nam Phương hoàng hậu và của các hoàng thân Bửu Hội và cha là Ưng Úy thật quang minh chánh đại. Lập trường của các vị trong hoàng tộc đối với Hồ Chí Minh thuận lợi như vậy, thế thì Hồ Chí Minh ứng xử ra sao? Ông đã tàn ác ra lịnh ám sát hai người thân tín của Cựu hoàng. Đó là vị Chủ tịch Ủy ban Hành chánh Bắc Việt Bác sĩ Trương Đình Tri và Khâm sai Nam Bộ Nguyễn Văn Sâm. Hai người nầy bị giết cách nhau không đầy 24 giờ, một ở trong Nam, một ở ngoài Bắc! Hồ Chí Minh nhìn vào Dân tộc, thấy ai ai cũng là kẻ thù của mình!

Bây giờ, rà soát lại lịch sử, ta tìm ra chân lý là chính Hồ Chí Minh là người đã gieo trồng mầm mống nội loạn và hạt giống chiến tranh ngay từ năm 1924, cả mười mấy năm trước khi nhạc sĩ phản chiến Trịnh Công Sơn chào đời! Nào ai có biết! Cuộc chiến tranh Việt Nam đã được đặt cho rất nhiều tên: nào là cuộc chiến Quốc Cộng, nào là cuộc chiến Giải phóng Dân tộc, nào là cuộc thánh chiến Đánh Mỹ cứu Nước, cuộc chiến tranh Đông Dương lần Thứ nhất, cuộc chiến tranh Đông Dương lần Thứ hai, cuộc Chiến tranh Mười ngàn ngày, sử gia Vũ Ngự Chiêu dùng một từ Hán Việt là Tam Thập Niên Chiến (1945-1975)... biết bao nhiêu là tên. Thêm một tên gần sát với thực trạng là cuộc chiến tranh Đông Dương của Hà Nội. Vâng, đúng là “của Hà Nội”, do Bắc Bộ Phủ ở Hà Nội phát động để đánh miền Nam. Trong bài bàn về Quân lực Việt Nam Cộng hòa: 1968-1975, sử gia Bill Laurie, một chuyên gia nghiên cứu về Việt Nam đã nhận xét như vậy. Nhưng nếu xét về quan điểm Hồ Chí Minh là kẻ quyết tình gieo trồng vun xới hạt giống chiến tranh, Dân tộc Việt Nam từ Bắc chí Nam là nạn nhân phải gánh chịu, chúng ta phải trả chân lý lại cho lịch sử, cuộc chiến tranh phải được định lại cho đúng chính danh là: CUỘC CHIẾN TRANH CỦA HỒ CHÍ MINH ĐÁNH DÂN TỘC

Hồ Chí Minh nâng bi Stalin

Ngay sau khi đọc Bản Tuyên ngôn tuyên truyền mỵ dân khoác lác, Hồ Chí Minh đã xách động dân chúng Hà Nội không ngừng. Có một cuộc biểu tình thật lạ lùng do nhận xét tinh tế và ghi chép trung thực của nhân chứng Bùi Diễm, lúc đó là một đảng viên Đại Việt thân cận với đảng trưởng Trương Tử Anh. Trong quyển Gọng kìm Lịch sử, tác giả Bùi Diễm tường thuật (trang 65):

Đường phố Hà Nội đầy rẫy những biểu ngữ đủ loại và từng đoàn người lũ lượt kéo nhau đến các công trường, tạo cho thành phố một quang cảnh ồn ào tấp nập. Điển hình nhất về phương pháp đấu tranh này, là một cuộc biểu tình lạ lùng mà tôi còn nhớ mãi về sau này, đó là cuộc biểu tình chống tướng độc tài Franco ở Tây Ban Nha.

Nhân đây, xin có lời tri ân tác giả Bùi Diễm đã ghi chép lại một chi tiết rất nhỏ của lịch sử, nhỏ nhưng rất quan trọng vì đã giúp các thế hệ sau hiểu rõ thâm ý và tâm địa của Hồ Chí Minh vào lúc đó. Xin mời quý bạn đọc tiếp.

1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10, 11, 12, 13, 14, 15, 16, 17, 18, 19, 20, 21, 22, 23, 24, 25, 26, 27, 28, 29, 30, 31, 32, 33, 34, 35, 36, 37, 38, 39, 40, 41, 42, 43, 44, 45, 46, 47, 48, 49, 50, 51, 52, 53, 54, 55, 56, 57, 58, 59, 60, 61, 62, 63, 64, 65, 66, 67, 68, 69, 70, 71, 72, 73, 74, 75, 76, 77, 78, 79, 80, 81, 82, 83, 84, 85, 86, 87, 88, 89, 90, 91, 92, 93, 94, 95, 96, 97, 98, 99, 100, 101Quân Sử Việt Nam (Top)