Lịch Sử Của Việt Nam

Cuộc Chiến Tranh Hồ chí minh Đánh Dân Tộc Việt Nam Tập 1

lịch sử việt nam, đảng cộng sản việt nam, hồ chí minh

(tái bản có sửa chữa)

Khối 8406 Tự do Dân chủ cho Việt Nam 07-2010

1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10, 11, 12, 13, 14, 15, 16, 17, 18, 19, 20, 21, 22, 23, 24, 25, 26, 27, 28, 29, 30, 31, 32, 33, 34, 35, 36, 37, 38, 39, 40, 41, 42, 43, 44, 45, 46, 47, 48, 49, 50, 51, 52, 53, 54, 55, 56, 57, 58, 59, 60, 61, 62, 63, 64, 65, 66, 67, 68, 69, 70, 71, 72, 73, 74, 75, 76, 77, 78, 79, 80, 81, 82, 83, 84, 85, 86, 87, 88, 89, 90, 91, 92, 93, 94, 95, 96, 97, 98, 99, 100, 101

CHƯƠNG 4
CÁI BÁNH VẼ CỦA HỒ CHÍ MINH

...

Truyền thống chống giặc ngoại xâm,sở trường của Dân tộc

Nhưng thực sự không dễ dàng, công cuộc Dân tộc đương đầu với Đảng Cộng sản để giành lấy “Nhân quyền cho người sống và linh quyền cho người chết”như lời của Hòa thượng Thích Huyền Quang. Công cuộc Dân tộc đứng lên để giành Độc lập Tự do Hạnh phúc và đòi lại Đất nước cho mình thực sự không dễ dàng bởi lẽ Đảng đã quá ma giáo, quỷ quyệt và khát máu sau hơn nửa thế kỷ kinh nghiệm độc tài đảng trị. Bây giờ Đảng đã có trong tay vô số công an, quá dư thừa để cho công an mặc thường phục giả làm dân phụ lực với công an mặc sắc phục. Đảng lại quá dư tiền để mướn bọn du đãng đầu trộm đuôi cướp tức là xã hội đen giả làm đầu gấu uy hiếp bằng võ lực những vị tranh đấu cho nhân quyền và dân chủ, nếu cần thì giết người diệt khẩu, vì thế nên có thêm từ mới là xã hội đỏ. Đảng lại có ngón nghề bắt nguội, như vụ Thái Bình khởi nghĩa, Đảng chờ đợi cho sự việc tranh đấu lắng dịu và ra lịnh cho công an vào nhà ban đêm bắt những người lãnh đạo đem đi thủ tiêu. Đảng lại “theo thói phụ nữ đánh ghen” dùng át-xít tạt vào nhà như vụ khủng bố người con gái ông Hoàng Minh Chính, Đảng xử dụng những cách giết người bịt miệng bằng những tai nạn giao thông theo chiêu thức “ném đá giấu tay”, hoặc bằng cách dùng độc dược trộn vào thức ăn cho các tù nhân. Đảng lại có sáng kiến chưa từng thấy trong bất cứ quốc gia dân chủ nào là muốn xoá án tích nên không dùng chứng từ án lịnh mà chỉ dùng khẩu lịnh cho công an trong việc đàn áp các nhà đấu tranh dân chủ dân quyền.

Khi Cựu tướng Trần Độ bị khai trừ ra khỏi đảng và viết Nhật ký Rồng rắn, khi cựu Đại tá Bùi Tín và cựu Ủy viên Thường vụ Thành ủy Hà Nội Nguyễn Minh Cần trở thành những chiến sĩ kiệt xuất tranh đấu cho nhân quyền và dân chủ cho Dân tộc, khi nhà văn Vũ Thư Hiên để hết tâm trí hoàn thành quyển Đêm giữa ban ngày để trao cho các thế hệ tương lai, khi nữ sĩ Dương Thu Hương khóc cho thành phố Sài Gòn vừa bị mất tên và viết bài là để ỉa vào mặt kẻ cầm quyền thì cái đảng Cộng sản do Hồ Chí Minh thành lập không còn là cái gì cả. Xin lập lại: cái đảng CS do Hồ Chí Minh thành lập không còn là cái gì cả!

Chủng loại Homo Sovieticus trên đất Việt

Đảng Cộng sản Việt Nam do Hồ Chí Minh thành lập và xây dựng, trong hơn gần một thế kỷ nay, đã thụt lùi xuống tới mức tàn ác gian xảo đê tiện hèn hạ tận cùng của loài người, loài Homo Sovieticus, một giống người mới xuất hiện từ tháng 10 năm 1917 ở Nga. Xin ghi chú: từ “Homo Sovieticus” rất phổ biến vào thập niên 1980. Nguyên thủy, từ đó dùng để chỉ một chủng loại mới của loài người đột sinh dưới chế độ cai trị khắc nghiệt của Stalin. Chủng loại đó, tức là người dân Nga nghèo khổ, phải mánh mung, lươn lẹo, gian trá mới sống còn trong môi trường chính trị của Stalin. Tác giả Aleksandr Zinoviev đã viết quyển Homo Sovieticus được dịch ra tiếng Anh năm 1985. Ở đây, người viết xin được dùng từ Homo Sovieticus trái ngược với ý nguyên thủy để chỉ những cán bộ, những công an, những cốt cán CCRĐ năm nào, tất cả là những cây người Hồ Chí Minh đã trồng trên đất Việt, sau khi đã đào tận gốc trốc tận rễ Trí Phú Địa Hào, thì biến thành những Quan chức đỏ, cai trị Đất nước bằng Luật rừng xanh.

Chủng Loại Homo Sovieticus phát sinh từ đất Nga rồi lại bị diệt chủng ngay trên đất nước Nga. Nhưng than ôi! Những cây người Homo Sovieticus ác độc đó do Hồ Chí Minh (hay Hồ Xít Mao) mang về vẫn còn tồn tại trên đất Việt thân yêu của chúng ta! Đó là những kẻ sáng đảng mà mù tình Dân tộc! Đó là những kẻ hết lòng trung với đảng mà VÔ CÙNG BẤT HIẾU VỚI DÂN!

Viết tại Sydney, Úc Đại Lợi
Mùa Bịt miệng 2007 
Nhóm Tâm Việt Sydney

CHƯƠNG 5

NHỮNG CÂY NGƯỜI HỒ CHÍ MINH TRỒNG

Hồ Chí Minh nổi tiếng là đã tuyên bố những lời thật hay. Ngày 2-9-1945, trước quảng trường Ba Đình, lần đầu tiên xuất hiện trước Dân tộc Việt Nam, Bác đã đọc Bản Tuyên ngôn Độc lập đầy những ý tưởng cao đẹp lấy từ Bản Tuyên ngôn Độc lập năm 1776 của nước Mỹ cùng với Bản Tuyên ngôn Nhân quyền và Dân quyền của cuộc Cách mạng Pháp năm 1791.

Lời Quản Di Ngô, Bác Hồ lặp lại

Cũng như khi phát biểu trong lớp học tập chánh trị cho hơn 3.000 giáo viên cấp 2 và cấp 3 miền Bắc do Bộ Giáo dục tổ chức tại Hà Nội ngày 13-9-1958, Hồ Chí Minh đã nói: “Vì lợi ích mười năm thì phải trồng cây, vì lợi ích trăm năm thì phải trồng người.

Qua ngày hôm sau, báo Nhân dân đăng câu phát biểu của Bác lên cho cả nước biết, rồi câu đó được biến thành khẩu hiệu treo ở tất cả các trường đại học và trung tiểu học khắp nơi ở miền Bắc. Trong sách báo tuyên truyền của Đảng cũng như trong lòng của những người tôn kính Bác, danh ngôn trên được xem là tư tưởng vĩ đại của Hồ Chí Minh về kế hoạch đào tạo nhân tài cho Đất nước. Nhưng thật ra, câu trên là lời của Quản Trọng tức Quản Di Ngô thời Xuân Thu bên Tàu khoảng hơn 2.000 năm trước. Trong quyển Quản Tử, thiên 3, nguyên văn câu danh ngôn đó như sau:

  Nhất niên chi kế mạc như thụ cốc
  Thập niên chi kế mạc như thụ mộc
        Chung thân chi kế mạc như thụ nhân     

Hồ Chí Minh cũng bị mang tiếng về tài đạo văn tức là tài ăn cắp văn của người khác làm văn của mình. Nhưng việc đạo văn không phải là chủ đề của chương nầy. Người viết không muốn phạm vào tội kết án “Bác Hồ” đạo văn. Trong lòng người viết, Bác có thể xử dụng và khoe là của chính mình bất cứ danh ngôn nào của những bậc thánh hiền hoặc danh nhân trong sử Việt hay sử thế giới, tỷ như câu nói khảng khái của danh tướng Trần Bình Trọng đời nhà Trần khi bị quân Nguyên bắt và dụ hàng: “Thà làm quỉ nước Nam hơn làm vương đất Bắc”. Nhưng thật bất hạnh cho Dân tộc! Khi Hồ Chí Minh rời Paris như một người lục lục thường tài, đến Mạc Tư Khoa không lâu thì được đề cử vào chức vụ Quốc tế ủy Kominternchik (năm 1924), cho nên Bác đã phục vụ đắc lực cho Cộng sản Đệ tam Quốc tế để sau này được làm Chủ tịch đảng Cộng sản Việt Nam và Chủ tịch nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa!

Trong niềm tự hào của Dân tộc, xin mời quý bạn đọc lời tự thuật của cụ Phan Bội Châu về quãng đời niên thiếu của cụ: “Cha tôi thường khách phương xa, làm thầy dạy trẻ. Tôi từ lúc mới sinh cho đến 6 tuổi, dạy dỗ nuôi nấng tự một mình mẹ tôi gánh lấy... Khi tôi còn bé, mẹ tôi dỗ tôi, nửa câu nói cũng không khinh xuất.

Khi bậc hiền mẫu như mẹ cụ Phan Bội Châu muốn dạy dỗ con nên người thì nửa câu nói cũng không khinh xuất. Còn Chủ tịch Hồ Chí Minh thì sao, bạn đọc thân mến ơi, vì bản tánh Bác vốn đã dối trá, lại thêm kỹ năng tình báo do KGB đào luyện, Bác đã đóng trọn vai tuồng Cha già Dân tộc một cách điêu luyện. Đối với nhân dân tôn sùng Bác, những lời phát biểu, tuyên bố hay dạy dỗ của Bác đều là những lời vàng ngọc trong thời cơ kháng chiến chống Pháp của lịch sử trăm năm có một. Nhưng theo câu vè phổ biến trong thời đại Việt Cộng “Nói vậy mà không phải vậy”, khi kiểm chứng lại những điều Bác và Đảng đã tuyên bố đối chiếu với những điều họ đã làm cho Dân tộc thì thật hoàn toàn trái ngược. Nếu Bác thực hiện đúng những điều Bác đã nói thì thật đại vạn hạnh cho Dân tộc. Nếu được như thế thì mãi sau nầy vào thập niên 60, Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu làm gì có dịp nói một câu để đời: Đừng nghe những gì Cộng sản nói, mà hãy nhìn những gì Cộng sản làm!

Bây giờ thì khắp nước ai cũng biết Việt Cộng nói láo như Vẹm (vẹm là kết tự của VM tức Việt Minh), Nguyễn Văn Linh (NVL) trong giai đoạn cởi mở rồi lại trói buộc nên đã trở thành Nói Và Lờ, còn Hồ Chí Minh thì cứ luôn luôn hô hào đánh ngoại xâm để giải phóng Dân tộc khỏi ách nô lệ, nhưng lại thiết lập một chế độ cai trị tàn bạo ác độc quỷ quyệt bỉ ổi nhất trong lịch sử loài người, khiến cho Dân tộc trở thành nô lệ cho Đảng. Trở lại chủ đề Những cây người của Hồ Chí Minh Trồng, chúng ta cứ ví như khẩu hiệu “Vì lợi ích mười năm thì phải trồng cây, vì lợi ích trăm năm thì phải trồng người” thật sự là tư tưởng vĩ đại chính từ thiện tâm muốn xây dựng Đất nước của Bác, chúng ta hãy thử xem Hồ Chí Minh và Đảng đã trồng được những gì. Trước hết, xin mời quý bạn đọc lược qua những cây thảo mộc do Bác ra lịnh trồng. Sau đó, đến phần quan trọng, xin thưởng thức những cây người Hồ Chí Minh trồng trên đất Việt thân yêu của chúng ta.

1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10, 11, 12, 13, 14, 15, 16, 17, 18, 19, 20, 21, 22, 23, 24, 25, 26, 27, 28, 29, 30, 31, 32, 33, 34, 35, 36, 37, 38, 39, 40, 41, 42, 43, 44, 45, 46, 47, 48, 49, 50, 51, 52, 53, 54, 55, 56, 57, 58, 59, 60, 61, 62, 63, 64, 65, 66, 67, 68, 69, 70, 71, 72, 73, 74, 75, 76, 77, 78, 79, 80, 81, 82, 83, 84, 85, 86, 87, 88, 89, 90, 91, 92, 93, 94, 95, 96, 97, 98, 99, 100, 101Quân Sử Việt Nam (Top)