Lịch Sử Của Việt Nam

Cuộc Chiến Tranh Hồ chí minh Đánh Dân Tộc Việt Nam Tập 1

lịch sử việt nam, đảng cộng sản việt nam, hồ chí minh

(tái bản có sửa chữa)

Khối 8406 Tự do Dân chủ cho Việt Nam 07-2010

1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10, 11, 12, 13, 14, 15, 16, 17, 18, 19, 20, 21, 22, 23, 24, 25, 26, 27, 28, 29, 30, 31, 32, 33, 34, 35, 36, 37, 38, 39, 40, 41, 42, 43, 44, 45, 46, 47, 48, 49, 50, 51, 52, 53, 54, 55, 56, 57, 58, 59, 60, 61, 62, 63, 64, 65, 66, 67, 68, 69, 70, 71, 72, 73, 74, 75, 76, 77, 78, 79, 80, 81, 82, 83, 84, 85, 86, 87, 88, 89, 90, 91, 92, 93, 94, 95, 96, 97, 98, 99, 100, 101

CHƯƠNG 4
CÁI BÁNH VẼ CỦA HỒ CHÍ MINH

...

Trong tác phẩm Những huyền thoại và sự thật về chế độ Ngô Đình Diệm của Vĩnh Phúc, xuất bản năm 1998, tác giả có thuật chuyện điệp viên Việt cộng Phạm Xuân Ẩn đã ra tay cứu giúp bác sĩ Trần Kim Tuyến, cựu giám đốc Sở Nghiên cứu Chính trị tại phủ Tổng thống. Ông Ẩn biết được địa điểm rước tỵ nạn bằng trực thăng cuối cùng vào đêm 29-4-1975, mới hối hả lấy xe Renault 4 ngựa của mình chở bác sĩ Tuyến đến nơi vừa kịp lúc.

Trong lần tái bản năm 2006, tác giả Vĩnh Phúc viết thêm (trang 516 sđd): “Sau này, ông Ẩn sống trong tâm trạng u uất và chán nản. Hẳn ông rất hối hận đã chọn lầm đường, đã đem hết khả năng thời trẻ phục vụ cho một l ý tưởng mà ông đặt lầm chỗ.

Chuyện 3D của Giáo sư Phạm Thiều

Giáo sư Phạm Thiều là một vị giáo sư khả kính, người gốc Hà Tĩnh, dạy chữ nho và toán tại trường Trung học Trương Vĩnh Ký. Ông tham gia kháng chiến với chức Chủ tịch Ủy ban Kháng chiến Sài Gòn, rút ra khu từ tháng 9-1945, tập kết ra Bắc, rồi trở về Nam sau 30-4-1975. Đến năm 1986, ông treo cổ tự tử. Ông để lại cho đời Lời phê nình 3D (ba chữ D) về chế độ do Hồ Chí Minh xây dựng như sau: “DỐT mà lãnh đạo nên làm dại. DẠI mà muốn thành tích nên báo cáo DỐI. DẠI, DỐT, DỐI đó là ba điều làm cho các nước xã hội chủ nghĩa sụp đổ, làm cho nước ta đi từ sai lầm này đến sai lầm khác.”

Trong tác phẩm Những ngày qua, bác sĩ Trần Ngươn Phiêu ghi lại Lời phê bình 3D trứ danh nói trên và cho biết cảm tưởng về cái chết đau thương của Giáo sư Phạm Thiều như sau (trang 182 sđd): “Không hiểu có phải vì ông đã chán ngán cái cảnh thoái hóa, tham nhũng của cán bộ Cộng sản sau 1975 hay vì ông nhận thức được cái sai trái của đường lối chủ nghĩa Cộng sản của Stalin khiến làm sụp đổ các nước xã hội chủ nghĩa ở Trung Âu, nên ông đã ân hận và treo cổ tự tử.
Cái chết của Giáo sư Phạm Thiều đầy bí ẩn. Nhưng nếu cảm tưởng của Bác sĩ Trần Ngươn Phiêu về sự tự tử của Giáo sư Phạm Thiều là đúng thì chúng ta có thể kết luận rằng: Giáo sư Phạm Thiều ân hận vì thấy Dân tộc bị ăn cái bánh vẽ của Hồ Chí Minh, Giáo sư không bỏ phiếu bằng chân, Giáo sư đành bỏ phiếu bằng mạng sống của mình!

Lời phát biểu của Nguyễn Hữu Thọ

Giáo sư Phạm Thiều bỏ phiếu “không ăn cái bánh vẽ của HCM” bằng chính mạng sống của mình năm 1986, thì 2 năm sau đó, trong kỳ đại hội của Mặt trận Tổ quốc họp ở Sài Gòn ngày 25-9-1988, nổi lên nhiều tiếng nói phản đối Đảng như “Chính sách kinh tế xã hội của Đảng và nhà nước không phù hợp với thực tiễn tình hình đất nước, thậm chí có khi đi ngược lại nguyện vọng và lợi ích của quần chúng”, “Đảng thay dân làm chủ” và “Không lấy dân làm trọng mà lấy Đảng làm trọng” v.v…

Cũng tại đại hội trên, Nguyễn Hữu Thọ, lúc đó đang là Phó Chủ tịch Hội đồng Nhà nước, đã vô cùng thất vọng trước tình trạnh dân chủ hình thức, dân chủ bánh vẽ của chế độ mà ông đã nhiều năm góp công xây dựng. Ông phát biểu: “Nhân dân ai cũng thích cái bánh thật chứ chẳng ai thích cái bánh vẽ… Khuyết điểm lớn của chúng ta là chưa có dân chủ thật sự… Người dân chưa thật sự chọn lựa được những người lãnh đạo theo sự tín nhiệm của họ”.

Sự phản tỉnh của Jean-Paul Sartre

Jean-Paul Sartre, triết gia hàng đầu của Pháp, là người đã từng ủng hộ phong trào Cộng sản thế giới rất nhiệt thành. Trong lúc phong trào Cộng sản lên đến cực thịnh tưởng chừng như sắp chinh phục cả thế giới đến nơi, ông cho rằng những người chống Cộng là chướng ngại vật ngăn cản bước tiến hóa của nhân loại nên mới gọi họ là “Loài chó má” (tiếng Pháp “chien”). Nhưng rồi nhân loại bàng hoàng khi khối Đông Âu và Liên Xô sụp đổ tan tành như lâu đài xây trên cát, để lại những trang sử vô cùng đen tối trong lịch sử loài người. Đến lúc đó, nhà triết gia Cộng sản Jean-Paul Sartre xoay đúng 180 độ, lần nầy ông lại dùng “Loài chó má” để gọi những kẻ thân Cộng (tiếng Pháp “procommunistes”)!

Bây giờ Jean Paul Sartre gọi những người thân Cộng là “Loài chó má”, chỉ “thân” thôi mà đã là “chó má” rồi, chúng ta không biết ông phải dùng từ gì để gọi những người Cộng sản chính hiệu, nhất là những tên Việt Cộng. Bây giờ, chúng ta có cần phải viết thêm hay không? Xin hãy để cho Dân tộc trả lời! Riêng người viết chỉ xin gọi họ là những kẻ sáng đảng mà mù tình dân tộc, tức là những kẻ hết lòng trung với đảng mà vô cùng bất hiếu với dân”.

Con đường “Bác” đi: từ Kominternchik… đến Autocolonia-liste

Xin trở lại đề tài Vũ Hạnh và cái bánh vẽ. Điều bất hạnh cho Dân tộc Việt Nam là cái bánh vẽ của Hồ Chí Minh lại quá đẹp, đẹp hơn cái bánh thật ngàn triệu lần, và không phải chỉ có một mình Vũ Hạnh muốn ăn bánh vẽ của Bác mà thôi mà có cả triệu triệu người Việt Nam cũng muốn ăn theo. Ôi! Cái bánh vẽ của Bác!Nhưng điều đại bất hạnh là trong khi Dân tộc đang thưởng thức chiếc bánh thật thì Hồ Chí Minh và đảng Cộng sản gây ra cuộc chiến tranh đánh Dân tộc dài 30 năm, gây năm, sáu triệu người chết và cả chục triệu người bị thương tật ở hai bên chiến tuyến chỉ để cướp lấy cái bánh thật rồi phát cho Dân tộc cái bánh vẽ của Bác. Cái bánh thật chỉ để dành cho Đảng. Ôi! Cái bánh vẽ của Hồ Chí Minh, Thiên đường xã hội chủ nghĩa của Thế giới Đại đồng!

Đến bây giờ thì cái bánh vẽ của Hồ Chí Minh đã nát ruỗng cả rồi và đã trở thành huyền thoại đau thương! Không còn ai muốn ăn cái bánh ấy nữa. Dân tộc cũng không còn bỏ phiếu bằng chân nữa. Nhưng vì Đảng đã dồn Dân tộc vào chân tường cho nên Dân tộc phải đương đầu với Đảng thôi, không còn phương cách nào khác. Trong Mùa Bịt miệng 2007, việc Dân tộc đương đầu với Đảng cũng giống như chuyện lấy trứng chọi đá, chuyện châu chấu đá xe, chuyện đội đá vá trời. Nhưng Dân tộc bị bịt miệng thì mắt lại sáng suốt vô cùng để thấy rất rõ rằng Con đường “Bác” đi chỉ là Con đường bi đát, bởi lẽ “Bác” đã đi theo Cuộc Cách mạng đã bị phản bội. Trên Con đường bi đát đó, Hồ Chí Minh đã khởi hành ở điểm Quốc tế ủy Komin-ternchik để cuối cùng dìu dắt băng đảng thành những tên Thực dân lô canh hay Thực dân bản địa Autocolonialistes, như Jean Lacouture đã gọi.

Xin mở dấu ngoặc: Jean Lacouture là sử gia Pháp đã một thời hết lòng ủng hộ và ca ngợi Hồ Chí Minh, nhưng sau cùng ông cũng đành hạ bút viết rằng Kẻ chiến thắng đã xây dựng được chế độ Autocolo-nialisme, một từ mới do ông chế tác. Theo văn phong của ông, ta có thể hiểu đó là Chế độ Thực dân không phải do người Pháp cai trị như ngày xưa mà là Chế độ Thực dân Tự quản hay “Lô canh” (local). Có một vài nhà bình luận đã dùng chữ “Nội xâm” để diễn tả ý tương tự như vậy. Theo một cách diễn tả rõ ràng hơn, ta có thể nói trong Cuộc chiến tranh của Hồ Chí Minh đánh Dân tộc, Đảng Cộng sản Việt Nam đã chiến thắng Dân tộc và đã xâm chiếm Đất nước làm Thuộc địa của riêng mình, biến Dân tộc thành Nô lệ cho Đảng, và Đảng đã trở thành Thực dân lô canh y hệt như Thực dân Pháp ngày xưa!

Sử gia Pháp Jean Lacouture không còn ca ngợi Hồ Chí Minh như xưa nữa, cho nên khi ông chế tác danh từ mới Autocolonialisme, tức là Chế độ Thực dân lô canh, hẳn ông ngụ ý Chế độ Thực dân lô canh mà Hồ Chí Minh thiết lập cũng không khác gì Chế độ Thực dân Pháp thời Pháp thuộc ngày xưa. Nhưng Dân tộc Việt Nam thì biết không phải vậy. Chế độ Thực dân lô canh, tức Việt Nam Dân chủ Cộng hòa của Hồ Chí Minh, tức Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa của Lê Duẩn, khi so sánh với Chế độ Pháp Thuộc ngày xưa thì ĐỘC ÁC, THAM TÀN, BẦN TIỆN, GIAN XẢO, MA GIÁO, QUỶ QUYỆT, KHÁT MÁU hơn gấp nghìn gấp triệu lần.

Đảng phải trả tự do nhân quyền cho người sống, trả linh quyền cho người chết, và trả đất nước cho Dân tộc

Bởi lẽ đó, việc Dân tộc đương đầu với Đảng trong Mùa Bịt miệng 2007 tưởng rằng khó mà lại hóa thành dễ vô cùng. Dễ là vì trong hàng ngũ của đảng Cộng sản bây giờ, không còn những vị yêu nước thương dân như Cựu tướng Trần Độ của thuở nào, mà chỉ còn toàn là những Quan chức đỏ Cộng sản rấtsáng đảng mà mù tình Dân tộc. Họ cũng tham ô, tàn bạo, khát máu như những thái thú Tàu Tô Định, Thoát Hoan, Trương Phụ, Tôn Sĩ Nghị, hay như những tên Pháp xâm lược HenriRivière,Rigault de Genouilly. Dân tộc chỉ cần trở về với truyền thống chống ngoại xâm thời Bắc thuộc dài một ngàn năm, hoặc lịch sử một trăm năm chống Giặc Pháp xâm lược là được việc.     

1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10, 11, 12, 13, 14, 15, 16, 17, 18, 19, 20, 21, 22, 23, 24, 25, 26, 27, 28, 29, 30, 31, 32, 33, 34, 35, 36, 37, 38, 39, 40, 41, 42, 43, 44, 45, 46, 47, 48, 49, 50, 51, 52, 53, 54, 55, 56, 57, 58, 59, 60, 61, 62, 63, 64, 65, 66, 67, 68, 69, 70, 71, 72, 73, 74, 75, 76, 77, 78, 79, 80, 81, 82, 83, 84, 85, 86, 87, 88, 89, 90, 91, 92, 93, 94, 95, 96, 97, 98, 99, 100, 101Quân Sử Việt Nam (Top)