Lịch Sử Của Việt Nam

Cuộc Chiến Tranh Hồ chí minh Đánh Dân Tộc Việt Nam Tập 1

lịch sử việt nam, đảng cộng sản việt nam, hồ chí minh

(tái bản có sửa chữa)

Khối 8406 Tự do Dân chủ cho Việt Nam 07-2010

1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10, 11, 12, 13, 14, 15, 16, 17, 18, 19, 20, 21, 22, 23, 24, 25, 26, 27, 28, 29, 30, 31, 32, 33, 34, 35, 36, 37, 38, 39, 40, 41, 42, 43, 44, 45, 46, 47, 48, 49, 50, 51, 52, 53, 54, 55, 56, 57, 58, 59, 60, 61, 62, 63, 64, 65, 66, 67, 68, 69, 70, 71, 72, 73, 74, 75, 76, 77, 78, 79, 80, 81, 82, 83, 84, 85, 86, 87, 88, 89, 90, 91, 92, 93, 94, 95, 96, 97, 98, 99, 100, 101

CHƯƠNG 4
CÁI BÁNH VẼ CỦA HỒ CHÍ MINH

...

Thưa quý độc giả, lúc đó chúng ta đang ở vào một thời điểm của Đệ nhị Cộng hòa với Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu, khoảng cuối thập niên 1960. Ông Nguyễn Hùng Trương, tức là ông Khai Trí, vui lòng và tự ý trả thêm cho văn sĩ Vũ Hạnh 20 ngàn đồng cho xứng đáng với giá trị của tác phẩm, điều quá bất ngờ cho tác giả Vũ Hạnh. Hai mươi ngàn đồng từ trên trời rơi xuống?! Không phải! Từ trái tim và khối óc của một nhà xuất bản thành công, trong một nền kinh tế thị trường thành công, và trong một chế độ dân chủ khá ổn định! Mối giao hảo giữa nhà văn và nhà xuất bản mà đẹp đến thế thì ít có nơi nào trên thế giới sánh bằng! Chúng ta đã có một nền kinh tế thị trường khá hoàn hảo và nhất là chúng ta đã có một nhà xuất bản tuyệt vời biết quý trọng các nhà văn và nền Văn học Nghệ thuật. Với nền kinh tế thị trường về sách báo đẹp như vậy, tuy chế độ dân chủ của Việt Nam Cộng hòa ở phương Nam còn non trẻ, nhưng chế độ đã cung cấp cho văn nghệ sĩ khá đầy đủ tự do và phương tiện để họ xứng đáng là Văn nghệ sĩ chân chính phục vụ Nghệ thuật chứ không phải là Văn nô bồi bút nịnh bợ Đảng để ăn lương như xã hội miền Bắc của Hồ Chí Minh.

Nhạc sĩ Xuân Tiên đem yêu thương về cho phương Bắc

Vào thời gian đó, sau hơn 10 năm định cư ở miền Nam, một triệu đồng bào miền Bắc di cư đã ổn định cuộc sống và vững vàng với sự nghiệp đã được tạo dựng lại. Tình nghĩa đồng bào đậm đà thắm thiết trên mảnh đất lành của phương Nam được nhạc sĩ Xuân Tiên cảm đề với lời ca tuyệt vời trong bản Khúc hát ân tình, bài nhạc mà ai ai cũng gọi bằng tên rất thân thương là bài Tình Bắc duyên Nam. Lời ca đẹp và hiền hòa như tấm lòng Người Mẹ chung của trăm con với tình yêu thương bao la chan hòa cho tất cả:

Người từ (là từ) phương Bắc đã qua dòng sông (sông) dài
        Tìm đến phương này, một nhà thân ái
        Ôi! Tình Bắc duyên Nam (là duyên) tình chung muôn đời ta đắp xây
        Gặp nàng (nàng) là thôn nữ mắt duyên cười say
        môi hồng tình ngát đôi lòng mộng vàng chung bóng
        Ôi! Mạch đất dâng hương (là hương) cần lao chung đời vai sát vai
        Cùng góp bàn tay thương yêu nhau rồi
        Ngô khoai hai mùa ngát một niềm vui (chung vui)
        Cho thơm hương đời lúa vàng tình ơi
        Ngày mai hạnh phúc nơi nơi reo cười
        Quê hương thôi đau sầu ngăn sông cách núi
        Ta đem yêu thương về cho phương Bắc
        Ôi! Đời sống yên vui (là vui) Dìu nhau đi vào chung bóng mơ.

Lời phát biểu huênh hoang của Lê Duẩn

Nói chung, người dân miền Nam lúc đó có cuộc sống sung túc, có bát ăn bát để, và được hưởng một nền tự do dân chủ khá cao so sánh với các nước Đông Nam Á. Nhưng than ôi! Hạnh phúc không được hưởng trọn vẹn vì chiến cuộc đang leo thang gây đổ nát tang tóc khắp nơi nơi và khắp mọi nhà. Cuộc chiến trong khoảng thời gian đó, giới truyền thông Tây phương thường gọi là cuộc Chiến tranh Đông Dương thứ hai, là một cuộc chiến tranh không cần thiết, do Đảng Cộng sản gây ra để nuốt trọn miền Nam sau khi đã chiếm miền Bắc, một cuộc chiến tranh mà Tổng bí thư Lê Duẩn đã huênh hoang phát biểu (Trích Đêm giữa ban ngày, tác giả Vũ Thư Hiên, trang 422): Ta đánh Mỹ là đánh cho Liên Xô, đánh cho Trung Quốc, cho các nước xã hội chủ nghĩa và cả nhân loại, đánh cho cả bọn xét lại đang đâm vào lưng ta!

Dân tộc hãy đọc thật kỹ lời phát biểu trên. Đúng là lời nói của kẻ đâm thuê giết mướn. Hiển nhiên là như vậy, vì đánh Mỹ là đánh cho Liên Xô, đánh cho Trung Quốc, v.v… chứ nào có đánh cho Dân tộc đâu? Rõ ràng Lê Duẩn đã nói thế kia mà! Trong một bài nói chuyện nội bộ, Lê Duẩn đã huênh hoang như vậy và Chế Lan Viên lấy hứng làm chủ đề cho bài thơ ca ngợi hòa bình: “Hỡi những con thỏ hòa bình. Đang tìm nơi gặm cỏ. Súng ta nổ cũng là vì ngươi đó...” Than ôi! Nhà thơ đòi nổ súng giết ai để bảo vệ hòa bình?!

Trong khi Lê Duẩn tự hào về việc đánh Mỹ là đánh cho Liên Xô và đánh cho Trung Quốc, thì Dương Thu Hương, người nữ đảng viên một thời đã hăng say trong chiến dịch Tiếng hát át tiếng bom bên cạnh các bộ đội tiền tuyến, đã tỉnh cơn say Đảng và tàn giấc mê Hồ, để ngộ rằng đó chỉ là cuộc bắn giết giữa anh em Nam Bắc một nhà. Người nữ sĩ, mắt đẫm lệ, ngồi ở lề đường của Sài Gòn vừa được mang tên mới là thành phố Hồ Chí Minh, đã ân hận nhận ra rằng “Cuộc chiến tranh chống Mỹ là cuộc chiến tranh ngu xuẩn nhất trong lịch sử Dân tộc”. Không ngu sao được nếu ta nhìn sang nước Phi Luật Tân láng giềng được độc lập ngày 4-7-1946. Đáng lý ra Phi Quốc phải được độc lập đúng một năm trước đó, tức là ngày 4-7-1945, theo tinh thần ước kết 10 năm trước giữa hai nước Mỹ và Phi.

Phi được độc lập đúng ngay ngày Quốc khánh của Hoa Kỳ

Nhắc lại lịch sử tranh thủ độc lập của Phi Luật Tân, trong quyển Giải thể chế độ Cộng sản, tác giả Luật sư Nguyễn Hữu Thống viết (trang 180): “Đầu thập niên 1930, Luật sư Quenzon, lãnh tụ đảng Quốc gia Phi Luật Tân đã tới Hoa Thịnh Đốn để vận động Quốc hội Hoa Kỳ ban hành quy chế tự trị và độc lập cho Phi Luật Tân. Năm 1934, Quốc hội Hoa Kỳ biểu quyết thông qua Luật Tydings-McDuffie Act công nhận Phi Luật Tân là quốc gia tự trị (dominion) từ 1935. Trong đạo luật này có khoản quy định rằng, 10 năm sau, đúng ngày Quốc khánh Hoa Kỳ (4-7-1945), Phi Luật Tân sẽ được hoàn toàn độc lập.

Tại sao Phi Quốc phải bị độc lập trễ một năm? Vì lẽ Phi còn bị quân đội Thiên hoàng Phù tang chiếm đóng cho nên Đại tướng MacArthur phải điều động quân đội Mỹ đổ bộ lên đất Phi ở điểm Lingayen, một thành phố nhỏ phía Bắc Manila, để giải phóng toàn bộ nước Phi, và trong nội địa Phi, lực lượng Quốc gia Phi còn phải thanh toán những ổ kháng cự lẻ tẻ của Nhật.

Và tại sao là ngày 4 tháng 7? Khi Hồ Chí Minh chôm chỉa lời hay ý đẹp trong bài Tuyên ngôn Độc lập của Hoa Kỳ để viết bản Tuyên ngôn Độc lập của mình - chỉ để lường gạt Dân tộc Việt Nam - và tuyên đọc ở quảng trường Ba Đình ngày 2-9-1945, ông có biết rằng ngày 4 tháng 7 là ngày Quốc khánh của Mỹ Quốc hay không? Hồ Chí Minh có biết rằng Mỹ Quốc trao trả Độc lập cho Phi Quốc đúng vào ngày Quốc khánh của mình vì một nghĩa cử cao đẹp muốn Dân tộc Phi cũng được hạnh phúc mừng Độc lập cùng một ngày với Dân tộc Hoa Kỳ hay không? Hồ Chí Minh và Đảng có biết chăng Mỹ đã thực hiện một cuộc đổ bộ đầy đảm lược (mà cường độ về quân số tham chiến chỉ kém có cuộc đổ bộ ở miền Bắc nước Pháp) để đất nước Phi được hoàn toàn giải phóng trước khi trao trả lại cho Dân tộc Phi? Nước Phi có diễm phúc như thế là vì Phi có đảng Quốc gia chứ không phải như Việt Nam có cái đảng ăn hại và dối trá mang đủ thứ tên như đảng Cộng sản Đông Dương, hội Nghiên cứu Mác Lê, đảng Lao Động, có lúc lại giải tán đảng, rồi sau cùng khi chiếm đoạt hết cả nước mới tự nhận là đảng Cộng sản Việt Nam! Dân tộc Phi được may mắn là nhờ định hướng chính trị đúng của Luật sư Quenzon đã đến ngay Quốc hội Hoa Kỳ để tranh thủ nền tự trị và độc lập cho nước mình. Trái lại, Dân tộc Việt Nam thì quá bất hạnh vì Hồ Chí Minh trong khoảng thời gian đó còn đang chăm lo học nghề làm Cộng sản với Sư phụ Stalin ở thủ đô Mạc Tư Khoa của Liên Xô!

Hồ Chí Minh và Đảng Cộng sản có biết chăng Phi nhận nền độc lập từ tay Mỹ mà không đổ một giọt máu, không tốn một nhân mạng? Nước Mỹ hành xử đẹp như thế đối với Phi thì Mỹ nào đâu có lòng tham, muốn xâm lăng chiếm cứ đất đai của ai, tại sao Hồ Chí Minh cứ tuyên truyền và phát động cuộc chiến tranh Chống Mỹ cứu nước sát hại và gây thương tật biết bao nhiêu triệu người cả Bắc lẫn Nam? Xử dụng đến cạn kiệt xương máu của Dân tộc để dồn cho chiến trường miền Nam, riêng tỉnh Thanh Hóa đã động viên tới 450 ngàn bộ đội, nhiều xã không còn bóng dáng thanh niên. Lê Duẩn đã quyết tâm rằng nhân dân ta dù có mặc quần xà lỏn, đốt đuốc cũng đánh Mỹ tới cùng. HCM trước khi chết cũng nhắn nhủ “các cháu của Bác” là dù có cháy cả dải Trường Sơn cũng phải chiến đấu đến cùng. Tội ác gây ra cuộc chiến tranh nầy, nếu không phải HCM, thì ai chịu trách nhiệm?

 

1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10, 11, 12, 13, 14, 15, 16, 17, 18, 19, 20, 21, 22, 23, 24, 25, 26, 27, 28, 29, 30, 31, 32, 33, 34, 35, 36, 37, 38, 39, 40, 41, 42, 43, 44, 45, 46, 47, 48, 49, 50, 51, 52, 53, 54, 55, 56, 57, 58, 59, 60, 61, 62, 63, 64, 65, 66, 67, 68, 69, 70, 71, 72, 73, 74, 75, 76, 77, 78, 79, 80, 81, 82, 83, 84, 85, 86, 87, 88, 89, 90, 91, 92, 93, 94, 95, 96, 97, 98, 99, 100, 101Quân Sử Việt Nam (Top)