Lịch Sử Của Việt Nam

Cuộc Chiến Tranh Hồ chí minh Đánh Dân Tộc Việt Nam Tập 1

lịch sử việt nam, đảng cộng sản việt nam, hồ chí minh

(tái bản có sửa chữa)

Khối 8406 Tự do Dân chủ cho Việt Nam 07-2010

1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10, 11, 12, 13, 14, 15, 16, 17, 18, 19, 20, 21, 22, 23, 24, 25, 26, 27, 28, 29, 30, 31, 32, 33, 34, 35, 36, 37, 38, 39, 40, 41, 42, 43, 44, 45, 46, 47, 48, 49, 50, 51, 52, 53, 54, 55, 56, 57, 58, 59, 60, 61, 62, 63, 64, 65, 66, 67, 68, 69, 70, 71, 72, 73, 74, 75, 76, 77, 78, 79, 80, 81, 82, 83, 84, 85, 86, 87, 88, 89, 90, 91, 92, 93, 94, 95, 96, 97, 98, 99, 100, 101

CHƯƠNG 2

LỄ TẾ CỜ CỦA HỒ CHÍ MINH

...

Lời nói không văn hoa tý nào, nhưng ẩn tàng tấm lòng thiện lành mà người viết xin được gọi bằng “tâm đạo sáng trong cơn khói lửa”. Cùng diễn đạt những ý tương tự như vậy, nhưng Chiếu Thoái vị của Cựu hoàng Bảo Đại thì văn hoa và đẹp vô cùng. Đây Điều 2 của Chiếu: “Đối với các đảng phái đã từng tranh đấu cho nền Độc lập quốc gia, nhưng không đi sát phong trào dân chúng, Trẫm mong chính phủ mới sẽ lấy sự ôn hòa xử trí để những phần tử ấy cũng có thể giúp vào sự kiến thiết và tỏ rằng Chính phủ Dân chủ Cộng hòa nước ta đã xây đắp trên sự đoàn kết của toàn thể quốc dân”.

Lời Chiếu Thoái vị văn hoa, hiền hòa, và xây dựng như vậy, nhưng không đủ sức chuyển hóa tâm cơ Hồ Chí Minh. Tuy Giáo sư Hồ Sĩ Khuê và Thủ lãnh Bảy Viễn từ chối không nhúng tay vào máu, tên đại mưu sĩ Hồ Chí Minh vẫn thành công rực rỡ trong Lễ Tế cờ, sát hại hàng chục ngàn người. Bởi lẽ khi nhân tâm ly tán “rời bỏ Tôn giáo vì bị kết tội là thuốc phiện ru ngủ con người” để chạy theo cuộc “Kách mệnh khát máu của Hồ Chí Minh”, thì xung quanh ông có cơ man kẻ ác sẵn sàng nhúng tay vào máu để cho bàn tay vị Chủ tịch của chúng luôn luôn được sạch!

Cũng trong bài Bình Xuyên - Bảy Viễn, tác giả Nguyễn Văn Trần thuật thêm chuyện Bảy Viễn cứu mạng một kỹ sư tốt nghiệp ở Pháp là Lê Văn Ngọ. Lúc đó kỹ sư Lê Văn Ngọ bị nhóm thủ hạ của Trần Văn Giàu bắt trói ở bờ sông và sắp sửa bị mổ bụng dồn trấu. Thời may Bảy Viễn chợt đi qua, thấy vậy mới hỏi lý do, thì được trả lời là “ông nầy có vợ đầm”. Cũng bằng lời nói mộc mạc, Bảy Viễn ra lịnh: “Nó có vợ đầm kệ nó chớ. Mở thả nó ra.”

Như thế, thủ lãnh Bình Xuyên Lê Văn Viễn đã cứu được kỹ sư Lê Văn Ngọ, một ngẫu nhiên đẹp vì cả hai người cùng họ Lê. Bảy Viễn đã cứu được một nhân mạng, sát nghiệp của Hồ Chí Minh cũng được giảm bớt một trong muôn vạn triệu phần! Đọc lại lịch sử để biết rằng vào hồi “Kách mệnh Mùa thu”, có vợ đầm tức là lập gia đình với phụ nữ Pháp, cũng là tội có thể bị tử hình như trường hợp kỹ sư Lê Văn Ngọ. Thế còn Hồ Chí Minh thì sao? Bác ta đã lấy đủ thứ vợ: vợ Pháp, vợ Nga, vợ Tàu, vợ Xiêm, và cũng đã giết vợ nầy và thủ tiêu vợ nọ nữa… Bác có bị kết tội như trường hợp kỹ sư Lê Văn Ngọ hay không? Bây giờ, ai là người trong Đảng Cộng sản có thể trả lời?

Đọc lại chuyện xưa: kế sát kê hách hầu

Trong mục Độc giả thắc mắc (Nguyệt san Làng Văn, số 153 tháng 5-1997), có câu hỏi “Giết gà dọa khỉ”, học giả Bút Chì giải đáp như sau. Đó là kế “sát kê hách hầu” của Khương Tử Nha đời nhà Chu bên Tàu xử dụng để thu phục nhân tài. Nguyên loài khỉ tinh khôn, nhanh nhẹn rất khó bắt nhưng cũng rất nhát, mỗi khi thấy máu thì nhũn ra, sợ hãi mà nghe lời. Muốn bắt khỉ, thợ săn mang một con gà ra cho nó trông thấy rồi vặn cổ quăng ra đất. Cảnh tượng con gà dãy chết đành đạch trên mặt đất khiến khỉ sợ cứng người không nhúc nhích được, mặc cho người tới bắt. Lúc dạy khỉ cũng vậy, bảo không nghe lời, người ta mang gà ra cắt tiết trước mặt nó. Khỉ sẽ khiếp sợ mà nghe lời ngay.

Học giả Bút Chì kể tiếp rằng ở đất Tề có một triết gia xuất chúng. Khương Tử Nha tìm tới mấy lần mời ra giúp nước, nhưng triết gia đóng cửa không tiếp. Khương Tử Nha lập kế giết đi để làm gương. Quả nhiên, sau khi triết gia kia bị giết, trong thiên hạ chẳng còn ai tự thị “thanh cao” nữa, tất cả đều ra hợp tác với triều đình. Chuyện đời nhà Chu bên Tàu, Khương Tử Nha chỉ giết một người cũng đủ làm thiên hạ khiếp sợ mà được việc mình. Còn Hoàng Sào cuối đời Đường, khi làm lễ tế cờ, không muốn giết ai, chỉ chém vào cây cổ thụ mà cũng giết lầm vị lão tăng ân nhân đã bảo bọc ông khiến cho ông phải thương khóc. Chuyện Cách mạng Mùa thu 1945 của Dân tộc Việt Nam, tại sao Hồ Chí Minh phải giết cả 20 ngàn người trong Lễ Tế cờ? Câu hỏi “Tại sao?” này rất cần được lịch sử trả lời.

Đọc lại lịch sử để biết vào ngày 22-12-1944, theo lịnh Hồ Chí Minh, đồng chí Dương Hoài Nam tức Võ Nguyên Giáp thành lập trung đội đầu tiên gồm 34 người, và cũng theo lịnh Hồ Chí Minh, trung đội được mang tên “Trung đội võ trang tuyên truyền”. Việc Dân tộc võ trang để đánh đuổi giặc ngoại xâm là việc hiển nhiên cần phải làm, những dẫn chứng như Cao Thắng mở xưởng đúc súng, như cụ Phan Bội Châu mua súng ở Nhật và tìm cách chở về Yên Thế cho nghĩa quân Đề Thám. Nhưng việc tuyên truyền chống ngoại xâm thì Dân tộc không cần phải làm. Ngọn Lửa thiêng chống giặc ngoại xâm của Việt Tộc được thắp sáng do những nữ anh thư Trưng Triệu, được hun đúc qua bao triều đại, càng ngày càng tỏ rạng sáng chói trong lòng mọi người. Xuyên suốt dòng lịch sử chống Pháp, khi có một anh hùng yêu nước đứng lên phất cao ngọn cờ kháng chiến, Dân tộc liền theo về hàng hàng lớp lớp phục vụ dưới bóng cờ. Một anh hùng ái quốc hô một tiếng, muôn triệu người hưởng ứng ngay, đâu có cần phải tốn công sức để vận động tuyên truyền!

Khí thế Dân tộc bừng bừng nổi lên chống Pháp vào Mùa thu Cách mạng dâng lên thật cao, tác giả Nguyễn Kiên Trung trong quyển Đem tâm tình viết lịch sử diễn tả như sau (trang 33): “Sự hoan nghênh Việt Minh, vì thế lan rộng rất nhanh. Nhanh đến nỗi, ở nhiều vùng, công tác tổ chức đảng viên không theo kịp lòng ngưỡng mộ của dân chúng. Người ta thao thức chờ đợi, lần mò tìm kiếm cho được “anh cán bộ” để xin đi theo, hoặc để giúp tiền bạc, khí giới”.

Thế nhưng Hồ Chí Minh và Võ Nguyên Giáp vẫn cứ thành lập Trung đội võ trang tuyên truyền để khởi nghiệp! Có bao giờ Dân tộc thắc mắc trung đội đó tuyên truyền điều gì không? Khổ nạn của Dân tộc và Đất nước bắt đầu từ hai chữ “tuyên truyền” của Hồ Chí Minh đó! Trong hậu trường chính trị, công tác tuyên truyền của Hồ Chí Minh cũng giống như chuyện thịt dê thịt chó sau đây, xin mời quý bạn đọc. 

Trong văn chương Việt Nam, muốn diễn tả sự lường gạt của bọn con buôn đầu đường xó chợ, chúng ta có câu Treo đầu dê bán thịt chó. Nhưng bọn hàng thịt treo đầu dê bán thịt chó thì thật sự chỉ lường gạt được một số ít nạn nhân, mà người mua lầm thịt chó còn có quyền đem trả để đòi tiền lại hoặc đổi lấy đúng thịt dê mang về. Còn Hồ Chí Minh xưng tụng cách mạng trong Tuyên ngôn Độc lập của Việt Nam với Bản Tuyên ngôn Độc lập của Mỹ và Bản Tuyên ngôn Nhân quyền và Dân quyền của Pháp, nhưng nhất nhất đều làm y theo chủ thuyết Mác-Lê-Stalin của Nga và tư tưởng Mao Trạch Đông của Tàu. Anh hàng thịt Hồ Chí Minh đã làm chuyện treo đầu dê bán thịt chó trong chính trị và đã lường gạt cả Dân tộc. Hồ Chí Minh đã rao món hàng Cách mạng theo Âu Mỹ mà lại bán cho Dân tộc món Xã hội chủ nghĩa với Cải cách Ruộng đất - Chủ thuyết Tam Vô - Đấu tranh Giai cấp đẫm máu của Nga Tàu. Anh hàng thịt Hồ Chí Minh đúng là Đại Việt gian gian xảo ác độc đã lường gạt và giết hại Dân tộc.

Kẻ mang nhiều nợ máu nhất với dân tộc!

Trong một xã hội lương thiện, không ai dung thứ những gian thương làm ăn theo kiểu treo đầu dê bán thịt chó. Anh hàng thịt Hồ Chí Minh đã làm chính trị theo kiểu treo đầu dê bán thịt chó, không những gian xảo để lường gạt Dân tộc, mà còn tàn nhẩn và khát máu giết hại biết bao nhiêu triệu người. Nhất thời thì Hồ Chí Minh đại thành công, nhưng về lâu về dài, Dân tộc đã phát giác những âm mưu đen tối của ông và do đó xác nhận ra đích danh kẻ gian xảo đê hèn độc ác đệ nhất hạng trong lịch sử Việt Nam đúng là Hồ Chính Mi. Dân tộc Việt quyết không chấp nhận xã hội chủ nghĩa Mác-Lê-Xít-Mao-Hồ. Dân tộc không nhận đúng món hàng mà Hồ Chí Minh rao bán, Dân tộc phải đứng lên giành lại Quyền Dân tộc Tự quyết, Dân tộc phải đứng lên làm cuộc Cách mạng Dân tộc chân chính với Độc lập Tự do Hạnh phúc chân thật.

Bằng những lập luận phân tách lịch sử như trên, ta mới rạch ròi tại sao Hồ Chí Minh xử dụng “võ khí tuyên truyền” với hậu thuẫn của súng đạn và cũng do đó, Hồ Chí Minh mới cần và dùng đến Lễ Tế cờ sắt máu sát hại hàng chục ngàn người. Hồ Chí Minh không phát động cuộc Cách mạng Giải phóng Dân tộc, mà ông ta chỉ là kẻ CƯỚP. Ngày 19-8-1945, Hồ Chí Minh CƯỚP chính quyền ở Hà Nội, và sau đó đọc bản Tuyên ngôn Độc lập dối trá, Hồ Chí Minh đã CƯỚP đi mạng sống của biết bao nhiêu nạn nhân trong Lễ Tế cờ. Giải phóng đâu không thấy, chỉ biết ông là kẻ CƯỚP TỰ DO - CƯỚP DÂN CHỦ - CƯỚP NHÂN QUYỀN CỦA DÂN TỘC. HCM chỉ là kẻ CƯỚP NƯỚC mà thôi.

Bạn đọc thân mến, quý bạn vừa đọc qua những vụ tàn sát cá nhân và tập thể mà người viết gọi chung là Lễ Tế cờ Của Hồ Chí Minh. Mãi về sau, trong diễn tiến cuộc chiến tranh của Hồ Chí Minh gây ra để đánh Dân tộc, các ký giả Tây phương mới chế tác hai từ “Killing field” và “Tắm máu” để chỉ những sự giết người hàng loạt. Thật không ai ngờ, không một ai có thể ngờ được, Đất nước thân yêu của chúng ta đã bị biến thành “Killing field” và Dân tộc bất hạnh của chúng ta đã bị “tắm máu” ngay khi Hồ Chí Minh vừa đặt chân về nước và đọc Tuyên ngôn Độc lập dối trá mỵ dân ở vườn hoa Ba Đình! Những văn nô của Hồ Chí Minh thường bêu riếu những người họ muốn phỉ báng là “kẻ có nợ máu với nhân dân”. Nhìn suốt dòng lịch sử bốn ngàn năm văn hiến, thật không ai ngờ, không một ai có thể ngờ được, chỉ với số nạn nhân bị sát hại trong Lễ Tế cờ, chúng ta mới nhìn ra KẺ MANG NHIỀU NỢ MÁU NHẤT VỚI DÂN TỘC lại chính là HỒ CHÍ MINH, Bác Hồ thân yêu của chúng!

Viết tại Sydney, Úc Châu
Mùa Xuân 2008
Nhóm Tâm Việt Sydney

1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10, 11, 12, 13, 14, 15, 16, 17, 18, 19, 20, 21, 22, 23, 24, 25, 26, 27, 28, 29, 30, 31, 32, 33, 34, 35, 36, 37, 38, 39, 40, 41, 42, 43, 44, 45, 46, 47, 48, 49, 50, 51, 52, 53, 54, 55, 56, 57, 58, 59, 60, 61, 62, 63, 64, 65, 66, 67, 68, 69, 70, 71, 72, 73, 74, 75, 76, 77, 78, 79, 80, 81, 82, 83, 84, 85, 86, 87, 88, 89, 90, 91, 92, 93, 94, 95, 96, 97, 98, 99, 100, 101Quân Sử Việt Nam (Top)