Lịch Sử Của Việt Nam

"Diễn biến hòa bình": nỗi ám ảnh của đảng CSVN

1, 2

Đại Nghĩa sưu tầm và giới thiệu
Tác giả gửi đến Dân Luận

...

Tổng thống Hàn quốc một vị lãnh đạo có đầy đủ tố chất của một chính khách, xứng đáng là một lãnh tụ của một nước văn minh, còn lãnh đạo CSVN thì sao?

“Trong phát biểu tại hội nghị được Vietnamnet đăng lại, ông Dũng cũng không nói gì tới vụ thanh niên 21 tuổi Nguyễn văn Khương bị nghi là công an ở Bắc Giang đánh chết khi đưa về đồn vì không đội mũ bảo hiểm khi đi xe máy.

“Điều này trái với cách hành xử của tổng thống Hàn quốc Lee Myung-bak, người đã nói về cái chết của cô dâu Việt nam Thạch thị Hồng Ngọc trong diễn văn trước quốc dân trong tuần trước”. (BBC online ngày 3-8-2010)

Thế còn lãnh đạo nhà cầm quyền Việt nam đứng trước một sự kiện công an giao thông đánh chết thanh niên Nguyễn văn Khương tại đồn chỉ vì tội lái xe gắn máy không đội mũ bảo hiểm, thì họ vẫn im lặng, một sự im lặng đáng phẫn nộ:

“Hàng nghìn người dân Bắc giang kéo lên Ủy ban Nhân dân tỉnh hôm chủ nhật để đòi làm rõ vụ nghi là cảnh sát giao thông đánh chết một thanh niên. Con số người tham gia sự kiện xảy ra chiều 25-7 theo một số nguồn tin có thể lên tới hàng vạn”. (BBC online ngày 26-7-2010)

Sự việc trên được giáo sư Tương Lai trả lời phỏng vấn của đài BBC như sau:

“Nếu như không được giải quyết, đẩy tới những cái tích tiểu thành đại, tức nước vỡ bờ, nó sẽ đẩy ra thành những sự kiện xã hội thôi…

“Vì vậy, khi để người dân bất bình, bùng lên bột phát - mà trong bột phát không tránh khỏi những cái cực đoan - thì người cầm quyền khôn ngoan không nên để những chuyện đó xảy ra”. (BBC online ngày 30-7-2010)

Nhưng việc xử sự thiếu nhân cách của các quan chức CSVN không ra gì, trong khi một cô gái của nước mình có chồng người Hàn quốc bị tâm thần đánh chết ấy thế mà trong một cuộc họp với các cố vấn cao cấp tổng thống Hàn quốc Lee Myung Bak đã đề cập đến vụ sát hại cô dâu người Việt nam. Tổng thống đề nghị đại sứ Hàn quốc tại Hà nội đến thăm và chia buồn với gia đình cô dâu này. Ông Han Sun Kyo, nghị sĩ Hàn quốc đã tháp tùng cha mẹ cô dâu Thạch thị Hồng Ngọc để đưa tro cốt cô về Việt nam an táng và đồng thời ông đã thay mặt người dân Hàn quốc xin lỗi cha mẹ cô Ngọc.

Đấy tư cách của lãnh đạo xứ người, ngẫm lại lãnh đạo xứ mình mà thẹn cho cái bọn người mở miệng ra xưng là đỉnh cao trí tuệ, người Cộng sản là thế!

Cựu chủ tịch Quốc hội Nguyễn văn An cũng đã chua xót nhìn thấy lãnh đạo nước mình không ra gì và đã tới hồi mạc vận. Đã đến hồi “trên bảo dưới không nghe” và rồi sẽ phải chịu luật đào thải của lịch sử:

“Triều đại nào lên, lúc đầu thường là được lòng người, sau lại thoái hóa, lại bị triều đại sau thay thế. Những sự thay thế đó thường diễn ra khi triều đại cũ đã quá thối nát, quá cản trở sự phát triển của xã hội và thường thay thế bằng bạo lực.” (Đàn chim Việt online ngày 26-8-2010)

Chỉ vì quyền lực, chỉ vì tham nhũng mà đảng CSVN ngày càng suy yếu và sợ hãi, nhìn đâu cũng thấy kẻ thù, nhìn đâu cũng thấy diễn biến hòa bình, hòa bình là một con ma ám ảnh bọn cầm quyền tham lam đầy tội lổi. Diễn biến hòa bình chỉ đến những nơi không có hòa bình, không có hòa bình trong nhân dân, không có hòa bình trong nội bộ đảng và không có hòa bình trong lòng mỗi người Cộng sản.

Người cộng sản hãy thử nhìn lại và thật thà tự kiểm điểm xem tình cảm của nhân dân đối với đảng kể từ khi đảng xua quân vào “giải phóng” miền Nam đến ngày hôm nay ra sao? Phần tôi xin trả lời nhanh là không còn ai xem đảng ra sao cả. Cái bộ mặt của anh “lính cụ Hồ” mà đảng thường tự hào nay không còn ai coi ra gì, sự tụ tập đông người “biểu tình” đã nói lên được sự khinh lờn như thế nào.

Giáo sư Lê Nhân, trong một bức thư gửi hai học trò cũ Nguyễn khoa Điềm và Nguyễn phú Trọng đang đã giử chức vụ cao cấp trong hàng ngũ lãnh đạo đảng CSVN, thư đề ngày 8-1-2006:

“Đảng của chúng mày là cái đảng gì mà đểu gỉa khốn nạn, lưu manh phản động, mà căm thù con người, muốn hủy diệt dân tộc và nhân loại như thế hởi bọn quỷ vương mang mặt người do con hồ ly tinh đào tạo kia?” (Người Việt ngày 10-1-2006)

Dân tộc Việt hiện nay bị kềm hảm bởi một chế độ công an trị, họ đã ra lệnh:

- Cho công an đàn áp đồng bào Dân oan tập trung khiếu kiện vì bị cướp đất, cướp nhà mà không giải ai quyết dù người đó là những bà mẹ anh hùng, những gia đình liệt sĩ.

- Cho công an thẳng tay đàn áp những giáo dân tập trung cầu nguyện vì đất đai của nhà thờ bị lấn chiếm ở tòa Khâm sứ, Hà nội, Thái Hà, Đồng Chiêm, Cồn Dầu. Bọn công an đã dùng những dùi cui, roi điện, khói cay, đánh đập có người phải mang thương tích mà chết.

- Cho công an bắt giam, đánh dập những người đấu tranh vì dân chủ, những thanh niên biểu tình chống Trung quốc xâm lược, bảo vệ biển, đảo của tổ quốc cũng bị đàn áp một cách không thương tiếc, nhưng phong trào này lại ngày càng lớn mạnh, nhiều người nối nhau vào tù nhằm thách thức chế độ.

- Cho công an bắt giam những nhà báo, những blogger đã lên tiếng giúp đảng bài trừ tham nhũng bỏ tù, trù dập nhằm bưng bít những thông tin tố cáo những sai trái của đám cầm quyền.

- Cho công an đánh chết người ở Thái nguyên, Quảng Nam, Hà nội, Hà đông, Hải dương, Nghi sơn -Thanh hóa và vụ mới nhất sôi động nhất là vụ đánh chết người ở Bắc giang gây phẫn nộ trong nhân dân.

“Ở đâu có áp bức, ở đó có đấu tranh”, đó là một quy luật mà chính người cộng sản đã lợi dụng nó để tuyên truyền trong thời đấu tranh giành chánh quyền, và bây giờ chính họ sẽ bị quy luật đó xảy ra với họ.(Gậy ông, đập lưng ông) Những ngọn lửa đấu tranh chống áp bức nhen nhúm sẽ bùng lên đốt cháy cái chế độ tham tàn, hung ác bằng con đường diễn biến hòa bình mà chính đảng Cộng sản đã là người nhóm lửa.

Đại Nghĩa (sưu tầm và giới thiệu)

1, 2

Quân Sử Việt Nam (Top)