Lịch Sử Của Việt Nam

ĐEM TÂM TÌNH VIẾT LỊCH SỬ
TRÍ THỨC NÀO, CHÍNH QUYỀN NẤY
BẰNG PHONG ĐẶNG VĂN ÂU

1, 2

...

Thưa anh Tô Hải,

Tà giáo cộng sản luôn luôn giương cao ngọn cờ chính nghĩa để thu phục lòng người. Khát vọng của nhân dân Việt Nam dưới gót giày xâm lược của Thực dân Pháp là được độc lập, tự do và hạnh phúc. Nhờ núp dưới khẩu hiệu đó, cộng sản đã động viên toàn dân không tiếc máu xương. Giương cao ngọn cờ “Giải phóng Miền Nam”, cộng sản đã chiếm được Miền Nam, nhưng hành động của kẻ chiến thắng còn tàn ác hơn quỷ dữ: đẩy dân ra biển, lùa dân lên rừng để chiếm đoạt của cải! Đánh tư sản mại bản tan hoang. Trong đầu óc người cầm quyền và trong não trạng của thành phần gọi là cách mạng lão thành vẫn coi chính quyền Miền Nam là ngụy quân, ngụy quyền, đầy tớ Đế quốc Mỹ. Tội ác của cộng sản gây ra sau khi xâm chiếm Miền Nam được ông Hà Vũ yêu cầu Đảng sám hối bằng hành động tuyên dương chiến sĩ Hải Quân Việt Nam là anh hùng cứu nước để hòa giải hòa hợp nhằm đoàn kết toàn dân chống lại giặc thù Phương Bắc. Tầm chiến lược cao của ông Hà Vũ là điểm đó.

Cuối thế kỷ trước, căn cứ vào thực tiễn, ông Hà Sĩ Phu kết tội cộng sản là loài ký sinh sống bám vào lòng yêu nước. Đầu thế kỷ này, cũng căn cứ vào thực tiễn, ông Cù Huy Hà Vũ xác nhận rằng quân dân Miền Nam anh hùng, đã noi gương tiền nhân dám đương đầu chống lại Tầu Cộng mạnh hơn mình; trong khi đó cộng sản luôn luôn vỗ ngực tự cho rằng “khó khăn nào cũng vượt qua, kẻ thù nào cũng đánh thắng” thì lại quá ươn hèn nhu nhược. Đòi hỏi của ông Hà Vũ xây đài tưởng niệm chiến sĩ Hải Quân Việt Nam Cộng Hòa là nhìn nhận Miền Nam yêu nước, Đảng hãy xóa bỏ lằn ranh Quốc Cộng và trở về đạo lý dân tộc, cùng nhau đoàn kết diệt kẻ thù chung và xây dựng đất nước trong tình thương yêu giống như Bồ Tát Trương văn Sương nhắn nhủ: Người Việt Hãy Yêu Thương Người Việt. Năm 2010, phụ họa theo lời yêu cầu của Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ, tôi gửi một bức thư cho nhà cầm quyền Việt Nam qua cơ quan ngoại giao của họ ở Hoa Kỳ, đề nghị Nhà Nước cung cấp một chiến hạm nhân Ngày Rằm Tháng Bảy lễ xá tội vong nhân, để chở thân nhân các chiến sĩ Hải Quân Việt Nam Cộng Hòa chống Trung Cộng trong trận hải chiến năm 1974  và thân nhân chiến sĩ Hải Quân Nhân Dân chống Trung Quốc năm 1988 ra Hoàng Sa làm lễ truy điệu các chiến sĩ đã bỏ mình vì nước. Tôi dù là lính Không Quân, cũng sẵn sàng tháp tùng chiến hạm. Đảng Cộng sản Việt Nam vẫn giữ im lặng.

Tôi từng viết thư đề nghị nhà cầm quyền Việt Nam thành tâm thực hiện đoàn kết dân tộc bằng những hành động cụ thể (chứ không phải bằng Nghị quyết 36) thì người Việt hải ngoại sẽ bỏ qua quá khứ phạm tội ác của họ. Khối chất xám và tài chánh của người hải ngoại sẽ là nguồn lực giúp cho nước Việt Nam mau chóng trở thành con tiểu long của Châu Á. Bằng cớ là Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ dù là con đẻ và con nuôi của công thần chế độ mà chỉ cần kêu gọi nhà cầm quyền dựng tượng đài kỷ niệm chiến sĩ Việt Nam Cộng Hòa thì đã được hầu hết đồng bào hải ngoại lên tiếng ủng hộ. Có người đòi về Việt Nam biện hộ cho Cù Huy Hà Vũ trước tòa. Anh có thấy đấy chính là phía thua trận đã sẵn sàng xóa lằn ranh Quốc Cộng giữa người Việt quốc gia và Cù Huy Hà Vũ? Đảng cầm quyền bỏ tù Cù Huy Hà Vũ vì họ không muốn hòa giải hòa hợp với người quốc gia yêu nước, nhân dân Việt Nam có thấy không?

Nếu dân tộc ta chịu thức tỉnh để nhận ra tín hiệu từ Trời Phật gửi xuống thì mỗi người Việt phải là một Phạm Thanh Nghiên, một Trương văn Sương hoặc một Cù Huy Hà Vũ. Ai là người sẽ khởi xướng tự biến mình là Phạm Thanh Nghiên, là Trương văn Sương, là Cù Huy Hà Vũ, nếu không phải là các nhà trí thức, các cách mạng lão thành? Tôi tin chắc rằng cộng sản sẽ bó tay, không cách nào có thể bỏ tù hết 80 triệu con người nếu toàn dân ta dám noi gương các vị anh hùng vừa nêu. Tôi không đồng ý với người anh thúc bá – Hùm Xám Đặng văn Việt – gửi đơn khắp các cơ quan để xin phục hồi danh dự cho song thân mình. Mới đây, đọc thư của ông anh mình trên trang Bauxite-VN, tôi hoàn toàn thất vọng.

Năm ngoái, nhà văn Trần Mạnh Hảo viết bài tham luận “Chỉ có sự thật mới giải phóng con người, giải phóng văn học và đất nước” được nhiều độc giả quốc nội hải ngoại tán thành và khen hay. Bài tham luận đó cho đến nay vẫn còn được nhiều người nô nức phổ biến cho nhau đọc. Điều đó chứng tỏ ai cũng quý SỰ THẬT. Vậy tôi sắp sửa nói lên sự thật này thì liệu người nghe có thấy khó chịu? Nhóm chủ trương trang mạng Bauxite-VN tự nhận mình là những nhà trí thức phản biện. Liên tiếp mấy năm liền, các vị đã viết kiến nghị gửi lãnh đạo Việt Nam, được nhiều người tên tuổi ký vào để xin việc này việc nọ. Nhưng không lần nào được lãnh đạo đếm xỉa, các kiến nghị đều bị ném vào sọt rác! Sự khinh thường của người cầm quyền đến nước này là tột độ.

Theo tôi, viết đơn như anh Đặng văn Việt xin Đảng phục hồi danh dự song thân hoặc viết kiến nghị xin nhà cầm quyền ngưng dự án khai thác Bauxite ở Tây Nguyên như các nhà trí thức phản biện đã làm, là một cách hợp thức hóa cho Nhà Nước Cộng Sản có vị thế chính đáng (legitimacy) trong việc cai trị. Cộng sản tự nhận họ là chính quyền nhân dân là một sự tiếm dụng danh nghĩa, bởi vì họ dùng thủ đoạn chính trị và bạo lực để cướp chính quyền; chứ họ không hề cho người dân dùng lá phiếu để lựa chọn. Đáng lý ra sau nhiều lần gửi kiến nghị mà đều bị coi khinh thì người trí thức không nên kiên nhẫn làm việc đó nữa. Rồi đây kiến nghị xin tha Cù Huy Hà Vũ cũng sẽ bị nhà cầm quyền ném vào sọt rác.

Giá như các nhà trí thức viết một bản cáo trạng có nội dung tương tự như sau, để ai đồng ý thì ký vào:

“Chúng tôi những cách mạng lão thành, những nhà trí thức cực lực lên án việc Đảng Cộng sản Viêt Nam bỏ tù Tiến sĩ Luật Cù Huy Hà Vũ về tội âm mưu lật đổ Chính quyền Nhân dân là vô căn cứ, trái với quyền làm người của một công dân yêu nước được quốc tế xác nhận, bởi vì dưới ách cai trị của cộng sản, Việt Nam chưa hề có Chính quyền Nhân Dân.

Chúng tôi những cách mạng lão thành, những nhà trí thức cực lực lên án việc Đảng Cộng Sản Việt Nam nhượng đất nhượng biển, cho ngoại nhân khai thác Bauxite ở Tây Nguyên, khai thác rừng đầu nguồn mà không cho dân biết, dân bàn, dân kiểm tra là hành động bán Non Sông của Tổ tiên để lại…

Đó mới là khẩu khí của  người tự nhận mình là cách mạng lão thành từng dám quyết tử để thế hệ sau quyết sinh, của nhà trí thức dám đứng về phía kẻ bị đàn áp, bị bóc lột để đòi quyền làm người. Tự do không thề xin mà có! Nếu các vị cách mạng lão thành không có cái dũng của Tô Hải, vẫn còn bám vào thần tượng Hồ Chí Minh để thờ, còn coi quân dân Miền Nam là ngụy, là phản động; và nếu các nhà trí thức không có cái dũng của Hà Sĩ Phu ở cuối thể kỷ trước dám coi cộng sản là ký sinh trùng hoặc cái dũng của Cù Huy Hà Vũ ở đầu thế kỷ này công khai xác nhận quân dân Miền Nam anh hùng đã oanh liệt chống lại giặc thù truyền kiếp Phương Bắc thì nước Việt Nam sẽ còn ngụp lặn trong vũng lầy. Các nhà cách mạng lão thành trót bị ma đưa lối quỷ đưa đường, tham gia vào cái đảng của tội ác thì nay nên quỳ xuống xin lỗi quốc dân. Các nhà trí thức phải có cái dũng như người tù kiệt xuất Trương văn Sương ngồi giữa Saigon mà ngang nhiên kết tội cộng sản. Tôi không viết bài phê bình nhà toán học Ngô Bảo Châu như một số người, vì xét cho cùng, anh ta đáng thương hơn đáng trách, vì bộ óc thông minh xuất chúng đó trót sinh ra trong chế độ … của quỷ! Cách mạng lão thành “quyết tử”, các nhà trí thức còn viết kiến nghị xin xỏ thì không thể đòi hỏi gì hơn ở người trẻ Ngô Bảo Châu!

Thưa anh Tô Hải quý mến,

Bộ máy tuyên truyền cộng sản dùng phương pháp nhai đi nhai lại sự dối trá khiến cho người nghe riết thì tưởng là sự thật. Thực chất họ là tay sai Nga Tầu, nhưng ngụy trang là anh em đồng chí. Họ miệt thị lãnh đạo Miền Nam là bè lũ Nhu Diệm, Thiệu Kỳ làm đầy tớ cho Đế quốc Mỹ với mục đích bôi nhọ chính nghĩa của người Miền Nam và giành chính nghĩa giải phóng dân tộc về phía họ. Thực tế đã cho toàn dân thấy rõ Đảng Cộng Sản là kẻ bán nước. Và sử sách để lại chứng tỏ Tổng thống Ngô Đình Diệm là người yêu nước tôn trọng chủ quyền quốc gia, nhất định không để quân đội Hoa Kỳ hiện diện trên đất nước Việt Nam. Tôi đã gửi cho anh xem bức thư của bà Đặng Tuyết Mai – nguyên phu nhân cựu Phó Tổng thống Việt Nam Cộng Hòa Nguyễn Cao Kỳ – nay đã ly dị, viết cho tôi thì anh thấy rõ cung cách ứng xử của lãnh đạo Miền Nam đối với Hoa Kỳ ra sao. Trong một bức thư ngắn ngủi, bà Đặng Tuyết Mai không thể kể ra hết những sự kiện mà người chồng cũ của bà được Đồng Minh không những chỉ có Hoa Kỳ mà còn có cả lãnh tụ của các nước như Úc, Tân Tây Lan, Đài Loan, Đại Hàn, Mã Lai, Phi Luật Tân… kính trọng lãnh đạo Miền Nam như thế nào. Bà Đặng Tuyết Mai đang ở Saigon, ai cũng có thể đến để hỏi cho rõ ngọn ngành, chứ không cần đợi đến lúc bà xuất bản cuốn hồi ký. Chẳng hiểu trong hàng ngũ Tướng lĩnh trẻ cộng sản có sản sinh ra nổi một Nguyễn Cao Kỳ đầy nhiệt tình yêu nước thương dân, trong sạch, có nhân cách lãnh đạo để dân không khinh, để ra tay cứu nước?

Phương cách cai trị của Đảng Cộng Sản Việt Nam là dùng mánh mung, tiểu xảo, thủ đoạn từ đối nội đến đối ngoại. Họ không tuân thủ chính luật lệ do họ đặt ra. Nhân dân trong nước căm ghét họ vì cái tội nói dối; thế giới khinh khi họ vì tội đưa tay ký kết chấp nhận luật chơi quốc tế, nhưng vẫn có hành vi côn đồ đối với nhân dân. Tập đoàn thống trị cộng sản chắc chắn phải sụp đổ vì ngay trong nội bộ đã cho ta thấy mầm chia rẽ. Cái nguy cho đất nước là người cộng sản mang tâm lý không ăn được thì đạp đổ, nên họ nhất quyết không cho một tổ chức nào thành hình để chuyển nhượng quyền lực một cách êm thắm. Do đó, sự sụp đổ của cộng sản sắp tới đây sẽ vô cùng ghê gớm, vì ông Ba Tầu ở Phương Bắc chắc chắn sẽ nhẩy vào ăn có. Nghĩ tới ngày đó, tôi vô cùng lo lắng. Vì vậy ngày đêm tôi cầu mong sẽ có một vị Tướng cộng sản đang cầm quân bỗng nhiên được Trời Phật thanh tẩy để trở thành một vị Thánh Gióng, một Quang Trung Nguyễn Huệ … Ngoài ra, hết thuốc chữa rồi anh Tô Hải ạ!

Xin anh hãy cố gắng giữ gìn sức khỏe để viết những bài viết thức tỉnh các vị lão thành cách mạng cùng thời với anh.

Trân trọng,
Bằng Phong Đặng văn Âu

 

1, 2

 

Quân Sử Việt Nam (Top)