Lịch Sử Của Việt Nam

ĐEM TÂM TÌNH VIẾT LỊCH SỬ
TRÍ THỨC NÀO, CHÍNH QUYỀN NẤY
BẰNG PHONG ĐẶNG VĂN ÂU

1, 2

Thành phố Houston, Tiểu bang Texas, Hoa Kỳ, ngày 20 tháng 4 năm 2011,

Kính gửi Nhạc sĩ Tô Hải,

Thưa anh,

Đọc sách của anh, tiếp tục theo dõi những bài viết của anh và nhiều lần trò chuyện cùng anh qua điện thoại, tôi nhận thấy anh xứng đáng là vị lão thành cách mạng anh hùng. Bởi vì anh dứt khoát lên án kẻ đánh lừa nhân dân đi vào con đường bán nước hại dân; trong khi lắm kẻ tay trót nhúng chàm, nhìn đất nước suy vi, dân tình khốn khổ, một mặt thì kiến nghị bày tỏ sự phản kháng mà miệng vẫn tụng câu “Bác Hồ vô vàn kính yêu”. Sợ là tâm lý rất thường tình của con người, chẳng có gì phải dấu giếm. Anh đã từng sợ, nhưng nay vượt qua nỗi sợ thì thẳng thừng lên án kẻ đã gieo rắc sự sợ hãi khiến cho cả dân tộc trở nên hèn. Anh tự thú nhận “Anh là thằng hèn” trong hàng triệu người hèn thì anh không còn hèn nữa. Một khi anh dám nói lên Sự Thật thì tâm hồn anh, xác thân anh được giải phóng. Vì ngưỡng mộ anh, hôm nay tôi ngồi viết thư này để tâm tình cùng anh về chuyện quê nhà.

Trước năm 1975, ở Miền Nam nhà văn Nguyễn Mạnh Côn viết cuốn “Đem Tâm Tình Viết Lịch Sử” bằng những bức thư gửi cho người bạn mang tên Kiên Trung, để thuật lại bối cảnh lịch sử diễn ra vào thời điểm gọi là Cách Mạng Mùa Thu. Nhờ đọc cuốn sách này, hàng hậu bối như tôi mới có sự hiểu biết về những thủ đoạn chính trị của người cộng sản. Năm 1960, nhờ đọc cuốn “Trăm Hoa Đua Nở Trên Đất Bắc” do học giả Hoàng văn Chí biên soạn và xuất bản năm 1959, tôi biết được tình hình các nhà trí thức, các văn nghệ sĩ ở Miền Bắc bị chủ nghĩa cộng sản đầy đọa như thế nào. Đặc biệt tôi ngưỡng mộ hai tác giả, một già và một trẻ, là cụ Phan Khôi khí phách qua bài tham luận “Phê Bình Lãnh Đạo Văn Nghệ” và thi sĩ Phùng Quán yêu sự chân thật qua bài thơ “Lời Mẹ Dặn.”

Tôi không phải là nhà văn chuyên nghiệp như Nguyễn Mạnh Côn, mà chỉ thuần là người lính đánh giặc để bảo vệ giá trị tự do (a freedom fighter), chẳng qua bị “lạc đường vào lịch sử” mà cầm bút viết chuyện nước non. Tự biết khả năng hạn hẹp của mình, tôi mạo muội đánh bạo kế tục con đường của nhà văn Nguyễn Mạnh Côn và noi gương hai đức tính cao quý của cụ Phan Khôi và thi sĩ Phùng Quán với ước mong rằng mình không làm hổ thẹn thanh danh ba vị dưới suối vàng và hy vọng giúp thế hệ sau mình biết được những gì đã xảy ra trên đất nước Việt Nam vào thời đại mình đã sống. Dĩ nhiên, đây không phải là chính sử hay biên niên sử, nhưng chắc chắn những ghi chép này hoàn toàn độc lập, không thuộc phe phái nào, không định kiến hay lòng thù hận.

Vốn ảnh hưởng triết lý Phật giáo, nhưng thờ phượng Ông Bà Tổ Tiên là chính, tôi tin vào luật nhân quả luân hồi. Có lẽ kiếp trước mình không khéo tu nên bị đầu thai làm người Việt Nam ở vào thời đại quỷ ám. Dân tộc ta từng bị Tầu, Tây đô hộ, nhưng chưa có thời kỳ nào khủng khiếp như cái thời kỳ có những nhà cách mạng giả danh cứu nước mang về một loại tà giáo quái ác đến kinh hồn. Tầu và Tây không làm cho ta mất bản sắc văn hóa, không áp bức dân ta xuống hàng thú vật; chỉ có con quỷ cộng sản có khả năng làm điều đó mà thôi!

Tôi đoán chừng rằng ông Hồ Chí Minh là một Con Quỷ, tu luyện lâu năm thành tinh, rồi đầu thai vào dân tộc Việt Nam, hiện hình thành một nhà đạo đức giả với mục đích đầy đọa dân ta. Anh Hải biết vì sao tôi đoán như thế không? Bởi vì một con người dù tài ba đến thế nào đi nữa cũng không thể có khả năng mê hoặc những bộ óc thông minh nhất nước ta và những bộ óc thông minh nhất thế giới từ khi còn sống cho đến khi đã chết gần nửa thế kỷ như ông Hồ.  Có những nạn nhân bị đảng cộng sản do ông Hồ lập lên dẫn ra pháp trường mà mồm vẫn hoan hô Hồ Chí Minh muôn năm. Có những người lương thiện, từng hết lòng nuôi dưỡng, phục vụ kháng chiến bị Hồ Chí Minh làm nhục, rồi giết chết mà con cái họ cứ tôn vinh, thờ kính ông ta. Ví dụ, nhạc sĩ Phạm Tuyên có người cha là nhà văn hóa Phạm Quỳnh bị Hồ Chí Minh giết chết, mà sau ngày ba mươi tháng tư năm 1975 lại đặt nhạc để tung hô hung thủ giết cha mình bằng bài ca “Như Có Bác Hồ Trong Ngày Vui Đại Thắng”!

Nay ông Hồ không còn trên thế gian nữa, tội ác của ông bị phanh phui rành rành từ thư khố cộng sản ở Liên Xô, nhưng vẫn còn có những tín đồ sụp lậy ông ta, coi ông ta như một bậc Thánh. Nếu không phải là loài quỷ, ông Hồ không thể sản sinh ra một đàn quỷ con làm nhiều điều cùng hung cực ác mà dân vẫn để cho ngồi yên trên chiếc ghế thống trị. Ấy là nhờ bọn quỷ con này đặt con quỷ Hồ nằm chình ình giữa quãng trường Ba Đình như hòn đá tảng không cho dân Việt cất đầu lên nổi.

Một con quỷ thứ hai rất đắc lực phục vụ con quỷ Hồ là Đại tướng Võ Nguyên Giáp, nằm chờ chết ở bệnh viện Việt Xô, nơi dành cho cán bộ cao cấp. Anh Hải có biết tại sao tôi gọi Võ Nguyên Giáp là con quỷ thứ hai? Khi thành lập chính phủ liên hiệp, ông Hồ Chí Minh mời cụ Huỳnh Thúc Kháng – một nhà cách mạng tên tuổi – làm Bộ trưởng Nội Vụ, tức là bộ Công An ngày nay. Cụ Huỳnh chỉ là bề mặt có tính cách trình diễn đoàn kết Quốc Cộng, người phụ tá Cụ Huỳnh là Giáp, giữ chức Thứ trưởng mới là kẻ có thực quyền, có nhiệm vụ tuân lệnh Hồ Chí Minh thủ tiêu những lãnh tụ quốc gia như Lý Đông A, Trương Tử Anh, Huỳnh Phú Sổ v… v… Võ Nguyên Giáp sau đó được Hồ Chí Minh phong chức Đại tướng năm 37 tuổi, dù chưa từng trải qua trường quân sự nào và chưa từng đạt được chiến công nào, để thành lập “Bộ Đội Cụ Hồ”. Hồ thờ “quỷ giáo Mác Lê” chủ trương tiêu diệt lãnh tụ quốc gia; Giáp là tay chân thừa hành mệnh lệnh của Hồ. Ngoài nhiệm vụ thủ tiêu lãnh tụ quốc gia khi làm thủ lãnh Công An, Giáp còn là Đại tướng cầm quân, đẩy thanh niên trí thức thuộc gia đình tiểu tư sản trong “Bộ đội Cụ Hồ” vào các mặt trận ác liệt nhất nhằm nướng cho kỳ hết giai cấp tư sản trong kế hoạch “đào tận gốc, trốc tận rễ”. Đại Hội 10 năm 2006, cả thế giới đã lên án cộng sản phạm tội ác chống nhân loại, Võ Nguyên Giáp dù tay nhúng vào máu hãm hại hàng triệu thường dân vô tội, không hề tỏ ra ăn năn, sám hối, lại còn ca ngợi những thành tích vẻ vang của Chủ nghĩa Xã hội.

Trên đường Nam tiến, tổ tiên ta có lẽ đã giết hại nhiều dân tộc như Chàm, Thủy Chân Lạp, Khmer … cho nên con cháu đời này bị lũ quỷ hiện hình người, có nhiều ma thuật để trả thù, như các cụ ta đời trước đã dạy: “Đời Cha ăn mặn, đời Con khát nước”? Không phải tôi nghĩ quẩn hay loạn trí đâu, anh Hải. Tôi quả quyết tin rằng chỉ loài quỷ mới có khả năng làm tiêu tan văn hóa của một dân tộc với bốn ngàn năm văn hiến, biến cả một đất nước thành “Đêm Giữa Ban Ngày”. Đêm là bóng tối, là môi trường cho quỷ dữ lộng hành. Vì vậy con quỷ cộng sản phải làm cho cả dân tộc u tối bằng cách thi hành chính sách bưng bít thông tin để ngu dân. Hễ ai nói lên Sự Thật là chúng ra tay sát hại ngay!

Muốn chống lại quỷ, ta phải đưa ánh sáng vào nơi tối tăm. Ánh sáng đó là gì? Là Trí Tuệ, là Sự Thật, là Dũng Cảm. Thập niên cuối của thế kỷ trước, ông Hà Sĩ Phu đã dùng ba vũ khí đó để chống lại quỷ. Ấy là ông dùng trí tuệ để dẫn dắt đám quỷ sứ đang lộng hành ra khỏi vũng lầy. Ông lấy Sự Thật từ thực tiễn ba quốc gia có lãnh thổ bị chia đôi như Đức quốc, Triều Tiên và Việt Nam thì cái nửa thuộc phe “tư bản dẫy chết” có tự do hơn, cơm no áo ấm hơn, năng suất sản xuất cao hơn; còn cái nửa thờ tà giáo cộng sản thì như thể là địa ngục trần gian để chứng minh. Cái dũng cảm của ông Hà Sĩ Phu là dám ví cộng sản là loài ký sinh sống bám vào lòng yêu nước của nhân dân. Tiếc thay cái ánh sáng của nhà trí thức Hà Sĩ Phu chỉ le lói, không được các nhà trí thức khác phụ họa để tăng cường độ sáng, nên ông bị tù đầy, bị quản chế. Ông Hà Sĩ Phu đã không dồn quỷ vào chân tường. Ông dành cho quỷ một lối thoát. Ông tạm chấp nhận cái luận điểm của quỷ phô trương rằng nhờ chủ nghĩa cộng sản mà Việt Nam có thể đánh Tây đuổi Mỹ giành độc lập. Ông bảo rằng thôi được, các ông bảo thế thì ta tạm tin như thế. Nhưng dùng thuyền để sang sông được rồi, tại sao không bỏ thuyền xuống mà đi cho thoải mái, lại cõng cái thuyền ấy trên lưng để đi lom khom chả giống ai? Chính vì cứ cõng cái thuyền trên lưng (nhất định không bỏ Điều 4 Hiến pháp) nên tập đoàn quỷ Việt Nam cứ phải đi lom khom trước giặc thù Phương Bắc và bắt nhân dân cả nước cũng phải đi lom khom như mình!

Anh Tô Hải thân mến,

Xin lặp lại: Tôi đánh giá anh là nhà cách mạng lão thành số một vì không những anh dám tự xác nhận mình là thằng hèn, nhưng anh dám chống gậy đi biểu tình cùng với giới trẻ chống lại Trung Cộng chiếm Hoàng Sa, Trường Sa. Còn các ông “quyết tử để dân tộc quyết sinh” thì trốn biệt tăm, biệt tích! Anh đã thẳng thừng kết tội Hồ Chí Minh trên giấy trắng mực đen. Thế kỷ trước tôi phục Hà Sĩ Phu, thế kỷ này tôi phục anh. Trông gương anh, tôi không hiểu sao các anh hùng quyết tử một thời còn dám tự xưng mình là lão thành cách mạng? Họ không đáng là hậu duệ của luật sư Cù Huy Hà Vũ; chứ đừng nói là bậc trưởng thượng!

Tổ tiên mình linh thiêng lắm anh Hải ạ! Nhà Trời phái xuống xứ sở mình một cô gái nhỏ nhắn tên là Phạm Thanh Nghiên dám ngồi nhà ôm tấm bảng “Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam” để phản kháng tại gia. Cô gái biểu dương lòng yêu nước bằng một hành động rất hiền hòa, bị tập đoàn ma quỷ bắt bỏ tù. Thế mà cả nước không ai biết cô là người của Nhà Trời phái xuống để bắt chước noi gương cô nhằm phản kháng thụ động để tê liệt bô máy cai trị. Tiếp theo, một vị Bồ Tát xuất hiện. Đó là tù nhân Trương văn Sương được ví như một Nelson Mandela. Trương văn Sương bị quỷ cộng sản bỏ tù chung thân, được quỷ tạm thả ra một năm để tự lo chữa bệnh tim, rồi sau đó phải vào ở tù tiếp. Thế mà một con người đang bệnh hoạn, ốm yếu ngồi giữa Saigon dám lên án cộng sản là kẻ có tội với dân tộc Việt Nam, nhưng sẵn sàng bao dung tha thứ vì ai cũng có thể phạm vào lỗi lầm. Ông khuyên: “Người Việt phải biết thương yêu người Việt”. Tôi nghĩ ông Trương văn Sương đúng là vị Bồ Tát tái sinh. Anh Hải biết tại sao không? Bởi vì ông Sương có cha là người Trung Hoa, mẹ là người Khmer. Nghĩa là về huyết hệ, ông Sương không phải là người Việt Nam, ông chỉ sinh trên đất nước Việt Nam. Vị Bồ Tát đã lấy lượng bao dung mở một lối thoát sám hối mà không thể cảm hóa được bọn cầm quyền. Điều đó chứng tỏ tập đoàn cai trị là quỷ, chứ đâu phải người?

Chưa hết! Trời còn cử ra một nhân vật khác để cứu dân Việt Nam. Đó là luật sư Cù Huy Hà Vũ. Anh tưởng rằng tôi nói nhảm à? Tổ tiên ta muốn dân ta giác ngộ, sám hối thì mới mong thoát ra cái họa bị quỷ ám. Ông Cù Huy Hà Vũ là con đẻ của nhà thơ Huy Cận và cũng là con nuôi của nhà thơ Xuân Diệu. Hai nhà thơ thời tiền chiến này được cả nước yêu chuộng, nhưng lầm đường lạc lối vị bị con quỷ cộng sản dụ dỗ. Hai nhà thơ dùng khả năng thiên phú của mình đã góp sức với quỷ làm mê hoặc lòng người, giúp cho quỷ lên ngôi. Nay Trời Phật bắt con của hai người phải có hành động sám hối. Lâu nay người ta ca tụng ông Hà Vũ bênh vực dân oan Cồn Dầu, bảo vệ di tích văn hóa Huế, kiện Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng mà người ta không nói đền cái việc ông Hà Vũ đòi nhà cầm quyền làm lễ truy điệu và dựng bia tưởng niệm các anh hùng Hải Quân Việt Nam Cộng Hòa can trường chiến đấu chống lại bọn bành trướng Trung Cộng vào năm 1974. Lời đòi hỏi của luật sư Cù Huy Hà Vũ có một tầm chiến lược rất cao mà nhà cầm quyền vì mê muội bạc tiền, công danh nên không nhận ra đã đành, nhưng các nhà trí thức, các vị lão thành cách mạng không nhìn thấy tầm chiến lược đó thì thật là đáng trách.

Tại sao tôi khẳng định lời đòi hỏi của luật sư Cù Huy Hà Vũ có tầm chiến lược rất cao ư?

1, 2

Quân Sử Việt Nam (Top)