Lịch Sử Của Việt Nam

Dạ Tiệc Quỷ

nhà văn Võ thị Hảo

Nhà văn Võ Thị Hảo

1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10, 11, 12, 13, 14, 15, 16, 17, 18, 19, 20, 21, 22, 23, 24, 25, 26, 27, 28, 29, 30, 31, 32, 33, 34, 35, 36, 37, 38, 39, 40, 41, 42, 43, 44, 45, 46, 47, 48

Chương 2: Trăng lạnh

...

Thi thể của người lính mặc áo màu cỏ úa và người có bông mai vàng cũng giật lên trong những vũ điệu kỳ cục.

Người lính rên lên trong hoang lặng:

- Điên thật! Cái gì thế này!

Tiếng rên của anh ta lập tức nhập vào một dòng sông những tiếng rên rỉ đau đớn như khoái lạc của bảy ngàn chín mươi ba tử thi còn lại.

- Trời ơi! Tội tổ tông tôi!

- Không sao! Chúng ta sẽ tái sinh trong bụng cô ta.

- Không! Tôi không muốn tái sinh! Tôi ghê tởm cái kiếp sống này. Tôi khoái lạc biết hôm nay tôi đã chết, tôi không còn phải nghe tiếng ra rả của những kẻ giả lả đưa thiên hạ vào cối xay thịt.

- Nhưng mẹ anh đang khóc ở kia. Và kìa, bụng cô ta đang phồng vọt lên kia. Anh không thấy gì sao?

Tử thi mặc áo màu cỏ úa khoằm mặt, căng mắt nhìn kỹ. Miệng anh ta há hốc trong sự ngạc nhiên.

Từ cái bụng còn phẳng lì và thon eo của tử thi con gái, bây giờ như có ai bơm cái gì đó vào, phồng căng dần lên trông như sắp vỡ, làm bục hết cả quần áo, để lộ đôi đầu vú còn nhọn hoắt, hơi ngả sang hai phía như dịu dàng và kiêu hãnh nhưng đã bắt đầu thâm đen. Và chiếc rốn đã lồi lên trên cái bụng căng tròn.

- Sexy! Tôi chưa bao giờ ngắm thân hình trần truồng của một người đàn bà chửa.

Hai tử thi, và hơn bảy ngàn chín mươi mốt tử thi cùng nín thở, rạo rực ngắm cái bụng con gái giờ đã phồng căng như sắp vỡ.

Trông tỏ mồn một dưới ánh trăng những đợt sóng chuyển động dồi lên dập xuống.

Từ lỗ rốn sâu hút của tử thi rãn nở rộng. Một tiếng thét bất ngờ bật lên giữa đôi hàm răng nghiến chặt của tử thi cô gái.

Tất cả tử thi trên bãi chiến địa cũng đồng loạt rú lên.

Một đứa trẻ đã trồi lên từ bụng cô gái.

Đứa trẻ không khóc.

Chui ra khỏi bụng với đám dây rốn và bộ nhau thai lòng thòng cũng trắng nhợt không nhuốm máu.

Đứa trẻ nhìn quanh, rồi cúi gập người xuống, tự cắn vào cuống rốn của mình, nhổ nước bọt, tự liếm vào nơi cuống rốn vừa bị cắn đứt.

Đứa trẻ gom đám nhau thai lòng thòng vừa bọc lấy thân hình nó vào thành một gói, cuốn lại, rồi ăn ngon lành như cách người ta ăn gỏi.

Trong thoáng chốc, đứa trẻ đã xơi gọn đám nhau thai và cuống rốn vừa ra đời cùng nó.

Đứa trẻ lại thư thả ngẩng đầu lên nhìn quanh.

Trăng đã tỏ hơn trên bầu trời.
Trăng soi rõ dung mạo của đứa trẻ.

Làn da xanh lét, đôi môi màu đen mắt sáng như hai ánh đèn pha, nơi dành cho tay chân mọc thì rất chật chội, nơi cư ngụ của những chiếc cổ cũng quá chật chội.

Rõ ràng là đứa trẻ có ba đầu và sáu tay.

“Cái gì đó?” - Tử thi có gắn bông mai khẽ hỏi.

“Con!” - Tử thi màu cỏ úa thì thào.

- Anh đã làm tình bao giờ chưa?

Chưa! Còn anh?

- Chưa!

- Vậy thì đứa trẻ gớm ghiếc này thuộc về tôi và anh!

- Chưa hẳn

- Vừa nãy, tinh trùng của tôi đã bắn vọt về phía cô ta.

- Tôi cũng thế. Nhưng bảy ngàn chín mươi mốt cái xác ở đây cũng đều đã có phần trong bụng con chúng ta.

- Thật ghê tởm!

- Không có gì là ghê tởm. Đó là cuộc tái sinh cuối cùng dành cho những người chết vì chiến tranh. Đó là vận số của một giống loài.

- Chỉ là tinh trùng và trứng của phần thi thể đàn ông và đàn bà nát vụn hoà vào biển máu này rồi chúng tự tìm kiếm tử cung của một người đàn bà và thành một đứa bé.

- Thế cũng đã là quá nhiều.

Người lính ngắm đứa trẻ xanh lẹt ba đầu sáu tay, ngán ngẩm hỏi:

- Ta chết rồi, nuôi nó bằng gì?

- Nó tự mút cuống rốn mà sống. Đâu cần ai nuôi. Lúc khát, nó uống nước mắt của mẹ anh và mẹ tôi.

“Vận số nào dành cho con chúng ta?”

“Con của những tử thi chết trận sẽ bay là là, không đi lại được trên mặt đất. Chúng bay dưới những đám mây đen mang hình trâu bò. Chúng đến không ai biết, đi không ai hay…”

1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10, 11, 12, 13, 14, 15, 16, 17, 18, 19, 20, 21, 22, 23, 24, 25, 26, 27, 28, 29, 30, 31, 32, 33, 34, 35, 36, 37, 38, 39, 40, 41, 42, 43, 44, 45, 46, 47, 48

Quân Sử Việt Nam (Top)