Lịch Sử Của Việt Nam

Dạ Tiệc Quỷ

nhà văn Võ thị Hảo

Nhà văn Võ Thị Hảo

1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10, 11, 12, 13, 14, 15, 16, 17, 18, 19, 20, 21, 22, 23, 24, 25, 26, 27, 28, 29, 30, 31, 32, 33, 34, 35, 36, 37, 38, 39, 40, 41, 42, 43, 44, 45, 46, 47, 48

Chương 14: Trại tâm thần

...

- Ngồi im, thằng điên kia! Mày mà chạy ra, một phát này là hoá kiếp cho cái kiếp điên khổ điên sở của mày. Điên thế này thì thà đi buôn hoa quả trên bàn thờ còn sướng hơn, mày ạ!

Người điên cười, nhe răng trắng nhởn, khành khạch khành khạch, nước dãi chảy ròng ròng nhểu xuống mép, mắt vẫn không thôi nhìn Miên:

- Đói, đói, đói!

Người gác đêm bực bội bỏ vào trong phòng, dáo dác tìm quanh, được một mẩu giẻ rách, quẳng cho người điên:

- Ăn đi! Ăn cho no đi. Rồi im cái mồm cho tôi nhờ.

Anh ta thở dài đánh sượt, than thở:

- Rồi đến thức trắng đêm vì cái lũ dở người này thôi.

Anh ta bỏ vào trong nhà, một lúc đã nghe vẳng ra tiếng ngáy khò khò, kệ cho người điên mặc sức nhai giẻ và đập xích sắt vào cột.

Bàn tay của người điên lại vươn về phía Miên, mặc cho cô giãy giụa trong tuyệt vọng.

Trong căn phòng nhỏ bằng bốn mét vuông, Lình vẫn dán mắt vào ô cửa sổ bé bằng ô bàn tay, ngẩn ngơ thì thầm:

- Miên, Miên ơi! Phượng ơi! Cứu anh!

Lình không biết rằng, ở ngoài kia, trong gian nhà chờ trống huếch và lạnh giá, người đàn ông điên đã giật tung được dây xích sắt trong một cú cựa mình dữ dội, khi nhận ra rằng giẻ rách không ngon như thịt và không có gì làm đã được cơn đói ám ảnh ông ta.

Xích sắt bật tung. Sau một tiếng thét dữ dội, người điên hoàn toàn tự do, đến bên Miên, và đôi hàm răng của ông ta đã nhai vào bắp tay của Miên.

Ông ta mân mê con mồi, cười khành khạch, nắn từng chỗ trên người Miên, như một người đi mua gà, nắn xem con gà gầy hay béo:

- Con này ngon. Con này ngọt. Chỗ này toàn xương. Chỗ này nạc… Ha ha ha ha…
Miên la thét kinh hoàng, gần ngất xỉu.

Người gác đêm nghe ồn ào, tỉnh giấc, ghé mắt nhìn ra ngoài, thấy người điên đang nhe răng chực ngoạm vào mặt Miên, dụi mắt tưởng mình ngủ mê. Rồi bật dậy, chạy ra, cố giằng Miên ra khỏi người điên, quát lên:

- Thằng rồ chó chết này! Loạn quá đi mất!

Đôi tay nghều ngào của người điên cứ khoá chặt lấy Miên. Cứ như Miên đã bị hàn dính vào đôi tay của ông ta.

Tất cả những người phục vụ ở trại tâm thần này đều biết về ông ta. Ông ta đã từng bị nhiều trận đói. Trận đói năm 1945, cả nhà ông ta mười một người chết đói hết chín, xác rải đầy trong vườn chuối đã bị nhai sạch đến cả bẹ chuối và lá khô. Người mẹ, cố cứu lấy ông ta là đứa con bé nhất. Bà dắt con, vừa bò vừa lết ra đến ga tàu thì cũng gục xuống hấp hối, còn kịp mở đôi mắt trắng dã đã lạc thần van vỉ một người ký ga cứu thằng bé.

Người ký ga cực chẳng đã, sợ linh hồn người chết vừa rời khỏi bộ xương khô về ám quẻ nên đành mang thằng bé về nhà nuôi. Nuôi thằng bé thì trong nhà thêm một miệng ăn nên người vợ suốt ngày kêu ca phàn nàn, ra ngấm vào nguýt, sợ chồng con mình cũng chết đói nốt nên trong nhà dù không đến nỗi thiếu thốn cũng chỉ dám ăn lưng lửng dạ. Thằng bé được cứu sống mà vẫn không thoát cảnh thòm thèm miếng ăn, vẫn đói triền miên.

Đợi lúc thằng bé vừa lớn, đủ tuổi đi bộ đội là tìm cách tống vào lính. Vào lính, điều sung sướng nhất của anh ta là được ăn no. Nhưng đến một hôm, anh ta cùng đơn vị đi đánh trận ở rừng Lào. Bị vây hãm đến mức không nhận được lương thực tiếp tế, rau củ đã đào sạch để ăn, cả một tiểu đội không ai chết nhưng gầy rạc rài như xác ve, cứ lần rừng mà đi không biết đó là đâu, là Lào hay Việt nữa, rồi lả đi vì đói ở gần bìa rừng thì có người tìm được để cứu.

Mang về bệnh viện, được ăn uống, cả tiểu đội đều sống nhưng tất cả đều trở thành tâm thần rồi chết dần chết mòn vì bị cơn đói triền miên ám ảnh, thấy cái gì cũng cho vào miệng. Còn riêng ông ta dù điên nhưng lại cứ thích quanh quẩn vào ra trại tâm thần nên đến giờ này vẫn còn sống.

Người gác đêm lẩm bẩm, cố dùng hết sức bình sinh gỡ tay người điên, trong tiếng gầm gào như sói đói của ông ta. Nước mắt ông ta rỏ ròng ròng, chảy xuống cả tay người gác đêm, hoà cùng rãi rớt.

Người gác đêm kinh tởm lùi lại, hét lên:

- Ghê quá! Thôi câm đi mày. Cả cái nước này đói. Đói rài đói rạc cả mấy ngàn năm nay rồi, đâu chỉ mình mày!

Ông ta cúi xuống, dùng lưỡi lê chích vào một cái huyệt dưới nách của người điên.

Ông ta kêu thét lên và rụt lại, bỏ tay ra khỏi người Miên.

Người gác đêm nhìn Miên, thương hại:

- Khổ thân mày. Thôi! Trông mày cũng chưa điên bằng những đứa kia! Thôi tao tháo xích cho mày. Chạy đi con ạ. Đêm nay để mày ở đây, nhỡ cái thằng cha kia tuột xích, nó ăn thịt mày thì chết tao. Mà nếu mày chưa chết, mai người ta nhốt mày vào trại, thì mày mới trở thành điên nặng, cả đời không thành người được, con ạ!

Ông ta tháo xích cho Miên, lại lẩm bẩm:

- Khổ quá! Sao ngày càng lắm người dở điên dở khùng thế không biết. Trại đâu mà chứa.

Miên được tháo xích. Cô đã tỉnh lại, thấy vết răng của người điên vẫn rớm máu trên bắp tay. Cô sực nhớ lại tất cả, nhìn hàm răng đang nhe ra của người điên, cô vội bỏ chạy, lao vút vào bóng đêm.

Người điên cũng thừa cơ tuột xích, chạy theo cô, vừa chạy vừa hú hét man rợ.

Người gác đêm đuổi theo vài bước cho phải phép, rồi quay trở vào:

- Xong, thế là rảnh nợ! Giám đốc trại hôm nào chả ôm đầu than trời vì chật ních bệnh nhân, thuốc men thì thiếu mọi thứ, chỉ có xích và dây trói là thừa nhưng cũng sắp rỉ mục cả rồi. Nếu biết mình thả bớt bệnh nhân ra, ông ta không không trách mà còn cảm ơn mình.

Người gác đêm vào, lại rít một hơi thuốc lào, rồi trùm chăn ngủ.

Miên cứ nhằm đường mòn mà chạy. Chạy bạt cả vía. Cô mệt muốn đứt hơi, trong khi người điên cuồng nộ đuổi sát sạt sau lưng.

Dạ tiệc quỷ – chương 15: Đất và biển

Tép nằm bất tỉnh bên bờ biển. Tay chân và mặt cô đầy vết xây xước, quần áo rách toạc. Nơi mà trước đây là ống quần phải thì bây giờ chỉ còn là một lá cờ rách tướp bay lật phật. 

Trăng đã ngả về tây. Bãi biển trải dài dưới ánh trăng thê lương và lạnh lẽo. Một đêm đẹp trời, biển lặng và ở ngoài khơi xa lấp lánh ánh đèn, có cả những ánh đèn rất sáng, lớn, ở gần bờ hơn là đèn của những chiếc thuyền câu, những thuyền đánh cá.

Nước thuỷ triều đang dâng lên, ngập dần ngập dần bãi cát chỗ Tép nằm mà cô vẫn không hay biết. Đến khi nước thuỷ triều ngập dần đến mũi cô khiến cho các vết thương của cô rát như phải bỏng, Tép như được đánh thức dậy. Cô khó nhọc chống tay ngồi lên thì thấy người dập dình trong nước như một cái phao. Mở mắt nhìn ra xung quanh, cô thấy xung quanh chỉ toàn là nước, mênh mông, hẫng hụt không bờ. Dưới ánh trăng, những con sóng bạc đầu đang ào lên, dâng cao lên như sắp đổ sập xuống.

Tép hoảng hốt oà lên khóc. Chắc chắn là ta phải chết ở đây! Cả đời Tép chưa bao giờ thấy có một nơi nào toàn là nước mênh mông, dữ dằn và những con sóng cứ nối tiếp nhau dồn vào bờ và nuốt chửng mọi thứ, rồi kéo nó ra xa, rồi lại hung hãn ập vào bờ hết đợt này đến đợt khác như vậy. Và cô bé không thể nào hiểu nổi, không thể nào đoán nổi, rằng che giấu ở dưới kia, dưới những lớp nước xám xịt, dưới ánh trăng, ẩn chứa bao nhiêu mối đe doạ.

1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10, 11, 12, 13, 14, 15, 16, 17, 18, 19, 20, 21, 22, 23, 24, 25, 26, 27, 28, 29, 30, 31, 32, 33, 34, 35, 36, 37, 38, 39, 40, 41, 42, 43, 44, 45, 46, 47, 48

Quân Sử Việt Nam (Top)