Lịch Sử Của Việt Nam

Dạ Tiệc Quỷ

nhà văn Võ thị Hảo

Nhà văn Võ Thị Hảo

1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10, 11, 12, 13, 14, 15, 16, 17, 18, 19, 20, 21, 22, 23, 24, 25, 26, 27, 28, 29, 30, 31, 32, 33, 34, 35, 36, 37, 38, 39, 40, 41, 42, 43, 44, 45, 46, 47, 48

Chương 13: Biệt thự Hoa Hồng

...

Nàng đi vào buồng ngủ, khép cửa, buộc chàng trai phải chờ đợi chừng ba mươi phút ở ngoài như một khổ hình.

Chàng ta nôn nao đứng ngồi không nổi, mặt lúc xanh lúc đỏ.

Chỉ nghe qua khe cửa nửa khép nửa mở tiếng sột soạt khẽ khàng và xốn xang của loại tơ lụa Cachemire.

Những tiếng sột soạt cố tình, có thể khiến những trái tim đàn ông sắt đá nhất tan thành nước.

Rồi một làn hương ngọt ngào, nặng trĩu, vị đục và quyến rũ, oà ra từ phòng ngủ cùng với cánh cửa đã mở một nửa.

Cánh cửa mở, để lộ nàng nằm ngửa trên giường.

Tấm váy choàng lụa màu mây hồng phủ hờ hững lên thân mình.

Đôi mi mắt nặng trĩu gần như ngủ, khép mê hoặc trên chiếc gối đỏ rực.

Không nhướng mắt, tiếng nàng thật nhẹ, như nức nở giữa hai làn môi:

- Vào đi! Bữa tiệc này dành cho You!

Chàng trai run lẩy bẩy trong niềm hân hoan và nhục cảm tột độ.

Chàng không hiểu mình đã vào phòng nàng bằng cách gì, đã bước tới, lao tới, và gục xuống bên giường nàng ra sao và đã làm gì để bây giờ môi chàng đã gắn vào môi của người đàn bà.

Trong khi môi vẫn gắn môi, chàng cuống quýt dứt bỏ quần áo.

Bộ comple đắt tiền thửa tận Luân đôn nằm vương vất trên sàn nhà.

Chàng rập xuống, rê đôi môi xuống cổ, xuống ngực rồi thấp xuống, thấp xuống nữa, trong cơn phấn khích mê cuồng.

Rồi cái lưỡi mê mụ của chàng khẽ lần tìm trong đám rong rêu mượt mà bí ẩn một vùng nhô cao, một vùng gợn sóng bé nhỏ, đầy những nếp gấp huyền bí như mê lộ, hồng nhạt như cánh hồng leo, toả ra một làn hương nồng nàn khiêu khích. Làn hương không thể nhầm lẫn của giống cái. Gợi nhớ sữa mẹ. Gợi nhớ mùi máu chết chóc và gợi nhớ mùi nhau thai, mùi cuống rốn thuở mới chào đời. Cái mùi khiến cho người đàn ông chết đi trong giây lát và tức khắc tái sinh.

Cả thân mình chàng trai như sắp nổ tung trong khao khát mê loạn.

Rồi chàng hối hả đặt tay lên vạt áo choàng bằng Cachemire, lật lên, trong tư thế chực úp nửa người lên thân thể ngạt ngào mùi hương đùng đục và mê đắm như mùi nước hoa “thuốc độc”.

Giây phút cái vật đàn ông của chàng đi vào trong người đàn bà để vẫy vùng, để tung phá, để chinh phục, để được giày xéo và để chết đi sống lại đã tới.

Bỗng chàng rú lên một tiếng rùng rợn.

Chàng đổ vật ra giường, dưới chân người đàn bà.

Cái vật mà chàng vừa nhìn thấy, giữa vùng đào nguyên đẹp như suối ngọc, đã khiến chàng thất kinh táng đởm.

Ở giữa cặp đùi thon và trong như cẩm thạch, khi lớp áo choàng Cachemire vừa bị chàng hất đi, là một con rắn than.

Con rắn than xuất hiện bất ngờ, không biết từ đâu, khoanh thành một hình tam giác xệch xạc và ngóc đầu phun nọc.

Chàng trai đã chết giấc.

Từ dương vật của chàng, một dòng tinh trắng đục, lạnh buốt phóng vụt lên trần nhà, tạt qua má người đàn bà.

Dương vật của người đàn ông không chịu rủ xuống, vẫn chĩa thẳng lên trời.

Người đàn bà buồn nôn.

Nàng rũ áo choàng đứng dậy trên chiếc giường lộng lẫy.

Nhìn người đàn ông trần truồng chết giấc dưới chân mình như nhìn một cành củi khô, nàng với lấy chiếc chuông nhỏ xíu đầu giường và lắc mạnh.

Người lái xe – tay vệ sĩ lực lưỡng hiện ra ngay lập tức nơi khung cửa, như được nhấc bổng từ đâu tới trong tay một vị thần đèn.

Người đàn bà vừa khoác áo choàng lên tấm thân tuyệt mỹ, vừa hất hàm:

- Dọn đi!

Đôi mắt nàng dừng lại nơi dương vật đang chĩa thẳng lên trời của người đàn ông, rồi rời tới gương mặt đẹp trai với đôi mắt đang khép chết lặng và bộ ria trẻ trung:

- Cái cậu bé này của hắn ta thật đẹp. Gương mặt cũng không đến nỗi nào. Thật tội nghiệp. Chỉ tại hắn!

Người lái xe vừa gầm gừ hục hặc nhìn trộm thân hình của người đàn bà không mảnh vải che thân ẩn hiện sau tấm áo choàng lụa mỏng.

Anh ta mặc quần áo vào cho người con trai đang chết giấc. Mặc nhanh nhưng cẩn thận, thắt cà vạt nghiêm chỉnh, chi ly đến không một nếp nhàu.

Rồi vác người chết giấc lên vai, người vệ sĩ bấm vào chiếc nút đồng màu với màu sơn tường được gắn phía sau bức tranh vẽ cảnh dòng sông hoa của Monet.

Một cánh cửa tức thì mở êm như ru sau lưng, dẫn xuống tầng hầm hun hút.

Trước khi đặt chân lên chiếc thang tự động tụt xuống tầng hầm, gã lái xe – vệ sĩ hậm hực nhìn xoáy vào người đàn bà:

- Bao giờ thì cô mới thôi chơi cái trò quái gở này?

Nàng không đáp, chỉ đưa mắt ngang qua người gã như một thanh gươm sắc ngọt vừa chém xuống, nhìn sâu vào đôi mắt của kẻ nửa muốn nổi loạn chiếm hữu bà chủ, nửa cam kết trọn kiếp làm nô lệ.

Gã co rúm như vừa bị phạt ngang thân người, vội vàng vác kẻ bất tỉnh đứng vào cầu thang tự động.

Thang lập tức tụt xuống.

Cánh cửa sau bức tranh tự động đóng lại tức khắc, phẳng lì như một bức tường mỹ miều không vết rạn.

Người đàn bà vuốt ve đầu con rắn than đang đờ đẫn bò quanh giường.

Nàng nâng nó lên bằng hai tay, hôn vào cái miệng đen nhánh của nó rồi phá lên cười:

- Mi đã nghiện bùa ngải của ta rồi.

Nàng vuốt ve đầu rắn lần nữa.

Con rắn than ngoan ngoãn nằm khoanh trong tấm lụa, ngủ say.

- Trong cái việc khiến cho lũ chúng táng đởm kinh hồn mà trở thành bất lực hoặc điên loạn, mi là số một. Mi là trợ thủ đắc lực của ly rượu để chở trí nhớ của bọn chúng ra khỏi bộ óc.

Nàng nghiêng miệng một chiếc bình cổ màu men lam đời Lý, nới lỏng bàn tay, khẽ lùa con rắn trườn vào bình rồi đóng nắp. Trên bình có những lỗ nhỏ để lọc không khí.

Nàng bước xuống giường, phóng vút ba bậc một lên tầng ba như một con mãnh hổ.

Trên tầng lầu rộng mênh ông, nơi những bông hồng leo đã chuyển màu đỏ như máu và thơm ngào ngạt được trồng viền quanh ban công, chỉ đặt một bàn thờ sơn son thiếp vàng nho nhỏ.

Trên bàn thờ có một tấm ảnh viền khung den.

Đối diện với bàn thờ là một tấm khung gỗ mun chạm trổ cầu kỳ cực lớn.

Trong ảnh là một cô bé cỡ mười ba tuổi, mắt sáng mê hoặc, cũng ánh ngời như kim cương.

Gương mặt trẻ thơ trinh bạch như sương đọng. Miệng hé cười như nói:

- Ngày đẹp lắm! Mọi người có biết không?

Người đàn bà châm ba nén nhang, cắm vào bát hương, khấn, mắt nhoà lệ:

- Em biết chứ, Hiền? Thằng đàn ông thứ mười bảy. Còn ba. Chị sắp trọn lời nguyền với em.

Nàng quay phắt lại. Ngắm nghía thân mình trong gương và bỗng mếu máo:

- Chị còn đẹp không? Em nói đi!

1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10, 11, 12, 13, 14, 15, 16, 17, 18, 19, 20, 21, 22, 23, 24, 25, 26, 27, 28, 29, 30, 31, 32, 33, 34, 35, 36, 37, 38, 39, 40, 41, 42, 43, 44, 45, 46, 47, 48

Quân Sử Việt Nam (Top)