Lịch Sử Của Việt Nam

Dạ Tiệc Quỷ

nhà văn Võ thị Hảo

Nhà văn Võ Thị Hảo

1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10, 11, 12, 13, 14, 15, 16, 17, 18, 19, 20, 21, 22, 23, 24, 25, 26, 27, 28, 29, 30, 31, 32, 33, 34, 35, 36, 37, 38, 39, 40, 41, 42, 43, 44, 45, 46, 47, 48

Chương 11: Chiếc đệm vàng

...

Cậu Cả cười:

- Đám đó ở trong nhà này lâu cũng giỏi đóng kịch rồi đấy. Không phải lo, ông nỡm ạ. Ông chỉ cần dặn đám ấy đừng son phấn loè loẹt quá, ăn mặc thật sơ sài, không thì thiên hạ họ đàm tiếu. Sau bốn mươi chín ngày thì tha hồ diện…

- Thế ngày nào thì trả được thù?

- Mày thấy nhóm điều tra ba rồi đấy. Những tay giỏi nhất nước. Đã được thử thách lòng trung thành. Chúng chỉ làm vì tiền, quyền lực và đáng tin cậy nhất là chúng chỉ trung thành với đồng tiền. Cái gì không mua được bằng tiền thì sẽ mua được bằng rất nhiều tiền. Câu này là thánh kinh của nhiều quan chức và bọn buôn ma túy bây giờ đấy, mày biết không?

- Tôi biết. Câu đó tôi đã nhiều dịp thể nghiệm.

- Được! Thế là mày đã có đôi chút trí khôn. Mày có nhìn thấy cái đĩa CD chết tiệt và ba sợi tóc mà tay Hoàng mang đi? Ngày trả thù đang đến gần. Đám này mà không tìm ra thì tao thách cả nước này tìm được.

- Bố chết, tôi cũng thấy hẫng. Trước đây, bố đã gỡ cho tôi vài phi vụ chết giẫm.

Bây giờ, tôi mất chỗ dựa.

- Bố chết, bước đệm của tao cũng mất, nhưng tao cũng đã chuẩn bị. Và tao phải biến cái chết của bố thành bước đệm để tao lên cao hơn.

Cậu Út mỉa mai:

- Thật là hậu sinh khả ố!

- Cả cho mày nữa đấy. Của nợ ạ! Để tao sang bên kia. Mày đứng đây canh bố một chút. Tao sang dặn đám đàn bà cho kỹ lưỡng. Phải cẩn trọng, nếu không, sẽ hỏng bét mọi việc. Hễ có ai hở môi là bọn cảnh sát điều tra ngoài kia có thể khui ra lắm chuyện.

Cậu Út bĩu môi khinh thường:

- Ông chỉ lo hão! Bố có tay trong cả. Tiền của ông già lúc nào chả được việc. Ông già có thủ túc trung thành trong sở, trong Bộ Công an. Ông già lại là bạn đi lại với ngay cả Bộ trưởng và Phó Thủ tướng. Ngay cả Thanh tra, bố cũng nắm trong tay. Mà thủ túc của ông già có ở khắp nơi, cả toà, cả viện. Ông già còn chỉ đạo cả án. Người ta gọi ông già là ông “án bỏ túi”. Trong một số đại biểu quốc hội, có cổ phần ngầm từ những dự án mà ông già phụ trách.

- Dù quyền thế đến đâu, cũng không tránh được cái chết. Chết, thủ túc cũng bỏ, nếu ta không có cách…

- Ông anh tôi sợ rồi hay sao? Tháng trước, ở Sài Gòn cũng đã đăng một vụ, một tay cỡ bự cũng đã chết với một cái đĩa CD chém vào cổ… Tôi và ông anh cũng nên xây lô cốt, đi xe bọc thép…

Cậu Cả vằn mặt, vén áo lên tận nách, để lộ mặt trong của cánh tay với mấy vết sẹo bầm tím.

Cậu dùng chiếc nĩa của ông Thạc còn để lại trên chiếc đĩa với món yến hầm dang dở, nghiến răng đâm phập một nhát vào bắp tay rồi khó nhọc rút ra.

Bốn vết răng sâu hoắm trên bắp tay rỉ máu.

Cậu nói trước con mắt tròn xoe lạ lẫm của thằng em:

- Mày cần phải biết, nếu có một người trên đời này không bỏ qua một mối thù nào, thì đó là tao. Tao ghi xương khắc cốt những mối thù đó mà đứng dậy với đời. Mày có biết, tại sao bọn chống tham nhũng không thể đụng đến gia đình ta và những người trong giai cấp quyền lực của chúng ta? Vì chúng sợ trả thù. Chúng nản chí. Chúng sợ tao. Vì chúng đã biết. Nhiều thằng tố cáo, tao đã cho đi nuôi cá ở đáy sông đáy biển nào đó. Nhẹ như đi chơi, không ai nghi ngờ. Khi vết thương lên da non trên cánh tay này, thì tao cũng đã thanh toán xong những kẻ dám cản mũi kỳ đà.

Kẻ giết ông già hôm nay, sẽ phải trả giá. Cái này thì phải theo truyền thống tru di tam tộc. Tao sẽ lặng lẽ tru di nhà nó đến ba đời. Đúng như những kẻ dám đụng vào vua Tần Thuỷ Hoàng trước kia.

Cậu Út giãn nở gương mặt thoả mãn:

- Giờ thì tôi tin. Ông anh tôi ghê gớm hơn tôi tưởng. Hơn cả băng nhóm của tôi…

Cậu lập tức ngậm miệng vì lỡ lời.

Cậu Cả cười nhạt:

- Mày sợ để lộ rằng mày đang theo đuổi một vụ buôn hồng phiến? Sợ rằng tao biết hai vụ trước trót lọt, và mày đã đem đánh bạc mất một nửa số tiền đó ở Macao?

Cậu Út thất kinh, tái mặt, phẩy tay:

- Làm ơn đi. Nếu ông lộ ra cho ai biết, thì dù là anh em, tôi cũng không tha đâu đấy!

Cậu Cả cười khẽ, đầy mỉa mai:

- Yên tâm mày. Như các nhà lý luận chính trị vẫn nói, đó là con đường tất yếu. Mafia quyền lực sẽ dẫn đến mafia trong buôn bán siêu lợi nhuận và mafia kinh tế. Mày vẫn có thể tự hào về tư cách. Vì tư cách mày cũng ngang bằng tư cách những đám bạn tao và bố. Những người có khả năng hoặc đang tập sự để buôn vua và buôn quyền lực rồi bán cho đám mafia. Và mày nên nhớ rằng, không ở đâu buôn bán ma tuý dễ dàng như ở đất nước này, vì có tới hơn ngàn km đường biển, hơn ngàn km đường biên là núi non. Quần chúng hoá, đại chúng hoá buôn bán ma túy và buôn lậu. Chưa kể, trong đội ngũ những đứa chống ma tuý lại có những đứa buôn ma túy kếch xù. Lại có những đứa sẵn sàng ngửa ra đấy, chờ mày cho ăn kẹo, để bù vào đồng lương eo hẹp

Cậu em phá lên cười:

- Ôi! Việt Nam muôn năm! Tôi yêu đất nước tôi!

- Thế đấy! Tao biết hết. Từ lâu rồi. Và không sốc, khi biết về những phi vụ của mày. Mày có biết tao và ba ngầm che chở cho mày?

- Xin đại ca nhận của đệ này một lạy! Nếu đại ca và ông già không che chở, khốn đến thân đại ca đấy.

- Từ nay thì tao cấm chỉ! Mày cũng được dân buôn hàng trắng hàng hồng gọi là quái kiệt, nhưng còn vụng dại lắm con ạ. Mày để cho tao lên xong xuôi đã. Lúc đó có những phi vụ còn hay hơn nhiều!

- Ok. Nhưng ông anh ơi, ông cần che chắn giỏi nữa trong ngạch quan chức của ông.

Dân ăn chơi kiểu hàng trắng chúng tôi cũng biết nói ngược lại câu ban nãy của ông: Phàm cái gì mua được bằng tiền thì có thể mua được bằng rất nhiều tiền nhưng cũng bị phản bội vì rất nhiều tiền và vì mạng sống…

- Tất nhiên là phải thận trọng. Nhưng mày biết đấy, đất nước này có những cái khác, tuyệt vời lắm, mà mày không hiểu đâu.

- Khác gì?

- Mày có biết tại sao, bố dù giỏi ngụy trang nhưng thiên hạ đâu có mù. Tao dù giỏi giả nghèo giả khổ, nhưng cũng không thể từ bỏ nổi cái thú của những chuyến đi nghỉ ở nước ngoài và vài thú vui khác. Dân an ninh nhiều như rươi, có cả đám bảo vệ nội bộ đấy. Mật vụ này chồng lên mật vụ khác. Ngay cả bọn nhà báo ăn theo nói leo thôi, mà cũng đánh hơi được ối phi vụ đấy.

- Tôi vẫn bái phục ông già. Tại sao nhiều vụ lộ liễu, đến trẻ con cũng biết, mà ông già vẫn trót lọt nhỉ?

- À, thế mới phải hô là Việt Nam muôn năm, con ạ. Vì, hàng người là loại hàng rẻ nhất trong bộ máy chúng ta. Thiên hạ đánh nhau mấy ngàn năm, ớn tận tuỷ. Mấy ngàn năm đói khổ, đã tởn đói nghèo đến tận xương. Lại nhu cầu tiều xài của đám dân đen được chúng ta kích động lên bằng sự giàu có của chúng ta, phim ảnh, bóng đá, truyền hình… Khát như khát nước. Khát tiền. Khát ăn chơi. Khát tiện nghi. Khát yên ổn, khát chức quyền… Mà dân đen thì mãi nghèo đói. Làm sao ra khỏi ngôi nhà chỉ độc một cửa và chỉ mở khi có tiền và những thứ phải đổi bằng tiền.

- Độc tài muôn năm! Tôi tôn thờ độc tài!

- Phải! Đó là điều ghi xương khắc cốt, cái thánh kinh nhập môn và mãi mãi cho bất cứ ai tham gia hệ thống quyền lực mà muốn đươc thảnh thơi và giàu có. Vì thế, từ đám cán bộ công chức cho đến đám dân đen, đều biết đến tận từng sợi tóc, đến tận đít rằng, muốn cải thiện, con đường duy nhất là mua người và sẵn sàng phát tín hiệu sẵn sàng bán mình.

- Ông chủ quan. Tôi thấy có những thằng cũng hung hăng lắm. Chúng không hãi chết. Chúng là loài mèo thích sạch.

- Đó là loại nguy hiểm. Không cải tạo được. Không ưa nhẹ, chỉ ưa nặng. Nhưng loại đó lại không bao giờ được nắm giữ những vị trí quan trọng, vị trí chi phối. Vì bản chất những thằng sạch thì, như chúng nói, tự chúng nhẩy ra khỏi hệ thống quyền lực. Sạch thì làm sao lên nổi? Sạch, đương nhiên là gàn dở. Tao thực ra thỉnh thoảng cũng có thán phục và muốn ngắm nhìn chúng…

- Ông muốn ngắm chúng như ngắm lũ công trong một đàn quạ trong vườn thú?

- Không phải! Sư tử trong một đàn cừu. Cũng thay đổi không khí, và vô hại, vì sư tử này đã bị bẻ móng vuốt. Bọn chúng luôn không có chứng cứ. Vì xung quanh chúng ta đã có quá nhiều kẻ dính mép, tạo thành một hàng rào vững chắc để bảo vệ ta. Bôi bẩn mép thiên hạ, có khi chỉ vài chục ngàn đồng, nhất là đám dân đen đói khát. Đó là nghệ thuật tuyệt vời. Không ai dám tố cáo ai cả. Một hệ thống quyền lợi bền chắc, tồn tại trên sự liên kết vì bẩn và vì mưu sinh của những kẻ đói khát lâu ngày sẵn sàng giết người, cũng sẵn sàng liên kết lại tạo thành một sức mạnh vô bờ vì một mẩu bánh mì.

1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10, 11, 12, 13, 14, 15, 16, 17, 18, 19, 20, 21, 22, 23, 24, 25, 26, 27, 28, 29, 30, 31, 32, 33, 34, 35, 36, 37, 38, 39, 40, 41, 42, 43, 44, 45, 46, 47, 48

Quân Sử Việt Nam (Top)