Lịch Sử Của Việt Nam

Dạ Tiệc Quỷ

nhà văn Võ thị Hảo

Nhà văn Võ Thị Hảo

1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10, 11, 12, 13, 14, 15, 16, 17, 18, 19, 20, 21, 22, 23, 24, 25, 26, 27, 28, 29, 30, 31, 32, 33, 34, 35, 36, 37, 38, 39, 40, 41, 42, 43, 44, 45, 46, 47, 48

Chương 11: Chiếc đệm vàng

...

- Những vụ trước, đối với tôi không khó khăn gì. Nhưng đây là một vụ rất đặc biệt. Một vụ mà kẻ gây án sử dụng công nghệ cao. Không thể hình dung được tội phạm thuộc cỡ người nào…

Cậu Cả chém tay vào không khí:

- Cậu là người tâm phúc của tôi. Tôi và cha tôi đã chọn cậu, giữa vô thiên lủng công an cảnh sát lúc nào cũng sẵn sàng quỳ mọp xuống đất làm tôi mọi cho tôi. Nếu không hết lòng với tôi, tính mệnh cậu khó bảo toàn.

Hoàng mặt lạnh tanh:

- Ông đừng đem điều đó ra dọa tôi. Ông biết, tôi nhận lời giúp gia đình ông lâu nay, không chỉ vì tiền. Cũng không chỉ vì sợ…

- Thế thì ông vì cái gì?

- Đến giờ này mà ông vẫn chưa biết sao?

- Vì quyền lực! Vì lòng tự ái nghề nghiệp.

- Đúng! Tôi muốn lên làm Bộ trưởng! Và khi tôi lên làm Bộ trưởng, ông muốn giết ai cũng được.

Cậu Cả nói như đinh đóng cột:

- Việc này không dễ. Nhưng không dễ không có nghĩa là không thể. Cứ hết lòng đi, lo liệu vụ này. Tôi và ông còn trẻ. Bố tôi là một ông nông dân, mà còn ngoi được lên đến đây. Tôi xuất thân cao hơn ông già, lẽ nào chịu thua.

Hoàng gật đầu. Chiếc xe phóng vút đi.

Bên ngoài, không ai hay biết rằng, tay điều tra sừng sỏ nhất nước, bề ngoài trông như một tay lãng tử ăn chơi càn quấy, mà bên trong là người đã phá bao nhiêu vụ án khét tiếng, vào ra nhà các quan chức lớn như đi chợ, với một nụ cười bí ẩn trên môi, đã vào cuộc.

Mùi tử thi vẫn đi theo Hoàng và nhóm điều tra của anh ta.

Cậu Cả yên tâm trở lại phòng ngủ của ông Thạc.

Hai anh em nhấc xác cha lên, đặt sang một tấm vải nhựa lớn đã chuẩn bị sẵn.

Họ tự tay dọn sạch vết máu và tẩy mùi, sau đó mang chiếc đệm vàng đi cất giấu kỹ lưỡng trong hầm ngầm dưới đất.

Căn phòng đã được tẩy bớt mùi thối rữa bằng ba lò hương đốt nghi ngút loại trầm hảo hạng.

Cậu Cả và cậu Út trải lại giường, lau sạch máu trên người và trên cổ ông Thạc, lại nhét một nùi bông lớn vào cổ họng và dưới thân mình để thấm máu.

Rồi hai anh em mặc áo sơ mi màu tối thẫm cho ông Thạc, thắt một chiếc cà vạt cao lên sát cằm để giấu vết thương.

Xong đâu đấy, hai cậu tìm tận đáy tủ, mới thấy bộ complê bằng thứ vải Trung quốc xoàng xĩnh, thứ vải vẫn bán đầy rẫy ở chợ, ông Thạc đôi khi đem ra dùng những lúc cần tỏ ra giản dị và hoà mình với quần chúng.

Cuối cùng, cậu Cả bấm vào chiếc nút nhỏ được giấu rất khéo sau bức tranh tĩnh vật treo thấp trên bức tường cạnh giường, phía tay phải người chết.

Một tấm trần nhà bằng nhựa trắng tầm thường lập tức nhô ra, che khuất hoàn toàn cái trần nhà lộng lẫy gắn bức tranh phalê và vàng ngọc.

Bây giờ thì ai cũng có thể thấy rằng đây là một phòng ngủ đơn sơ, của một quan chức có mức thu nhập trung bình, hàng quan chức sáng vác ô đi tối vác về và hưởng lương ba cọc ba đồng từ ngân sách, chứ không phải của một bí thư quyền lực.

Cậu Cả mặt rắn đanh, gằn giọng nói với cậu Út:

- Tao đã nói với mày bao nhiêu lần rồi. Cái lối giàu xổi, ăn chơi như sợ ngày mai chết không kịp chơi như mày và bố, thì chỉ là khiêu khích thiên hạ, tự thắt thòng lọng vào cổ mình, có bao giờ bền được. Nhưng bố và mày có bao giờ nghe tao đâu.

Cậu Út vặc lại:

- Tôi mà theo anh ấy hả! Có tiền mà không tận hưởng, là đồ ngu! Cuộc đời ngắn ngủi. Giả nghèo giả khổ như anh, chết mang theo được à? Bố làm thế là đúng. Dù có bị giết, ông cũng đã chết trên đệm vàng, đã hưởng muôn điều sung sướng.

Cậu Cả nhìn em thương hại:

- Mày thì nức tiếng ăn chơi, nhưng cũng chẳng hơn bố được mấy nả. Chỉ thấy đến vàng ngọc là loá mắt. Con giời ạ, mày chê tao giả nghèo giả khổ, không biết hưởng thụ. Ừ, thì có thế. Nhưng đệm vàng là cổ lỗ rồi. Tao có gan chờ đến ngày nằm trên đệm kim cương mà không ai làm gì được kia!

Cậu Út cười khẩy:

- Tôi chỉ sợ chưa đến ngày nằm đệm kim cương thì anh đã nằm đệm đất. Ai biết được ngày mai ra sao?

Cậu Cả ngán ngẩm nhìn thằng em từ trên cao, lại khinh miệt:

- Thôi được, tạm thời tao không có thời gian để giảng giải cho mày bớt ngu xuẩn đi. Hôm nay chỉ nói đủ để mày nhớ: bố chết! Tao nhắc lại, như tao đã nói, tao có đủ bản lĩnh để thống lĩnh và bảo vệ cái nhà này tai qua nạn khỏi. Bởi vậy, mày không được manh động, nhất cử nhất động phải hỏi ý kiến tao.

Cậu Út văng tục:

- Ông đ. phải là bố tôi! Làm sao tôi phải hỏi ý kiến!

Cậu Cả điềm tĩnh đổ nước thơm tẩy mùi máu trên mu bàn tay và chà xát thật mạnh:

- Tuỳ mày thôi. Tao không phải bố mày. Thậm chí, biết đâu có lúc mày coi tao là kẻ thù nhưng nhiều lúc người ta phải nghe cả kẻ thù, nếu không muốn vào nhà đá bóc lịch và ăn gián cầm hơi.

Cậu Út dịu lại:

- Được! Tôi tạm thời nghe ông để qua cơn nguy hiểm. Nhưng tôi báo trước, nếu ông lấy quyền làm anh mà không chia tài sản của bố cho đàng hoàng, tôi sẽ không để cho đám đàn em cho ông được yên đâu đấy.

Cậu Cả trừng mắt nhìn:

- Thực sự mày muốn gì?

- Bây giờ bố chết, mẹ thì chỉ lo ăn chơi. Tôi biết, quỹ đen của bà ấy có xả láng tám kiếp nữa, theo kiểu của bà ấy thì vẫn thừa mứa. Ông thì quá giàu rồi, trong cái vỏ giả nghèo giả khổ. Và ông còn khoắng được của thiên hạ vô thiên lủng. Vì thế, phần tài sản của ông già, nhất là cái đệm vàng này, phải thuộc về tôi.

- Không được! Một phần sẽ thuộc về mày. Nhưng mày là đứa vén tay áo đốt nhà táng, ăn chơi kiểu mày, được bao lâu?

- Bao lâu, việc của tôi. Tôi đang có một phi vụ cần đầu tư lớn. Tôi không may mắn có quyền chức lớn như ông và bố. Tiền ông và bố là nguồn nước sông. Tiền nước mắt đám dân ngu muội dưới kia. Chúng còng lưng làm cho chúng ta xơi mà chẳng chút kêu ca.

- Dân không bỗng dưng mà ngu được. Do là công của những người như bố và như tao. Khi lên cầm quyền, mục đích của những người như chúng ta là phải dạy dỗ và ép buộc làm cho chúng ngu muội, phải đe nẹt cho chúng không dám kêu ca. Phải làm sao thắt nghẹt cổ họng chúng để chúng không chết mà không thoát ra được một tiếng rên rỉ nào. Thế đấy. Nếu dân mà đầu óc lanh lợi sáng láng, làm sao nó nghe mày, hả con?

- Thôi thôi! Các ông có những mánh lới ma bùn của các ông. Cứ thế mà làm, nếu thích, miễn là cứ đưa tiền về cái nhà này. Tôi tiêu đỡ, cũng như một cách làm từ thiện cho ông để khỏi giàu quá mà tổn thọ. Thế này nhé. Ông cứ lấy đệm vàng tặng cho thằng cha nào đó để mua chứa gì thật to vào, tôi cũng được nhờ. Cái đệm tanh tưởi ấy tôi cũng không thiết lắm. Quê bỏ mẹ! Để trong nhà thì lúc nào cũng chỉ ngửi thấy mùi máu. Còn tài sản, để tôi phần nhiều.

- Đâu rồi có đó. Đồ phá gia chi tử ạ. Tao đến khổ vì mày! Cha chết đắp mặt nằm đó, không khóc được tiếng nào đã đòi chia của. Thật vô phúc, các cụ nói không ngoa. Thôi được. Mày tạm câm cái mồm của mày đi. Bây giờ mày sang bên kia với mẹ, bảo đám đàn bà chuẩn bị loan báo tin bố bị cảm chết. Và bảo họ đừng có nhơn nhơn cái mặt. Phải làm ra vẻ thật thương tiếc và bơ vơ không nơi nương tựa, nhé!

Cậu Út đứng dậy:

- Được! Nhưng tôi không đảm bảo cái đám đó sẽ đóng kịch hợp ý ông anh tài làm xiếc của tôi đâu đấy!

1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10, 11, 12, 13, 14, 15, 16, 17, 18, 19, 20, 21, 22, 23, 24, 25, 26, 27, 28, 29, 30, 31, 32, 33, 34, 35, 36, 37, 38, 39, 40, 41, 42, 43, 44, 45, 46, 47, 48

Quân Sử Việt Nam (Top)