Lịch Sử Của Việt Nam

Dạ Tiệc Quỷ

nhà văn Võ thị Hảo

Nhà văn Võ Thị Hảo

1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10, 11, 12, 13, 14, 15, 16, 17, 18, 19, 20, 21, 22, 23, 24, 25, 26, 27, 28, 29, 30, 31, 32, 33, 34, 35, 36, 37, 38, 39, 40, 41, 42, 43, 44, 45, 46, 47, 48

Chương 10: Bức thư báo giờ chết

...

Đất Mẹ phải được trả lại mùi thơm hoang dại của đất và cỏ cây. Đất Mẹ phải được quyền chối từ đón nhận những cái xác tanh tưởi như của ông.

Đất Mẹ phải được quyền chối từ những kẻ giả dối và bẩn thỉu.

Màn đêm dịu dàng cũng đang đòi quyền từ chối đấy. Chúng đòi từ chối phải làm chiếc chăn phủ lên những thi hài nhớp nhúa, mà sự tồn tại mỗi ngày sẽ làm cho màn đêm nhờ nhợt như máu loãng và thế giới này mãi trằn trọc không sao nghỉ ngơi nổi.

Khi ông nằm đây, và dòi bọ bắt đầu âu yếm đẻ trứng lên xác chết của ông, lên cái mồm đạo đức giả của ông, thì bản cáo trạng về ông đã được phát tán trên mạng Internet.

Các ông dùng tường lửa để chặn những thông tin về sự nhớp nhúa của các ông sao?

Vô ích. Tôi quỳ xuống, Cảm ơn thời đại Thế giới phẳng. Với một cú click chuột, loài người đều biết những gì phải biết.

Ông biết, với những dữ liệu thế này, ông hiểu rất rõ, rằng không thể huỷ hoại được.

Nó được nhân bản, trong một bộ nhớ nào đó. Không phải trong một két sắt, như kim cương và những ngân phiếu của ông đâu.

Một trong những bức thư như thế này, tôi đã gửi lên bộ lưu trữ của mạng Yahoo.

Chỉ để loài người phải nhớ về những ác mộng để ghê tởm nó và tránh xa nó.

Tôi dài dòng đấy. Tôi vốn là người yêu văn chương. Nhưng đây là cáo trạng. Một bản cáo trạng không được lập bởi những bàn tay chính thống, và được tuyên đọc bởi một toà án với vành móng ngựa thực sự được thiết lập tại một phòng xử uy nghi nào đó.

Vì ông biết đấy. Với cung cách móc ngoặc đã thành kỹ năng, với cung cách những kẻ như ông kết thành một giai tầng, và cung cách chia chác mỗi người một chút để sống còn và bôi bẩn, việc điều tra tội phạm của các ông đối với nhà chức trách là bất khả.

Đó là chưa nói, thường thì các nhà chức trách không muốn điều tra, không thèm điều tra hoặc tuyên án, và nhiều khi họ đã làm ngược lại.

Vì thế, tôi mới phải ra tay.

Lẽ ra, tôi được sinh ra chỉ để yêu. Để đẹp. Muốn đàn ông và đàn bà bị quyến rũ vì vẻ đẹp của tôi. Tôi sinh ra để làm nghệ sĩ. Để ngợi ca cuộc sống và để phát kiến ra muôn cách yêu thương để dâng tặng loài người.

Nhưng tôi đã phải ra tay. Vì có những người như ông.

Ngoài kia, vì những người như ông mà thiên hạ đói kém, mà oan khuất, mà thất nghiệp. Và theo gương các ông để lưu manh hoá, để hèn hạ và trẻ con mới chào đời cũng phải học cách cất lên tiếng khóc giả dối vì từ trong bụng mẹ, chúng đã được uống dòng máu giả dối.

Vì thế, tôi đã học, để rành rọt về kỹ thuật và những ngón nghề ám sát.

Tôi chẳng là ai.

Vì thế tôi nhìn thấy tất cả.

Thôi!

Đã đến lúc buộc ông phải dừng lại.

Vĩnh biệt ông!

Và lần lượt gửi đến những lời chào vĩnh biệt đối với những kẻ đạo đức giả như ông.

CD
TB:

Chúc các vị thăng tiến trên con đường sự nghiệp bằng cách đưa tôi ra dựa cột.

Tôi không muốn nạn nhân của mình, trước khi chết, vẫn lẫn lộn về các sự kiện và tình huống đã đẩy họ đến mức khiêu khích tôi phải ra tay. Kèm theo đây là bản niên biểu liệt kê những tội ác ông đã làm, những sự giả dối ông đã rao giảng, những điều tốt đẹp ông đã huỷ hoại, những bước tiến ông đã làm trì hoãn chỉ vì quyền lợi của ông.

Ông có thể kiểm tra xem tôi có công bằng không”.

Chiếc đĩa CD đang cắm gần ngập yết hầu nạn nhân có ba sợi tóc dài cỡ 15cm vẫn bay phơ phất.

Hoàng dùng găng tay gượng nhẹ gỡ chiếc đĩa CD bỏ vào túi nhựa để bảo quản tang vật. Anh ta đã phải dùng hết sức bình sinh mới rút được chiếc đĩa CD ra khỏi cổ nạn nhân.

Bỗng anh ta kêu ối một tiếng đau đớn.

Chiếc đĩa CD đã vướng vào cổ tay anh ta, để lại một vết cứa mảnh như sợi tóc và rớm máu.

Trong vết rớm máu đó đã hoà một chút máu của người chết.

Hoàng lảo đảo.

Hoàng đổ dần xuống sàn nhà vẫn loang máu của người chết.

Ánh lên xanh rợn cái màu của cửa kính lọc ánh mặt trời chiếu xiên vào, lẫn trong tiếng nhặng bay.

Khi Hoàng gượng đứng dậy được, Thanh và viên trưởng nhóm điều tra đã kịp dùng drap trải giường đắp kín mặt nạn nhân.

- Mang ông ta đi. Nhân vật tầm cỡ thế này cũng phải ướp lạnh bẩy ngày chờ kết quả điều tra và chờ chuẩn bị lễ viếng trọng thể.

Trình quay sang Hoàng:

- Anh ổn chứ?

Bỗng Hoàng hét lên, như một người điên;

- Không ổn. Không có gì là ổn cả!

Mắt Hoàng bỗng dại lạc đi. Và con ngươi dần biến đổi…

Bỗng anh ú ớ chỉ lên trần nhà, miệng ngọng líu:

- Có cái… gì trên kia!

Cả Trình, cậu Cả, cậu Út cùng nhìn lên theo tay chỉ của Hoàng. Chỉ thấy trần nhà rùng mình – lả tả rơi xuống những tảng nặng, ruồi và dòi bọ.

Hoàng nhìn lên ngón tay bị cứa – nhìn thấy ba con dòi đang từ cổ ông Thạc tìm cách chui vào vết đứt ở tay anh.

Hoàng ghê sợ hét lên cố sức gạt con dòi ra khỏi tay, nhưng nó bám chặt lấy không có cách gì gỡ được.

Hoàng nghiến răng, dùng dao chặt đứt ngón tay đeo nhẫn.

Ngón tay rơi ra.

Và lũ dòi bọ từ xác ông Thạc lổm ngổm bò sang.

Trong phút chốc, cả ngón tay chỉ còn là đốt xương trắng.

Chương 11: Chiếc đệm vàng

Biệt thự ông Thạc.

Nhóm điều tra thu thập xong chứng cứ. Trước khi ngồi vào sau vô lăng, Hoàng đã bàn bạc kỹ lưỡng cách thức với cậu Cả. Trong tay cậu Cả đã có một giấy chứng tử.

Giấy xác nhận ông Thạc chết do bị cảm dẫn đến tai biến mạch máu não.

Cậu Cả nghiến răng, dặn Hoàng:

- Ông hãy thề với tôi, sống chết gì cũng phải truy lùng bằng ra thủ phạm.

Hoàng quẳng túi đồ nghề khám nghiệm tử thi vào trong xe, nói uể oải, cố chặn cơn buồn nôn cứ dâng lên cổ họng:

- Tôi sẽ cố, nhưng không thể hứa chắc chắn được!

Cậu Cả tức giận, nghi hoặc:

- Ông là tay điều tra sừng sỏ nhất nước này, lại có phương tiện của Viện khoa học hình sự trong tay. Mất bao nhiều tiền tôi cũng chi. Ông nói rằng không hứa là nghĩa làm sao?

Hoàng thản nhiên:

1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10, 11, 12, 13, 14, 15, 16, 17, 18, 19, 20, 21, 22, 23, 24, 25, 26, 27, 28, 29, 30, 31, 32, 33, 34, 35, 36, 37, 38, 39, 40, 41, 42, 43, 44, 45, 46, 47, 48

Quân Sử Việt Nam (Top)