Lịch Sử Của Việt Nam

Dạ Tiệc Quỷ

nhà văn Võ thị Hảo

Nhà văn Võ Thị Hảo

1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10, 11, 12, 13, 14, 15, 16, 17, 18, 19, 20, 21, 22, 23, 24, 25, 26, 27, 28, 29, 30, 31, 32, 33, 34, 35, 36, 37, 38, 39, 40, 41, 42, 43, 44, 45, 46, 47, 48

Chương 10: Bức thư báo giờ chết

...

Quần chúng yêu quý cậu như thánh sống. Cơ chừng cậu còn lên cao hơn cả chức thứ trưởng.

Cậu giản dị lắm, và còn giản dị trong vài năm nữa, khi việc lớn đã thành.

Cậu chỉ có cái thú không được giản dị lắm là thỉnh thoảng giở hộp kim cương ra ngắm và hẹn ngày nhân chúng lên hàng trăm hàng vạn lần. Còn bây giờ thì cậu Cả chia một số viên kim cương đó thành những phần nhỏ, đánh thành những chiếc nhẫn kim cương rồi lựa dịp mà dịu dàng lồng vào ngón tay của một số người.

Đó là ngón tay của một số phu nhân và quan chức thanh liêm kiên quyết không nhận tiền và quà mừng tuổi, chê tiền chê vàng chê đô-la, chỉ thích kim cương và ngân phiếu mệnh giá lớn chuyển khoản từ những nhà băng kín mít ở nước ngoài, như Thụy Sĩ chẳng hạn.

Những vị đó, tổng thu nhập cộng lại, cả sổ đen sổ đỏ của cơ quan cộng lại, thì được hai triệu rưỡi một tháng. Nhưng lại đủ tiền nuôi cả một huyện sung sướng cùng đội ngũ kẻ hầu người hạ.

Lương hai triệu rưỡi một tháng nhưng họ nuôi vài ba con du học ở Mỹ ở Anh. Họ mua nhà lớn, mua ô tô cho con bên đó để thỉnh thoảng lấy cớ chữa bệnh đưa cả nhà sang đó ăn nghỉ, dắt nhau vào sòng bạc và những nhà hàng đắt tiền nhất.

Lương hai triệu rưỡi một tháng nhưng đủ sức để kéo đội ngũ cỡ một trung đội từ quê lên để chốt vào những vị trí tầm thường đại loại như kế toán trưởng tổng công ty, vụ trưởng tổ chức, chủ tịch hội đồng thẩm định dự án đấu thầu cấp tỉnh cấp thành phố hoặc giám đốc công ty xây dựng cầu cảng và dầu khí chẳng hạn.

Và một trong những đồng chí hợp tác đắc lực với ông là bố con nhà ông Dậm.

Chuyện ông Dậm thì hơi dài. Ông sẽ nghe tiếp những chương ly kỳ về đồng chí của ông ở dưới địa ngục.

Các vị này thanh liêm lắm. Lương hai triệu rưỡi một tháng, đa cảm rỏ nước mắt khi đi thăm đồng bào bị bão lụt, sụt sịt quệt mũi khi thăm nạn nhân chất độc màu da cam, vô cùng hùng hồn khi chém tay trong không khí kêu gọi phải thắt lưng buộc bụng xây dựng chủ nghĩa xã hội.

Các vị này khỉnh miệt cả một trăm ngàn đồng năm trăm ngàn đồng và những chục triệu đồng, tóm lại là đã ngán tiền, chỉ mê kim cương.

Họ chỉ còn cái thú ganh đua ánh sáng chói lọi trong bàn tay từ những viên kim cương lạ kiểu ở dưới gầm bàn.

Cậu Cả của ngài là một người tinh tế. Cậu ta đang đi theo con đường của Lã Bất Vi.

Có khác chăng, Lã Bất Vi thì vất vả hơn cậu. Ông ta dùng những đồng tiền mồ hôi nước mắt thuở đang làm kinh doanh, tích cóp được từ ngày hàn vi để buôn vua.

Còn cậu Cả thì dùng những đồng tiền mà cha con ông khoắng ra từ những cái két công quỹ, cái gọi là “tài sản tập thể” để buôn vua.

Bố con ngài, về nhân cách còn thua hơn Lã Bất Vi nhiều lần.

Bố con ngài đang phát đạt trên con đường buôn vua.

Và cậu Cả sẽ có một ngày đột ngột xuất hiện, rỡ ràng chói lọi trên quan trường với vị thế khả dĩ chi phối nền kinh tế của cả đất nước. Nếu…

Vâng nếu không có kẻ hèn này.

Thưa quí ngài đại nhân đại đức đại trí đại dũng trong thiên hạ. Nếu một ngày không có tôi, tất cả những chuyện đó sẽ thành sự thật….

Vĩnh biệt ngài. Và lần lượt gửi đến những lời chào vĩnh biệt đối với những kẻ đại đạo đức giả như ngài.

Người vô hình.

TB. Để nhà chức trách dễ nhận diện kẻ giết người, tôi xin để lại ba sợi tóc của tôi để các vị có thể phân tích tìm mẫu ADN. Chúc các vị mau chóng thăng tiến trên con đường sự nghiệp”.

Chiếc đĩa CD có đính ba sợi tóc đang bay phơ phất trên mặt nghiêng của đĩa. Một cạnh đĩa cắm ngập vào yết hầu nạn nhân như một lưỡi dao được bắn ra từ cỗ máy vi tính có mãnh lực siêu phàm.

* * *

Hoàng qua một giây phút sững sờ, cố kiềm chế không hé miệng bình luận. Anh ta hối thúc cả nhóm mặc quần áo chuyên dụng kín mít từ đầu đến chân, trông như những bóng ma màu trắng, trông càng rùng rợn bên xác ông Thạc.

Sau một hồi lúi húi lấy mẫu máu, phân tích qua một thiết bị nhỏ mang theo, trưởng nhóm tuyên bố:

- Chết hai ngày rồi. Trình, lấy dấu vân tay. Thanh, chụp ảnh.

Ông ta hất hàm sang hai phụ tá đang loay hoay quan sát xác chết. Hai phụ tá lúi húi rắc bột, chụp ảnh, tìm kiếm vân tay.

Sau một hồi săm soi viên phụ tá cao và gầy tên là Trình thốt lên:

- Hung thủ cáo già! Không để lại một dấu vân tay nào.

- Đôi khi vẫn thế. Có thể hung thủ dùng găng tay. Xem kỹ vết giầy.

- Tịnh không vết giầy. Trên bậu cửa sổ cũng không. Nãy giờ tôi đã xem kỹ.

Vị phụ tá thứ hai dáng thấp bé chắc như tảng đá cuội, lên tiếng.

- Thế dấu giầy của ai đây? Viên trưởng nhóm điều tra chỉ vào một vết giầy dính máu in trên sàn nhà.

- Tôi đã so. Đây là dấu giầy của vợ và con nạn nhân.

Hoàng khoát tay chán nản.

- Ta có thể xem mẫu tự từ bức thư của hung thủ và ba sợi tóc hắn đính trên hung khí.

- Vô ích. Hung thủ dựng hiện trường giả để đánh lạc hướng điều tra. Hoặc như hai vụ trước mà thôi.

- Kết quả phân tích ADN trên ba sợi tóc của hai vụ trước thế nào?

- Không thể nhận nổi. Có một đoạn nhiễm sắc thể làm nhiễu, máy không nhập được.

Bỗng viên phụ tá lùn hơn nãy giờ đang loay hoay ở gần xác nạn nhân, kêu lên:

- Còn một bức thư nữa!

Bức thư thứ hai được đưa ra soi dưới ánh sáng của loại đèn đặc biệt vẫn dùng trong điều tra:

“…Thưa quý ông đại nhân đại đức đại trí đại dũng trong thiên hạ.

Nếu một ngày không có tôi…

Tôi e rằng sau cái chết của ông, một đôi điều sẽ được phơi bày và sáng tỏ.

Ông huỷ bức thư này làm gì, vô ích.

Bản cáo trạng cụ thể về những hành vi đẹp đẽ của ông, tôi đã cho in vào một thứ vũ khí thật giản dị mà hợp thời đại: một cái đĩa CD dùng cho máy vi tính. Và những ổ USB sắc như một lưỡi dao nhọn. Tôi sẽ cập nhật vũ khí, theo sự phát triển cao vọt của công nghệ thông tin.

Ông sẽ chết, với chiếc đĩa CD găm vào cổ, trong một ngày thích hợp.

Cái ngày mà hoàng hôn rất đẹp.

Nắng sẽ tắt để báo hiệu sự cáo chung.

Và màn đêm sẽ đưa tang những kẻ tham nhũng và giả dối, cho thế giới này được hồi sinh.

Thế giới phải thoát khỏi những dòng máu tanh tưởi của những con bạch tuộc nhớp nhúa như ông.

Thế giới phải được gột rửa bởi những người như tôi.

Ông biết không, vì ông – chính vì những người như ông, mà nhiều lần tôi muốn huỷ diệt thế giới.

Đập bỏ thế giới này, như đập bỏ một con lợn bằng đất. Để làm lại một thế giới khác, sạch sẽ hơn, công bằng hơn, ít kẻ phải khóc, phải tù đày và phải chết oan hơn!

1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10, 11, 12, 13, 14, 15, 16, 17, 18, 19, 20, 21, 22, 23, 24, 25, 26, 27, 28, 29, 30, 31, 32, 33, 34, 35, 36, 37, 38, 39, 40, 41, 42, 43, 44, 45, 46, 47, 48

Quân Sử Việt Nam (Top)