Lịch Sử Của Việt Nam

Dạ Tiệc Quỷ

nhà văn Võ thị Hảo

Nhà văn Võ Thị Hảo

1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10, 11, 12, 13, 14, 15, 16, 17, 18, 19, 20, 21, 22, 23, 24, 25, 26, 27, 28, 29, 30, 31, 32, 33, 34, 35, 36, 37, 38, 39, 40, 41, 42, 43, 44, 45, 46, 47, 48

Chương 10: Bức thư báo giờ chết

...

Một màu vàng ảm đạm phản chiếu trở lại trần nhà lộng lẫy. Ánh sáng tán xạ lên gấp cả chục lần ánh chói loà của những thoi vàng trong bức tranh pha lê khảm hình thiên thần bằng vàng và những đám mây hồng.

Vàng không thấm máu.

Máu chuội đi từng giọt lưỡng lự rồi lăn tròn. Chúng chờ nhau trên mặt đệm vàng, lưỡng lự nhập thành những đường rãnh nhỏ. Những rãnh nhỏ tìm chỗ thấp mà chảy, âm thầm rỉ xuyên qua lớp đệm dày. Máu nặng nhọc nhểu xuống sàn nhà gỗ mun, nhuộm màu đen lánh của gỗ, hoà với màu đỏ sẫm của máu thành một màu đen ma quái. Như một miệng cống ùn tắc bởi rác rưởi, máu đọng thành vũng trên nền nhà và đã bắt đầu quện khô, mép vũng đã cong dầy lên viền lấy những vũng máu.

Bức tranh pha lê trên trần phản chiếu gương mặt của người chết.

Đôi mắt ông ta trợn tròn như kinh ngạc. Lông mày hình dấu ngã. Hai hàm răng nghiến chặt. Đôi môi trắng nhợt nhành ra, nhường chỗ cho đôi hàm răng dày, đều, ken sít như nanh sói.

Trên thi thể, màu xanh nhợt của xác chết đã ăn hết đôi bàn chân, thành màu vàng sáp. Màu xanh nhợt ăn lên đôi bàn tay, trở thành như đôi miếng lót đế giày bằng cao su sơ chế thô thiển.

Trên bộ pyjama bằng lụa Myanma màu vàng hoàng cung, bàn tay phải của người chết giơ lên khum khum ngang mặt, như muốn che đỡ như muốn xua đuổi. Trong bàn tay trái buông thõng xuống thành giường còn nắm chặt một bức thư không nhuốm máu.

Màu xanh nhợt ăn lên tinh mũi, thành một vệt đen như con giun đất vắt ngang.

Những nếp nhàu của bức thư trong bàn tay người chết chứng tỏ nó đã được đọc đi đọc lại nhiều lần, thậm chí còn bị ai đó nổi điên vò nát, quẳng vào sọt rác rồi sau đó mới tìm lại và vuốt phẳng. Cái cách đặt ngón tay cái cứng đờ, hững hờ trên bức thư mách bảo rằng có thể nó đã được hung thủ luồn vào tay người chết sau khi đã hoàn tất công việc. Thư được viết từ một chiếc máy vi tính, font chữ Unicode, in ra trên khổ giấy A4.

“Kính ông,

Bậc đại nhân đại đức đại trí đại dũng trong thiên hạ.

Cách nay mười lăm ngày tôi đã có mạo muội báo trước cho ông rằng hãy cố gắng trong khi còn chưa quá muộn để đề phòng cái chết của ông.

Và tôi đã nhắn rằng ông hãy làm tất cả để giữ lấy cái đống tài sản khổng lồ và những đồng đô la mà ông đang gửi tại nhà băng Thụy Sĩ.

Còn những đồng đô la đang trên đường trung chuyển ra nước ngoài dưới vỏ bọc một sòng bạc quốc tế tại đảo Tân Châu. Mong ông hãy cẩn thận. Tôi nhìn thấy máu người trong đống tài sản và những đồng đô la của ông.

Tôi còn biết rằng, khi nhận bức thư của kẻ hèn này, thoạt tiên ông cười khinh khi.
Nhưng mười lăm phút sau, không chừng ông bắt đầu xao xuyến.

Bằng cứ là ông đã làm đổ ly rượu giá một trăm đô la vào vạt complet bằng tơ tằm hạng nhất của Ấn Độ, trong khi đang thù tiếp cấp trên tại Nhất dạ đế vương mang cái tên khiêm tốn là Hạnh hoa tửu lâu.

Tôi còn thấy rõ, khi về đến nhà, ông đã quẳng ngay bộ quần áo trị giá ba mươi triệu đồng đó vào sọt rác tự huỷ. Ông không thèm ngó lại một lần, không chút tiếc của.

Trong tủ ở phòng thay quần áo của ông còn có ít nhất ba chục bộ tương tự và hơn thế chờ sẵn. Đủ các màu sắc, kiểu dáng do các tay thợ sành điệu từ Pari, Roma, Luân đôn cắt dựng so với khuôn người của ông không sai một ly.

Và cũng khoảng chừng đó bộ complet xuất xứ từ những tiệm may nổi tiếng vừa kể, vừa rời xưởng là đến những địa chỉ đặt sẵn. Ông có biệt tài và có công phu chăm sóc được nhiều thứ cho các ông lớn. Những bộ complet đắt tiền được ông tính toán gửi vào nơi thật đắc địa. Những bộ complet đẹp đến mức có thể biến khỉ thành người và chúng đã biến những tay nông dân pha lưu manh, những kẻ du thủ du thực mang tư cách mõ trở thành những quan chức đáng nể mặt nếu thoạt trông thấy ngoài đời hoặc trên truyền hình.

Ông quá giàu có.

Nhưng đáng thương cho ông là dù giàu đến đâu, ông cũng không thoát khỏi lối chơi ngông của một gã trọc phú. Ông chưa đã cơn khát vàng dù ngồi trên cả đống vàng, đến mức ken cả vàng khối làm đệm nằm.

Đêm đêm ngả lưng trên chiếc giường lạnh cứng, ông chỉ ngủ được khi những thoi vàng đâm vào lưng nhoi nhói, để ông quên ám ảnh về thời đói kém, với những thuở kéo cày thay trâu và bị người ta giật miếng cơm ra khỏi miệng.

Thực ra, đệm vàng ông nằm, những bộ complet đắt tiền ông mặc, và đống tài sản kếch xù ông có được cũng chỉ là do ông giật miếng cơm trên miệng của nhiều người khác mà thôi.

Và tôi cũng nhìn thấy ông không dưới ba lần lôi bức thư tội nghiệp của tôi từ trong sọt rác ra vuốt phẳng lại.

Rồi ông giao cho tên tay chân thân tín của ông trong lực lượng an ninh đi dò tìm mẫu tự. Cả một đại đội an ninh đi dò tìm.

Tiếc thay, tay chân thân tín của ông cũng chỉ là người trần mắt thịt mà thôi.

Và tôi cũng đã thấy cái cách ông bất đẵc dĩ chuyển một nửa tài sản của ông cho hai cậu quý tử.

Riêng cậu Út, tôi có thể báo trước tương lai của những đồng tiền đang nằm trong tay cậu ta.

Trước đây, hồi ông mới nổi sau ba phi vụ làm ăn đầu tiên, cậu Út đã lấy đồng một trăm ngàn gói vào giấy vệ sinh đi toa lét hàng ngày.

Cậu ấy làm thế cũng là để trả thù cái thời ông giả nghèo giả khổ, vờ thanh liêm trong sạch đạo cao đức trọng, chí công vô tư.

Thời đó chỉ kéo dài chừng mười năm.

Đủ để ông lên đến cái chức béo bở này.

Mười năm rồi cũng qua mốt quan chức chí công vô tư. Lâu nay thì đã sang mốt quan chức khoe giàu khoe sang công khai và bộc lộ khả năng bóp nặn dân chúng công khai. Ông bao giờ cũng hợp thời. Nhưng với cậu Út, thì mười năm giả nghèo giả khổ lại là một vấn đề khác.

Cậu Út đã bí mật ngồi vài ngày trên nóc nhà ông để quan sát vẻ kinh hoàng của đám thợ thông cống khi nhìn thấy vô số đồng tiền một trăm ngàn gần nát mủn từ trong bể phốt nhà ông trôi ra.

Họ đã khóc và nguyền rủa. Trong số họ nhiều người không có nổi lấy một trăm ngàn để trả tiền học thêm cho con.

Nếu với đống tài sản vừa được ông chia cho này, tôi tin rằng cậu ta sẽ giàu có cỡ triệu đô, thành tư bản trong vòng khoảng mười năm rồi phá sản.

Và tôi chúc cho cậu Út sau này kiếm được công việc gì đó khả dĩ hơn những người công nhân vệ sinh tội nghiệp đã nhìn những đồng tiền mủn nát dưới bể phốt nhà ông.

Không chỉ thiếu tiền cho con học hành, bản thân họ nhiều khi cũng ước có được vài trăm ngàn đủ để mua ba mũi thuốc kháng sinh chữa khỏi bệnh viêm phế quản, bệnh mắt toét gây ra do suốt đời phải chung thân với các bể phốt bị ô nhiễm.

Tôi cũng nhìn thấy cái cung cách mà những đồng đô-la kếch xù của ông đang trên đường vào tay cậu Cả.

Cậu Cả thì khôn ngoan, cũng đang trong thời giả nghèo giả khổ để che đậy cái giàu nứt đố đổ vách do giỏi đục khoét ngân quỹ xoá đói giảm nghèo.

Cậu Cả giỏi đóng kịch. Quanh năm mặc quần tím than áo trắng rung rúc, đi xe máy Honda loại tầm thường. Ngồi trên đống của nhưng được cái đủ bản lĩnh bấm bụng giản dị. Cậu được tiếng chan hoà với quần chúng và luôn được phiếu bầu cao trong những cuộc bỏ phiếu kín vì nổi tiếng liêm khiết và hoà mình.

Cậu lại còn học được tiếng của người dân tộc thiểu số, lên vùng đồng bào nói năng lơ lớ, lại còn giỏi biết múa xoè, uống rượu chéo cánh, ăn muối ớt thịt chuột, thịt nhái cùng quần chúng, thường rút tiền và kẹo cho đám con nít ùa ra xem người lạ, cũng giỏi bấm bụng chịu mũi dãi để bế bồng và hôn hít lũ trẻ cởi truồng hôi hám tại các làng bản, dù trong thâm tâm chỉ muốn vứt bộp chúng xuống đất cho chúng chết quách, cho thoát nợ.

1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10, 11, 12, 13, 14, 15, 16, 17, 18, 19, 20, 21, 22, 23, 24, 25, 26, 27, 28, 29, 30, 31, 32, 33, 34, 35, 36, 37, 38, 39, 40, 41, 42, 43, 44, 45, 46, 47, 48

Quân Sử Việt Nam (Top)