Lịch Sử Của Việt Nam

Dạ Tiệc Quỷ

nhà văn Võ thị Hảo

Nhà văn Võ Thị Hảo

1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10, 11, 12, 13, 14, 15, 16, 17, 18, 19, 20, 21, 22, 23, 24, 25, 26, 27, 28, 29, 30, 31, 32, 33, 34, 35, 36, 37, 38, 39, 40, 41, 42, 43, 44, 45, 46, 47, 48

Chương 9: Dạ tiệc quỷ

...

Lớp lớp người đen đặc ngoài kia, tiến vào. Thân hình họ đung đưa như những tàu lá dừa trong những khăn liệm thùng thình, màu cháo lòng. Trên đầu họ, một vòm hang mở ra, vút lên cao với những thạch nhũ màu bạc như vòm một nhà thờ.

Trên trần hang, trên một khối đá hình trụ, mẹ Phượng đã đứng lẫm liệt, đã vụt bay lên đó từ lúc nào.

Phượng thì thào:

- Ăn đi, vì đây là dạ tiệc. Mỗi người là một món ngon trên bàn tiệc của quỷ. Vậy chúng ta là quỷ thì chúng ta ăn gì?

Thực khách ngày một đông thêm, bỗng quấn tròn lại, mặt ngây dại như một đứa trẻ mới chào đời từ bụng của một cô trinh nữ, chui ra từ nhớt nhát. Hai tay tự gạt những đám nhau thai đang cuốn quanh mình, rồi cúi xuống, tự cắn cuống rốn, tự cuốn lấy cuống rốn của mình như người ta cuốn nem và ăn ngon lành.

Bay tới một đứa trẻ xanh lẹt, môi đen, mắt sáng như hai chiếc đèn pha. Đứa trẻ bay tới bên cạnh đứa trẻ màu vàng nghệ, nắm lấy tay nó, và nói:

- Lão Dậm – cha ngươi đã chôn ngươi dưới chân bàn thờ, sao ngươi lại ở đây?

Đứa trẻ màu vàng nghệ, cười:

- Ông ấy không chôn được ta, ông ấy chỉ chôn chính mình. Bây giờ ông ấy đang làm ma cà rồng. Chỉ khác là ma cà rồng thì hút máu ban đêm, còn ông ấy đi hút máu ban ngày. Nhìn xem…

Ở bên trái vòm hang, mở ra, để lộ một đường phố với những ngôi nhà hình ống. Ông Dậm đang ngồi uy nghi sau một chiếc bàn, trong một ngôi nhà cao tầng, trước một hội nghị cỡ mấy trăm người. Ông đang nói, đang giảng giải, miệng cười rất tươi, đôi mắt có vẻ nhân từ. Những người ngồi dưới lắng nghe và ghi chép. Họ không thấy rằng có một hình người trong suốt đang tách khỏi hình hài ông Dậm, bay đi, với hai ngón chân cái đút vào lỗ mũi, vụt qua cửa sổ, nhẹ nhàng xuyên qua những bức tường và hai chiếc răng nanh cắn ngập vào cổ một ai đó rất nhanh, rất nhiều chiếc cổ. Cái hình hài đó, với cái dạ dày ngày càng phồng to như một cái thùng không đáy. Không có dấu hiệu gì trên gương mặt ông Dậm, chỉ có làn môi lúc nào trông cũng thèm thuồng, hơi run run và giật ở mép phải.

Đứa trẻ xanh lẹt thét lên:

- Mày bay được mà không làm gì sao, Tám?

Thằng Tám cười buồn:

- Cái giống ma cà rồng không chết. Và vấn đề là những kẻ bị cắn cổ cứ co rúm vào như con nhái trước con rắn và cho rằng định mệnh của những cái cổ của họ là chiếc răng nanh của ma cà rồng.

Các thực khách bắt đầu nổi giận. Những tiếng phản đối, tung ra như nắm thóc:

- Dạ tiệc mà thế này sao?

Đứa con xanh và đứa con vàng nghệ nắm tay nhau, bay là là dưới những đám mây mang hình trâu, bò. Phượng hát:

Con ơi sao không ngủ yên
Đừng bay mỏi cánh
Lại đây
Cái ổ gai, rơm khô, giẻ rách và ngủ đi
Ngủ đi rợp mát cho các con
Bóng râm của những cánh tay, bàn chân cứng đờ
Ngàn năm đung đưa ngàn năm
Nhịp nhàng dưới những sợi dây thừng
Dạ tiệc, dạ tiệc
Cho những người không có chỗ trên mặt đất

Theo lời ru của Phượng, mắt của những thực khách trĩu xuống, hàng mi dần khép lại, in thành những bóng rợp trên những gò má hốc hác hoặc những gò má đã bị mất.

Ngủ đi, ngủ đi và ngủ đi!

Bởi vì chúng ta không bao giờ được ngủ. Ta đã tìm đến một giấc ngủ, ta đã bị cưỡng bức đến một giấc ngủ nhưng mặt đất ngập ngụa những tanh nhờn, nhưng mùa đông đã cưỡng đoạt mùa thu và trước đó, mùa hạ cũng đã cưỡng đoạt mùa xuân. Mùa xuân vàng vọt, teo đét lại, mỏng như một chiếc lá úa và rũa nát chỉ còn những gân lá và chẳng ai ngủ, không ai được ngủ.

Phượng đặt tay lên bàn.

- Mỗi một viên thạch này nhốt một linh hồn của những người trên dương thế. Bây giờ ăn nó đi, nuốt chửng vào bụng. Vì ta là quỷ, khi ta nhả chúng ra, có thể những linh hồn đã thoát ra khỏi những miếng thạch đông lạnh và khi đó, loài quỷ của chúng ta, có thể sẽ yên tâm đi về Niết bàn.

Mỗi thực khách trong dạ tiệc, lần lượt đến bên bàn. Phượng dùng ba ngón tay thon mềm, nhón lấy mỗi một viên thạch cho vào miệng những thực khách. Cái nhìn ban phước như một linh mục đang thả vào miệng con chiên những mẩu bánh thánh.

- Chết đi! Những viên thạch đông lạnh, để rồi thức dậy trong những chiếc bụng, trong những bao tử nóng rẫy của loài quỷ chúng ta. Các người sẽ ra khỏi giấc mê muội ngàn năm.

Những thực khách nuốt chửng những miếng thạch đông lạnh. Rồi lần lượt nằm xuống và ngủ. Bừng lên như từ dưới đáy địa ngục những luồng ánh sáng huy hoàng. Đám quỷ vẫn ngủ say. Mắt nhắm chặt. Họ không biết rằng bao tử của họ đang đau dữ dội và từ miệng của họ, giữa hai hàm răng nghiến chặt, giữa đôi làn môi bỗng hé mở, nhảy bật ra một con người.

Những con người non bấy, trần truồng, run bẩy, ngác ngơ, tìm đường quờ quạng lên mặt đất. Dòng người đi lũ lượt, đón nhận trở lại linh hồn của mình.

Có một luồng sáng vụt qua đầu họ. Họ không hề hay biết, chỉ chợt lấy tay lên che mắt vì ánh chói loà.

Có một người đàn bà yểu điệu, lưng ong thắt đáy, ngực đầy sữa, áo mớ bảy mớ ba, mắt dài chợt buồn thăm thẳm, cổ đeo sợi dây thừng lõng thõng, bệt bằng lông lợn, vừa vụt bay qua trên đầu họ.

Phượng!

Mẹ trẻ Phượng đang bay vụt theo hai chiếc răng nanh nhe ra trắng ởn là là bay ngang thành phố. Một tiếng nhẹ rơi ra như một tiếng thì thào.

- Ta xem đến lượt cổ ai đây.
Khi đó, ông Dậm vẫn ngồi uy nghi cười rất nhân từ trước một hội nghị. Chỉ có ai tinh ý mới nhìn thấy cái miệng thòm thèm với khoé miệng bên phải hơi máy giật.

Chương 10: Bức thư báo giờ chết

Có những người đến xem xác ấy trong ba ngày rưỡi…
(Kinh thánh – Tân ước)

Một nhóm điều tra gồm ba thám tử, do Hoàng – một cán bộ an ninh đã giải nghệ được cậu Cả giao nhiệm vụ đặc biệt, được đón đến trong một chiếc xe lớn màu đen, bóng loáng và kín mít. Chui ra khỏi xe là ba người mặc quần bò áo phông, như dân đi chơi, như đám bạn vẫn bù khú của cậu Út. Hàng xóm vẫn chưa hề hay biết chuyện tày trời vừa xẩy ra trong ngôi biệt thự có rào dây thép gai. Không ai nghi hoặc về sự bình yên của ngôi nhà này.

Nhạc vẫn không ngừng phát ra từ chiếc máy. Giai điệu của bài I love you.

Nhóm điều tra sững người vì quang cảnh bất ngờ bày ra trước mắt họ.

Máu ông Thạc từng giọt từng giọt nhểu qua những thoi vàng.

Vô số thoi vàng ken sít nhau tạo thành mặt đệm chói lọi hoà với màu đỏ sẫm của máu.

1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10, 11, 12, 13, 14, 15, 16, 17, 18, 19, 20, 21, 22, 23, 24, 25, 26, 27, 28, 29, 30, 31, 32, 33, 34, 35, 36, 37, 38, 39, 40, 41, 42, 43, 44, 45, 46, 47, 48

Quân Sử Việt Nam (Top)