Lịch Sử Của Việt Nam

Dạ Tiệc Quỷ

nhà văn Võ thị Hảo

Nhà văn Võ Thị Hảo

1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10, 11, 12, 13, 14, 15, 16, 17, 18, 19, 20, 21, 22, 23, 24, 25, 26, 27, 28, 29, 30, 31, 32, 33, 34, 35, 36, 37, 38, 39, 40, 41, 42, 43, 44, 45, 46, 47, 48

Chương 9: Dạ tiệc quỷ

...

Thực khách ngồi vắt vẻo trên cành cây. Những rặng ổi vặn vẹo, tán lá màu xanh đen và những đám cỏ mần trầu, cỏ đuôi gà, những cây ruối dại, những bụi hoa đồng thảo buồn hiu, đêm nay bỗng mở ra. Chúng tự thu rễ và cành lại, mở ra một khoảng trống sáng rực ở giữa Bụi Thằng Quỷ để chào mời những thực khách.

Khăn xanh phơ phất như một áng mây không ngừng lay động. Áo tứ thân mớ bảy mớ ba, hở eo. Đôi chân nhỏ xíu đi hài gấm thêu. Đôi mắt dài có đuôi, rợp trời mi buồn thăm thẳm. Chiếc dây chuyền đeo ở cổ là một sợi dây thừng, lõng thõng, dài đến nửa đùi, đẹp đến lạnh người. Phượng – chủ nhân của dạ tiệc, đặt dưới chân Phượng là một bàn tiệc lớn hình con quay, trên bàn sáng loà những thỏi thức ăn. Ánh sáng từ suối vàng phản chiếu qua những thỏi thức ăn không màu và hắt lên mặt thực khách một màu tím ma quái.

- Mời ngồi!

Đám thực khách rời những cành cây, chậm rãi đến ngồi xung quanh bàn tiệc. Họ ngồi vững chãi nhưng ở dưới mông của họ không có một chiếc ghế, không một cành cây nào. Chân tay của các thực khách duỗi ra thoải mái lơ lửng. Một thực khách vàng nghệ, đôi mắt to không một sợi lông mi, có một đầu, bốn tay và ba chân. Cái chân thứ ba là do đốt xương cụt dài ra, thòng xuống mà thành chân, kết thúc bằng một móng guốc. Ngồi phía bên phải Phượng, không ngớt ngọ nguậy chân tay. Cái miệng thiểu não, mấp máy, thực khách vàng nghệ đưa một cánh tay nhỏ xíu, dài như một cái vòi, vươn ra nhón lấy một thỏi vuông vắn, không màu trên bàn tiệc định cho vào miệng.

Phượng trầm giọng.

- Không ăn được, Tám! Đây là các linh hồn đông lạnh.

Thằng Tám rụt tay lại như phải bỏng, ngửa cổ lên cười:

- Mẹ trẻ Phượng, sao bảo đây là dạ tiệc?

Các thực khách quanh bàn cũng nhao nhao:

- Ừ, sao bảo đây là dạ tiệc? Vậy chúng ta ăn gì mẹ trẻ Phượng?

Người đầu bàn là mẹ trẻ Phượng đứng dậy, cười. Vạt áo đong đưa, quyến rũ.

- Quỷ khác loài người. Quỷ cũng không nỡ ăn các linh hồn. Dạ tiệc của quỷ là bữa tiệc của mắt.

Phượng đặt tay lên chiếc bàn, chiếc bàn dạt sang bên cạnh. Nhẹ như một đôi chân trượt trên mặt băng.

Dậy thôi, cái gọi là bốn ngàn năm!

Lũ lượt hai đoàn người. Một người cởi trần, đóng khố, đầu quấn lông chim, dẫn năm mươi người con, nhích từng bước về phía biển.

- Ta thề không nhìn mặt!

Một người mặc váy vỏ cây, ngực trần. Đôi bầu ngực chảy xệ, đã cạn sữa, nặng nhọc dẫn năm mươi người lên núi. Từng ngón chân trần bấm vào mặt đá.

- Ta thề không nhìn mặt, cái giống bội bạc!

Khi xuống biển, năm mươi người mọc vẩy. Người dẫn đầu thì mọc sừng. Khi lên núi, năm mươi người mọc lông. Người dẫn đầu biến thành một con vượn. Con vượn hú khóc mỗi chiều tà. Và hai tay vuốt lấy vuốt để dọc bầu vú, dồn những giọt sữa trong vắt cho đàn con bú.

Những người trên núi thì chệnh choạng đi về phía biển, còn những người dưới biển thì chệnh choạng đi về phía núi. Chẳng mấy khi gặp nhau vì hễ gặp thì họ lại đánh nhau. Cung nỏ và gậy gộc, ném đá, ném lao. Khi đánh nhau thì họ cười, sứt đầu mẻ trán thì khóc. Những xác chết rải rác. Người đi lượm xác khi thì là người có sừng, khi là con vượn. Đôi khi, họ không nhận ra đâu là con của họ.

Những dòng người lê thê cất bước chân đi trong sương. Đó chỉ là những bộ xương. Những bộ xương buồn thiu, các khớp xương đụng vào nhau kêu lốc khốc trong gió mùa đông bắc. Tim, phổi và dạ dày, khô xào xạc, lủng lẳng, đung đưa theo mỗi bước chân. Dạ dày trong vắt. Dưới đáy của dạ dày có một đám mờ đục, to bằng quả mận. Đó có thể là một miếng sắn hoặc củ mài. Những bộ xương gục ngã, dúi dụi đầu vào nhau, chất thành đống. Có những cẳng tay khẳng khiu, giơ lên cao, vặt lấy nhúm da còn sót lại đang bọc lấy xương, thều thào trước khi tắt thở.

- Đói!

Nước mắt của những thực khách rơi lã chã. Phượng nhắm mắt như ngủ. Như một người đã chết cứng.

- Chúng ta đến từ đâu?

Một người đàn bà đẹp, chân thon nhỏ bó trong chiếc hài gấm, ướt đẫm vì một thứ dung dịch nhơn nhớt, bước tới. Gương mặt giống hệt gương mặt Phượng:

- Con gái ơi, cha con đang đến kìa!

Phượng mở mắt, ngẩng đầu nhìn. Đằng kia có một luồng sáng hình trăng lưỡi liềm đang bay tới. Nhìn kỹ, hoá ra đó không phải trăng lưỡi liềm mà là một người đàn ông, lưng dài, ngón tay dài, móng thon ba tấc, đôi mắt sâu, hiền minh chập chờn trên một cái đầu đã bị bắn vỡ nát. Phượng đau đớn:

- Cha ơi! Mẹ ơi! Con không mở tiệc này cho cha và mẹ. Con nghĩ hai người đã lên Niết bàn rồi. Đây chỉ là dạ tiệc cho loài quỷ.

Ông Cử cười, bởi vì cái mảnh trăng lưỡi liềm đó là ông Cử. Cái mảnh trăng sáng ngời treo lững lờ ngay dưới con mắt.

- Không, con gái ạ! Khi cháu của ta đang đi lại trên mặt đất này thì cả quỷ lẫn tiên, không lên được Niết bàn.

Phượng nói:

- Vì sao? Con tưởng cha mẹ chết đi, chấm dứt cái khổ ải ở kiếp trước thì sẽ được siêu thoát.

Ông Cử lại cười:

- Con chết đi nguyện làm giống quỷ. Vậy con có biết, khi ta bị trói vào cọc và khi chờ những viên đạn, những vồ đập đất đập xuống đầu, con có biết ta nghĩ gì?
Phượng lắc đầu, nước mắt khô trong mắt.

- Con không biết, cha ạ!

Ông Cử nói:

- Ta nghĩ, xót thương cho những kẻ đang sắp sửa giết chết ta. Ta chỉ nhìn thấy trong đôi mắt vằn máu của chúng, cái hình ảnh mà con vừa bày ra. Những dạ tiệc mà những chuỗi người chết gục vì tao loạn, vì tăm tối và vì đói kém.

Bà Cử than thở:

- Ông chết trước mà sao linh hồn của ông không về để cứu mẹ con tôi? Để hai mẹ con tôi phải chết nhờ sợi dây thừng?

Ông Cử phẩy tay:

- Tôi đã nhìn thấy, đàn bà chỉ có một cách để thoát khỏi ô nhục. Cách của bà và con Phượng đều xưa cũ, kể cả tôi cũng xưa cũ, đung đưa trên sợi dây thừng và hồn lìa khỏi xác, chẳng phải là điều hay! Cái nước Nam này đã quá nhiều dây thừng rồi!

- Nếu không thế, chúng ta sẽ làm gì?

- Con không biết! Đôi khi, phải làm quỷ để thoát khỏi kiếp người!

Tiếng huyên náo vọng tới, át cả tiếng nói của Phượng. Thoảng trong không gian một làn hương êm êm, một dàn nhạc giao hưởng đang tấu lên một bản dịu dàng.

1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10, 11, 12, 13, 14, 15, 16, 17, 18, 19, 20, 21, 22, 23, 24, 25, 26, 27, 28, 29, 30, 31, 32, 33, 34, 35, 36, 37, 38, 39, 40, 41, 42, 43, 44, 45, 46, 47, 48

Quân Sử Việt Nam (Top)