Lịch Sử Của Việt Nam

Dạ Tiệc Quỷ

nhà văn Võ thị Hảo

Nhà văn Võ Thị Hảo

1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10, 11, 12, 13, 14, 15, 16, 17, 18, 19, 20, 21, 22, 23, 24, 25, 26, 27, 28, 29, 30, 31, 32, 33, 34, 35, 36, 37, 38, 39, 40, 41, 42, 43, 44, 45, 46, 47, 48

Chương 8: Gầm bàn thờ

...

Nền nhà thờ lại phẳng phiu như chưa từng bị bóc mất mấy viên gạch. Như chưa từng có nền đất nện. Chưa từng có cái xác của thằng Tám nằm dưới lớp vôi bột, dưới một chiếc chiếu bị gập làm tư và một cái cối đá. Cuối cùng là lớp đất thấm máu hồng tươi của nó.

Bà Cả kinh hãi nhìn tất cả những việc ông chồng làm mà chết lặng, không kêu được một tiếng. Mọi việc diễn ra nhanh quá sức tưởng tượng. Chỉ trong vòng ba mươi phút. Không bằng bên nhà hàng của con Năm, người ta dọn một bữa cơm.

Thằng Tám của bà, thằng con có ba chân. Nỗi tủi nhục của gia đình bà. Ai cũng mong nó chết, trừ bà.

Vì bà đã trở nên lạc lõng trong cái thế giới lạ lùng rủng rỉnh tiền của và quyền lực của ông chồng, của những đứa con. Thằng Hai, thằng Ba giờ cũng làm cán bộ trên tỉnh. Bà là con chó giữ nhà, mỗi khi ông Dậm dẫn khách ở trung ương về để trưng ra với thiên hạ rằng ông chung thuỷ, ông dịu dàng, ông giữ nề nếp gia đình đến thế nào. Dù có bà vợ già héo quắt như quả mận khô, ông vẫn có trách nhiệm, vẫn không ruồng rẫy. Vẫn là người đạo cao đức trọng có thể đi dạy dỗ làm gương cho thiên hạ.

Chỉ có thằng Tám.

Dù nó là đứa con quái thai, bị cả nhà ghẻ lạnh. Ông Dậm đã định giết nó ngay từ khi sơ sinh. Nhưng với bà, thằng Tám là người gần gũi bà nhất.

Thằng Lình – đứa con trai cả rất thương bà, vẫn đứng ra đỡ đòn cho mẹ mỗi khi ông Dậm đánh, thì đã ôm con Miên đi biệt tích, không thấy về.

Ông Dậm bước ra chỗ bể nước, lấy xà phòng xát lấy xát để lên đôi bàn tay vấy máu, đưa mắt kín đáo nhìn quanh.

Căn nhà vẫn vắng lặng. Bên nhà hàng của con Năm vẫn huyên náo. Nhưng tất cả thực khách đều đang ở trong những căn phòng máy lạnh kín mít.

Ông Dậm yên tâm dội nước cho đôi tay thật sạch. Đôi tay chuối mắn của ông đã lại trắng trẻo hồng hào như đôi tay của một bí thư, hoàn toàn có đủ tư cách vung lên, chỉ sang phải sang trái để giảng giải và chỉ đạo.

Ông Dậm quay vào, rít giọng với bà Cả đang nằm phủ phục trên nền gạch hoa mới lát – cái mộ phẳng của thằng Tám:

- Câm mồm. Chỉ tao và mày biết việc này! Hở ra thì mày biết rồi đấy. Mày biết tao có thể làm những gì!

Rồi ông đứng dậy, quay ra gọi bà Cả, giọng hách dịch, dặn: Ai hỏi thằng Tám cứ bảo nó bỏ đi đâu không biết. Mà ai quan tâm đến một thằng quái thai!

Rồi ông Dậm khoan thai bước ra ngoài, sau khi đã đứng trước gương xem xét thật kỹ bộ quần áo nâu, mặt mũi chân tay và toàn thân, cố để ý xem có vết máu nào dây ra không.

Ông thở phào yên tâm. Máu của thằng Tám quá ít. Nó quá bé nhỏ.

Ông Dậm bước sang nhà hàng bên cạnh. Nhà của con Năm. Tất cả đều là của ông. Những dãy nhà hàng này, khách sạn này.

Ông nhớ đến số vàng và kim cương mà ông đã tích trữ được trong chiếc két chôn ngầm dưới đất, trong tầng hầm một ngôi nhà nhỏ của ông trên tỉnh.

Không biết để làm gì, thỉnh thoảng ông chỉ giở ra để ngắm.

Những thoi vàng và kim cương chói sáng. Nhiều đến mức ông không biết để làm gì.
Ngày ngày, ông xuống tầng hầm, mở chúng ra và ngắm, như một kẻ thủ dâm phải nhìn thấy một chiếc quần lót của đàn bà thì mới giải toả được cơn thèm khát.

Ông Dậm cũng vậy! Ông thủ dâm bằng vàng và kim cương.

Ông đĩnh đạc bước tới căn phòng lớn nhất, con Năm vẫn dùng để thết khách quan trọng. Không đợi cậu trợ lý mở cửa đón, ông gạt ra, với một phong thái sang cả cố hạ mình tỏ ra bình dân, vẫn trong bộ quần áo nâu, ông nói, giọng sang sảng và hóm hỉnh:

- Anh em chờ có lâu không? Bận rộn quá, lâu ngày không về, cũng phải an ủi bà ấy chút đỉnh.

Ông nháy mắt. Tất cả đám tuỳ tùng bắt được nhịp, cười rộ lên vui vẻ…

Chương 9: Dạ tiệc quỷ

Quay cuồng tự ăn nhau thai của chính mình
Người sống ngủ mê mệt
Những lời hát treo lủng lẳng dưới mái hiên

Màu đỏ

Một mùi tanh lợm tràn ngập, chảy ngược từ phố vào nhà.

Không gian bị bó, bị trói chặt trong những tràng cười nhạt, trong những tiếng than thở.

Một mùa đông nửa vời đang đến, cưỡng đoạt mùa thu. Một mùa thu sầu muộn, lá vàng không rụng xuống mà dai dẳng bám chết ở trên cây với những cuống lá teo quắt lại như những sợi chỉ mà người ta phải neo chặt linh hồn mình ở trên đó. Gió bị xé qua triệu triệu sợi chỉ se sắt.

Những người bước đờ đẫn. Mắt trắng nhợt bước đi trong phố mà hồn lìa khỏi xác, bạc nhược quờ tay tìm với lấy linh hồn của mình. Không thấy. Người ta cướp đoạt linh hồn của nhau. Những hồn mới không thể sống trong những thân xác cũ. Và những thân xác trống rỗng chảy ra từ ngực một cái dung dịch nhơn nhớt của lũ lưu manh.

Mùa thu bị cưỡng đoạt. Những đám mây phơ phới trôi ở trên cao, không biết đến ở dưới mặt đất có cả một cái biển linh hồn tán loạn đang ngập ngụa trong cái dung dịch nhơn nhớt và bị ăn mòn. Nắng vàng như mật lại tưới lên chúng một cái màu vàng của dầu luyn và giam cầm chúng. Một cái hồ đặc sánh, những sinh vật ở dưới mặt hồ không thở, dần dần chúng mất nhu cầu thở và trở lại thành những con người đi lại cười nói yêu đương, làm lụng trên đường phố. Chân rất ngắn, mắt rất bạc và chỉnh chiện trong những bộ com lê đắt tiền, những đôi giày da bóng lộn, dạo bước vào công sở, nhìn có vẻ khô khốc sau những bước chân nhưng hễ cứ nửa giờ sau khi những bước chân ấy đi qua thì cái thứ nước tanh nhớt lại dâng lên tràn phố.
Những lao công quét rác mải mê xúc chúng vào những cái xẻng và hót đi, hết xẻng nọ đến xẻng kia đổ tới tấp lên những chiếc xe rác ba bánh. Những chiếc xe rác ba bánh cà khổ, rỉ quèn quẹt có từ thế kỷ trước.

Mùi tanh lợm đi khắp các công sở, tràn ngập một mùi tanh lợm, lưu cữu từ ngày nọ qua tháng kia. Dân phố quen dần với mùi đó, thậm chí, những kẻ thư sinh bạch diện mới chào đời, tò te bước chân tới công sở cũng phải coi cái mùi tanh lợm ấy là một loại dầu thơm và len lén vục mặt xuống đất, hót lấy chúng và tẩm ướp vào quần áo.

Đông cứng lại.

Không bất kỳ ai nhích lên được. Cả ba phương đều bị đóng chặt và biến thành một màu đỏ. Một cái màu đỏ không thể gọi tên. Nó là sự trộn lẫn giữa sự bỉ ổi, sự lưu manh, nước mắt và máu người, cộng với năm mươi ba cân triết lý. Nước mắt của những người khóc vì mất, khóc vì được, khóc vì sầu muộn, khóc vì tuyệt vọng, khóc vì ngày mai, khóc vì ba phương đã bị đóng chặt, chỉ còn một phương xuống địa ngục, khóc vì cái mùa đông nhàn nhạt, bầu trời tái xám, vì một mùa thu bị cưỡng đoạt và nắng vàng rót xuống mặt đất đã trở thành một thứ dầu luyn màu đỏ.

Không thể sống nổi! Có ai định sống không?

Năm mươi ba cân triết lý được đưa ra, nhào với bột gạo, bột mỳ, cộng thêm ba cân mọt, cộng thêm mười ba cân độc dược của các trình dược viên nâng trên tay với nụ cười tươi như hoa.

Ăn đi các bạn, các bạn hãy nhận lấy cứu cánh. Hỡi những con thỏ mang hình hài chuột bạch, thánh đường của các người nằm theo phương thẳng đứng, âm ba trăm mét so với dương thế.

Bụi Thằng Quỷ

Tiệc đêm.

1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10, 11, 12, 13, 14, 15, 16, 17, 18, 19, 20, 21, 22, 23, 24, 25, 26, 27, 28, 29, 30, 31, 32, 33, 34, 35, 36, 37, 38, 39, 40, 41, 42, 43, 44, 45, 46, 47, 48

Quân Sử Việt Nam (Top)