Lịch Sử Của Việt Nam

Dạ Tiệc Quỷ

nhà văn Võ thị Hảo

Nhà văn Võ Thị Hảo

1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10, 11, 12, 13, 14, 15, 16, 17, 18, 19, 20, 21, 22, 23, 24, 25, 26, 27, 28, 29, 30, 31, 32, 33, 34, 35, 36, 37, 38, 39, 40, 41, 42, 43, 44, 45, 46, 47, 48

Chương 5: Bụi thằng quỷ

...

Ông nhớ mùi thân thể của Phượng.

Đó là một mùi ngọt, đắng và tươi, như mùi phấn hoa đỗ trun. Phấn của những bông hoa màu tím hồng, mọc thành chùm hình ống, khẽ hé những cánh hoa, đung đưa trong gió như những chiếc chuông nhỏ bị đập vỡ, đến mùa lại rủ xuống thành những đường viền màu hồng hoa mỹ bên cổng nhà ông Cử, phủ một làn hương ngọt ngào mênh mang trong không gian.

Phải trả thù này!

Ông cúi sát xuống, nhìn tận mặt Phượng một lần nữa.

Đôi hoa tai vàng lấp lánh trên tai Phượng.

Ông nghiến răng rứt mạnh hoa tai ra khỏi đôi trái tai tái nhợt, mỏng mảnh như lá.

Đôi tai đứt. Máu chỉ rỉ vài giọt đen bầm nơi tai. Hoa tai nằm gọn trong tay ông.

Ông Dậm run lên. Ông vẫn không kìm được những cơn run bắn mỗi khi chạm tay vào vàng. Ông hối hả ngậm đôi hoa tai vào mồm, không để người khác trông thấy.

Ông cảm thấy vị ngọt lờ lợ của máu người còn dính trên đôi hoa tai. Nhưng vị lờ lợ này không khiến nổi ông nhè đôi hoa tai ra. Ông bậm môi lại.

Nhưng rồi ông sực nhớ, nhìn quanh:

- Việc gì phải giấu ai. Giờ tao là chủ. Đố bố thằng nào làm gì được tao.

Ông hất hàm, gọi bà Cả đang chạy tới chạy lui trong nhà. Bà đang hối thúc người mang chiếu rách tới để bó xác Phượng đem chôn mau cho khuất mắt.

- Cái này cho mày.

Ông nhổ đôi hoa tai còn dính chút máu đông của người chết vào tay bà Cả:

- Của nó đấy. Cho mày, đeo đi!

Bà vợ già nhìn đôi hoa tai. Gương mặt nhăn nheo đầy sẹo để lại từ những trận đòn của ông Dậm sáng lên trong phút chốc.

Bà lại nhìn xuống gương mặt người chết.

Bà nhìn thấy đôi trái tai bị rứt đứt. Lẫn trong mớ nước bọt của ông Dậm đang lều phều trong lòng bàn tay bà. Bà hiểu ra.

Mặt tối sầm lại, bà lắc đầu ghê sợ:

- Không!

Ông Dậm lại gầm lên, giật phắt lấy đôi hoa tai:

- Mày chê hả? Chó lại còn chê cứt.

Ông tức tối bước vào nhà, gói đôi hoa tai bằng một chiếc khăn lụa cũng để lại từ thời ông Cử, cất kỹ vào hộc tủ khảm trai, khoá lại.

Mãi đến chiều muộn, xác mẹ trẻ Phượng mới được bó chiếu rách, buộc lại sơ sài bằng lạt tre.

Một chiếc đòn đám ma đẽo vội từ cây xoan còn nham nhở vỏ.

Bốn người đàn ông hàng xóm khiêng thi thể bó chiếu của Phượng ra đồng.

Họ đào một chiếc hố nông choèn ở góc Cồn Nhà, cạnh Bụi Thằng Quỷ, chuẩn bị vùi đất.

Trời đã sắp tối. Mặt trời le lói hấp hối sau rặng cây.

Lúc đó, ông Dậm mới thủng thỉnh đi đến.

Ông thản nhiên ra lệnh cho bốn người đàn ông đang chực hất những xẻng đất xuống huyệt:

- Để đó tao làm cho. Chúng mày về.

Mấy người hàng xóm mừng rỡ, phủi tay vào quần rồi rảo bước, rời khỏi Bụi Thằng Quỷ.

Trời gần sập tối.

Xác mẹ trẻ Phượng bó chiếu nằm bơ vơ dưới huyệt.

Ông Dậm đứng trên miệng huyệt, nhìn xuống, ngần ngừ một chút, rồi cả quyết bước xuống.

Ông cởi bỏ chiếc quần lụa nõn.

Thân hình ông lại tồng ngồng phơi ra. Lần thứ hai trong ngày, như buổi sáng nay.

Ông giật bỏ những nút lạt tre đang bó tròn bên ngoài chiếc chiếu.

Ông cởi bỏ lớp vải liệm. Chỉ là thứ vải trắng nhợt, cứng quèo, đầy nút chắp vá do bàn tay vụng về nào đó dệt nên, phơi nắng lem nhem bán cho người người nghèo mua làm vải liệm.

Bộ váy áo đẹp đẽ của Phượng không biết ai đã lột mất. Có lẽ là bà Cả lột cất đi vì tiếc của.

Dưới lớp vải liệm, là Phượng.

Thân hình Phượng đã chết, cứng ngắc, trần mình phơi ra, dưới sự giằng giật không thương xót của đôi tay ông Dậm.

Một thân hình nuột nà, tái nhợt, vẫn đẹp mê hồn, tội nghiệp đến nao lòng dưới những tia sáng mờ cuối cùng của ban ngày.

Ông Dậm điên cuồng phục xuống, cưỡng hiếp như điên dại.

Những cú đạp chân của ông Dậm khiến đất trên miệng huyệt đổ xuống, trộn lẫn mồ hôi, thành những đám nhão, tuột xuống khỏi lưng sau những rung giật, để lại những vệt vằn vện trên lưng.

Có tiếng chim cô hồn kêu từng chuỗi như tiếng nấc nghẹn, dội lên từng hồi từ rặng ổi xanh um trong Bụi Thằng Quỷ.

Ông Dậm chợt nhìn thấy đôi mắt không nhắm nổi của người chết. Không ai vuốt mắt cho Phượng.

Đôi mắt mở trừng làm ông Dậm xìu xuống.

Ông hậm hực vì chưa đã cơn.

Ông nghĩ ra một cách.

Ông lấy chiếc chiếu rách phủ lên mặt người chết.

Đôi mắt mở trừng trừng bị che phủ. Chỉ còn thân hình người đã chết phơi ra dưới huyệt.

Giờ thì ông Dậm đã lại nổi hứng.

Ông lại phủ sấp mình lên cái thây và cưỡng hiếp điên dại, rồi kết thúc trong một tiếng rú như tiếng tru của chó sói.

Chương 6: Đường con gái

- Một hai ba bốn năm sáu bảy tám.

- Một hai ba bốn năm sáu bảy tám chín mười mười một…

Người đàn bà ngồi đếm những bức ảnh.

- Một hai ba.
Một là gương mặt đàn ông thô thiển, ụ thịt, võ biền, hai lỗ tai xếch ngược. Đôi mắt nhìn bẩn đục như mắt lợn. Bắp tay ụ những thịt.

Ảnh của một Trưởng phòng Công an huyện.

Bây giờ thì vị Trưởng phòng này đã trở thành một người điên lang thang không biết nơi nào là nhà.

Người đàn bà mỉm cười.

Đó là một trong ba gã đàn ông đã hiếp cô bé trên bàn thờ đến chết.

Gã là một trong những kẻ mắc bệnh bạo dâm. Những kẻ có sở thích khủng khiếp là phải cào, cắn, dùng dây điện trói và đánh đập đàn bà khiến cho người đó phải đau đớn lăn lộn rên xiết, vãi máu ra đất rồi mới hành sự trong tiếng rên siết đó để hưởng cực khoái.

Gã là một trong ba kẻ: một trưởng phòng công an, một Giám đốc Sở Văn hoá, một Chánh văn phòng tỉnh uỷ, cam kết với nhau trong một cuộc nhậu, để chứng minh rằng, trên đời, gã đã ngủ với nhiều đàn bà, kể cả gái trinh và gái vị thành niên, nhưng không gì khoái lạc bằng cái việc ngủ với con gái lạ hoắc, mà phải hành hạ cho đến vãi máu, trong khi trói chặt bằng dây điện, rồi đánh đập tuỳ thích. Và đưa lưỡi liếm và mút máu cùng với nước mắt của nạn nhân, rồi trong khi đó, bên dưới thì cho dương vật vào, và hành sự trong tiếng rên xiết đau đớn của nạn nhân.

Bởi vì – gã cả quyết – con người ta khi cười cũng giống như khóc, và khi khóc cũng nhe răng giống hệt khi cười. Vì thế, khi đau đớn đến tột đỉnh cũng y hệt như khi sướng đến tột đỉnh. Nhất là khi ta không phải là người chịu đau đớn, mà ta hưởng cái sung sướng từ bên dưới, từ toàn thân, trong khi tai ta và mắt ta thì nghe cái điệu nhạc rên rỉ và lưỡi ta thì nếm đủ vị vừa máu vừa nước mắt của kẻ mà ta đang làm tình.

Hai gã đàn ông kia há hốc mồm mà nghe, và nuốt nước bọt.

Và một kế hoạch đã được đặt ra.

1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10, 11, 12, 13, 14, 15, 16, 17, 18, 19, 20, 21, 22, 23, 24, 25, 26, 27, 28, 29, 30, 31, 32, 33, 34, 35, 36, 37, 38, 39, 40, 41, 42, 43, 44, 45, 46, 47, 48

Quân Sử Việt Nam (Top)