Lịch Sử Của Việt Nam

Dạ Tiệc Quỷ

nhà văn Võ thị Hảo

Nhà văn Võ Thị Hảo

1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10, 11, 12, 13, 14, 15, 16, 17, 18, 19, 20, 21, 22, 23, 24, 25, 26, 27, 28, 29, 30, 31, 32, 33, 34, 35, 36, 37, 38, 39, 40, 41, 42, 43, 44, 45, 46, 47, 48

Chương 4: Cậu cả và cậu Út

...

Cậu yên tâm đưa bà mẹ và đám vợ chân dài sang phòng bên, cho uống thuốc trợ tim và hít long não, dặn nhất nhất không được than khóc thành tiếng trước khi cậu và anh Cả bàn soạn xong thời điểm loan báo cho hàng xóm và cơ quan biết tin ông già bị cảm chết.

Sau khi nghe phân tích điều hơn lẽ thiệt, vợ ông Thạc thấy con Cả tính toán mọi việc thật không chê vào đâu được.

Vốn là một người có bản lĩnh, bà Thạc điềm tĩnh đi thay quần áo, kiểm tra mãi trước gương xem đôi mắt có bị xấu xí đi sau khi khóc chồng không, rồi lên giường nghĩ. Mọi sự đã có cậu con Cả khôn ngoan và con Út lo liệu, đối đãi với thiên hạ.

Bà nhẩm tính, ông Thạc chết thì bà được gì và mất gì. Mất người chồng quyền thế nghiêng lệch thiên hạ. Mất một cái máy nhả ra tiền mà bản thân bà hoặc ông Thạc cũng thực sự không biết được đó là bao nhiêu tiền. Bởi vì tiền đó đến từ vô số nguồn. Phong bì phong bao có vô số kiểu. Từ cỡ một hai triệu của đám viên chức thuộc hạ cho tới vài tỉ đồng từ đám chạy dự án hoặc chạy chức chạy quyền. Tiền đó có thể đưa trực tiếp, nhưng càng ngày việc đưa trực tiếp càng ít đi, mà thay vào là chuyển qua tài khoản tại ngân hàng Thuỵ Sĩ. Thích nhất là tiền không thể tính được, nằm trong những mảnh đất, những ngôi nhà vị trí hái ra tiền, chỉ cần buông một lời thì đám tìm đất mở văn phòng đại diện nước ngoài hoặc mở siêu thị đã sẵn sàng chi ra vài chục tỉ để giữ chỗ. Chưa kể những quyền lợi và thần thế khác, việc mất ông Thạc là thiệt hại không thể bù đắp được.

Nhưng cũng may, ông Thạc, dù vốn xuất thân từ nông dân, do chịu khó học hỏi chuỵên đời và kế buôn vua của Lã Bất Vi mà lên, nhưng được cái lo xa, biết rằng nếu hoạnh phát thì sẽ có ngày tổn thọ hoặc sẽ có một cái hoạ trời giáng bất thình lình. Ông đã tính toán cài sẵn vị trí cho cậu con Cả, dạy cho nó cách ẩn nhẫn chờ thời, để chuẩn bị lên thay bố hoặc rồi sẽ lên chức cao hơn. Vì thế, nếu ông Thạc có chết hoặc mất chức giữa chừng, quyền lực và tiền của của gia đình ông cũng không bị hề hấn gì đáng kể.

Bà Thạc ngả người xuống chiếc đệm mát lạnh. Bà thấy lạ. Lẽ ra, bà phải rất đau đớn trước cái chết của chồng, hoặc chí ít cũng phải nhớ tiếc. Nhưng không hẳn thế. Không đau đớn như bà tưởng. Thậm chí, còn cảm thấy nhẹ nhõm bên cạnh sự hụt hẫng.

Đó là cảm giác của một người đầy tớ hạng sang vừa được lên làm chủ, vì người chủ vừa chết hoặc bỏ đi mất. Bây giờ, bà là chủ tài khoản. Là chủ của hàng loạt những tài sản nằm trong ngân hàng, trong bất động sản, thứ mà trước đây chỉ ông Thạc mới có quyền quyết định chúng.

Trước đây, bà tha hồ ăn tiêu, nhưng vẫn ấm ức vì ông Thạc lại có không biết bao nhiêu cô nhân tình ở các thành phố lớn trong cả nước, để đi công tác ở đâu thì có nhân tình ở đó chiều chuộng, vừa đỡ mang tiếng đi chơi gái bằng tiền ngân sách như nhiều ông bạn còn thấp tay của chồng bà, lại vừa đảm bảo ngăn ngừa được bệnh tật.

Bà cũng biết rằng không thể làm gì được sở thích dâm dục của ông chồng, nhưng bà không chấp, vì biết rằng ông ta là kẻ ăn thùng uống vại, rượu cả vò chó cả con, gặp gái nào lọt vào tầm mắt cũng vồ lấy, chơi hết trẻ không tha già không thương rồi chẳng nhớ ai bao giờ.

Ông ta dù giàu có vô kể, nhưng trong người không có lấy một chút máu hào hoa nào để ăn chơi cho sang trọng, chẳng qua cũng chỉ vung tiền theo kiểu trọc phú, thu phục được hạng đàn bà con gái hời hợt, đàng điếm. Cái cô nhân tình mà bà thấy khả dĩ nhất, là một cô thư ký tại tỉnh Hà Tĩnh, chưa học hết cấp ba, mua được bằng Tiến sĩ rởm về Văn hoá quần chúng. Vốn xuất thân từ đoàn ca múa của tỉnh, nhờ ông Thạc mà lên được chức Phó Giám đốc Sở Văn hoá Thông tin nhưng cô ả vẫn giữ cái thói đong đưa rất hàng chợ trong ứng xử và trong công việc. Vì thế, quan khách đến tỉnh làm việc với Sở Văn hoá, lại cứ ngỡ ngàng tự hỏi đây là bà Phó Giám đốc Sở hay là bà chủ nhà nghỉ bình dân.

Bà Thạc biết, dù mất cái máy in tiền là ông Thạc, nhưng tiền của ông để lại cũng đủ tiêu thêm mấy kiếp nữa. Ông chết đi, bà không còn phải nơm nớp lo ngày ông vào tù nếu sự việc bị phanh phui. Gia đình cũng thoát nạn bị bêu tên trên báo chí vì phát hiện ra tội tham nhũng. Chẳng có ai dựng người chết dậy để truy tố cả.

Bà Thạc ngủ thiếp đi, trong khi cậu Cả và cậu Út ngồi toan tính. Cậu Cả mở tủ rượu, lấy một chai X.O hạng nhất, được đặt ở nơi dành riêng cho ông Thạc. Thực ra X.O không phải là loại rượu sang nhất. Nhưng đó là sở thích của ông Thạc. Những chai rượu X.O, theo ông Thạc, là quyền lực của ông chủ gia đình.

Cậu Cả không thích rượu X.O. Cậu tu một ngụm, rồi nhăn mặt. Cậu ưa một loại rượu tinh tế hơn, pha trộn nhiều hương vị. Nhưng từ nay, cậu sẽ uống X.O. Cậu đặt chai rượu vào vị trí cũ, rồi nhấn mấy nút trên điện thoại di động

- Ông Hoàng này, có việc gấp. Đến đây ngay, mang theo đồ nghề. Ông già tôi…

Dạ tiệc quỷ – chương 5: Bụi thằng quỷ

Ông Dậm cởi nút dây thừng, gỡ xác mẹ trẻ Phượng xuống.

Ông vác thi thể Phượng ra khỏi chuồng lợn, đặt thịch xuống giống cái kiểu người ta ném bao thóc. Thi thể Phượng như duỗi ra, như vươn vai, nằm dài trên mặt đất vương vãi những mớ rơm đã bị xéo nát dưới mấy chục đôi bàn chân tò mò. 

Đám người đứng xem đã tản đi.

Bà Cả, thằng Hai, thằng Ba, con Tư, con Năm, con Sáu, con Bảy và đám hàng xóm đã tản đi, ai lo việc nấy dưới cái trừng mắt của ông Dậm.

Còn lại một mình, ông Dậm lom lom ngắm nhìn thi thể Phượng.

Hôm qua Phượng ở trong tay ông. Tưởng đã bị khoá chặt, như con mồi nhỏ bé bị ngậm trong cái miệng rộng ngoác lởm chởm răng của một con cá sấu, không cách gì thoát ra được. Thế mà hôm nay, Phượng đã nằm đó, xa lạ, thây còn tươi như bó lúa trĩu bông vừa cắt khỏi cây.

Ông Dậm nghĩ: Thật phí của! Lúa đã gặt thì có thể đem phơi khô, cho vào cối xay rồi giã ra thành gạo mà ăn. Nhưng người chết thì thật vô dụng. Cái thây không thể đem đi xay giã dần sàng mà nấu thành cơm được.

Nằm đó. Trĩu ghìm cả chiếc lưng ong, cả bộ ngực cũng như bị hút trĩu xuống mặt đất. Vuột khỏi tay ông. Mắt mở lên trời, trêu chọc, thách thức, chơi vơi bên ngoài.
Xa xăm.

Con người đó đã không còn giật mình thon thót trước mỗi giọng e hèm hoặc tiếng khạc nhổ của ông. Cũng không thèm co rúm lại trước những cái vòng tay ôm quàng bất chợt, bị bất thần vít xuống phản, hoặc đè nghiến xuống mặt đất, bất kể lúc nào ông lên cơn. Cũng không thèm nhăn mặt ghê sợ nữa, như những ngày đầu, khi ông hùng hục ụp lên Phượng cái thân mình nồng nặc mùi bùn già, mùi mồ hôi, mùi tỏi, mùi cá mắm mặn chát, mùi chấy rận, mùi khoai sắn, mùi lưu cữu lại từ cơn mây mưa lần trước của ông.

Ông Dậm dường như không bao giờ chán, không bao giờ nguôi vợi cái ham hố sùng sục đổ sập xuống, bất kể lúc nào, lên tấm thân nõn nà, luôn man man mùi thơm dài dại của lá cỏ mần trầu, hoa nhài buổi sáng, hoa hồng ban đêm và mùi ngọt ngào thảm thương của cánh hoa đỗ trun đã rủ xuống cuối ngày.

Cái thân mình đó, từng nằm bất động, mắt nhắm chặt và răng nghiến chặt, không kêu một tiếng, rung chuyển trước những cái dập xuống liên hồi như đập đất từ cái mông đầy sẹo thâm, sẹo lồi, nồng nặc mùi bùn già.

Ông Dậm luôn vừa mê mệt, vừa căm giận trước vẻ mặt câm lặng, làn môi mím và đôi mắt nhắm nghiền của Phượng. Đôi môi chỉ còn là màu tro của cánh hoa hồng đã tái nhợt vì bị giam hãm dưới tấm thân hộ pháp của ông.

Đó là một gương mặt luôn dè chừng, luôn để chịu đựng tra tấn, không hé một tiếng kêu rên, xin xỏ. Một gương mặt mà mỗi lần bị kéo vào cuộc hành lạc của ông là một lần dọn mình để chết.

Có lần, sau khi đã thoả mãn, ông nằm vật ra thở hồng hộc. Ông gác bộ mông nặng lên người Phượng. Ông khoá chặt người Phượng bằng cặp đùi và xoắn chặt bằng đôi cẳng chân dẻo như dây chão. Ông không cho Phượng tuồn ra khỏi chỗ nằm. Khi đã yên tâm, ông lập tức ngáy khò khò. Rồi chỉ trong vòng ăn dập miếng trầu, ông đã tỉnh dậy.

Ông cảm thấy bất an, bất giác cau mày, rồi hấp tấp nhổm người lên, nhìn vào mặt mẹ trẻ Phượng.

Đôi mắt Phượng nhắm nghiền. Câm lặng. Thân thể loã lồ không buồn che đậy. Như một người đã chết.

Ông bỗng thấy nhục nhã. Hoá ra, cái con người đó, dù ông đã cướp về, nhốt trong nhà, dù đã dùng trăm phương ngàn kế, vẫn cách biệt, xa vời, một thế giới khác, dù bị hành hạ khổ hình, mà vẫn thuộc về chính cô ta. Không hoà vào ông. Không thuộc về cái thế giới chấy rận, húp soàn soạt và thô bỉ.

Ông hùng hổ vùng dậy, véo mạnh vào đôi má tái nhợt như đã chết.

Một bên má Phượng lập tức đỏ bầm, in hằn vệt ngón tay ông, còn rõ ràng cả cái vệt ngón tay trỏ ngắn ngủn và thô bằng quả cà trên má. Ông nghiến rít qua kẽ răng:

1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10, 11, 12, 13, 14, 15, 16, 17, 18, 19, 20, 21, 22, 23, 24, 25, 26, 27, 28, 29, 30, 31, 32, 33, 34, 35, 36, 37, 38, 39, 40, 41, 42, 43, 44, 45, 46, 47, 48

Quân Sử Việt Nam (Top)