Lịch Sử Của Việt Nam

Dạ Tiệc Quỷ

nhà văn Võ thị Hảo

Nhà văn Võ Thị Hảo

1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10, 11, 12, 13, 14, 15, 16, 17, 18, 19, 20, 21, 22, 23, 24, 25, 26, 27, 28, 29, 30, 31, 32, 33, 34, 35, 36, 37, 38, 39, 40, 41, 42, 43, 44, 45, 46, 47, 48

Chương 4: Cậu cả và cậu Út

...

- Tao thề lột da mày!

Cậu lao bổ tới máy điện thoại đặt trên chiếc đôn làm bằng gỗ đàn hương chạm trổ hình đầu rồng đặt ngay cạnh giường người chết, cạnh một chiếc đĩa cũng bằng pha lê viền vàng trên có chỏng trơ một chiếc thìa, một nĩa và món yến hầm đang ăn dở.

Cậu hối hả bấm máy.

Cậu Cả mặt sắt lại, mắt ngầu tia đỏ.

Cậu lao tới dãy tủ tường, đột ngột mở toang các cánh cửa. Cậu muốn một lần nữa chắc chắn rằng không phải hung thủ đang lẩn khuất trong nhà.

Những ngăn tủ vẫn y nguyên. Vẫn xếp theo thứ tự, ngăn nắp, chặt chẽ những đồ đạc quý giá và quần áo đắt tiền của ông Thạc, cùng những phong bì lớn đầy đô la, và những gói quà tặng chưa mở ra.

Nghe tiếng bấm máy điện thoại, cậu Cả vội sững lại, lao tới chặn tay cậu em.

Cuộc giằng co khiến chiếc điện thoại rơi xuống, cái đôn gỗ đàn hương đổ đánh rầm.

Cậu Cả rít trong kẽ răng:

- Gọi cảnh sát? Mày thôi cái trò ngu xuẩn ấy đi!

Cậu Út tức tối, dùng đôi tay vạm vỡ đẩy ông anh trai ngã ngồi xuống sàn:

- Ông không muốn tìm ra đứa giết cha à? Sao ngăn tôi?

Cậu Cả đứng lên, vuốt lại nếp áo, khinh miệt nhìn ông em:

- Cha đằng nào cũng chết rồi. Cảnh sát có đến cũng không làm sống lại được. Mày hình dung xem có vui không, khi cảnh sát đến đây, nhìn thấy bức thư, cái đệm vàng này và cái đĩa CD khốn kiếp này?

- Cảnh sát không nhìn thấy, làm sao lột da nó? – Cậu Út đáp, không kém khinh miệt.

- Mày thích cảnh sát biết những chuyện về ba mà quân giết người đã viết trong bức thư chó chết này?

- Cảnh sát biết thì đã sao? Ta sẽ nói là vu cáo! Rồi tôi sẽ đập tan xương cả ba họ nhà chúng cho ông xem!

Cậu Cả lại cười thương hại:

- Tiếc thay, tất cả lại là thật. Những điều mà kẻ giết người viết trong đó là thật, không ai nêu lên thì thôi, chứ nêu lên là có chứng có cớ chết người ngay đấy cưng ạ.

- Kiểm tra được thì sao? Ông ấy chết rồi, ai bắt được người chết chịu tội?!

Cậu Cả vằn mắt:

- Mày đúng là đứa ngu xuẩn. Ba chết. Muốn tìm ông ấy, Cảnh sát cứ chui xuống ba lớp đất đen mà tìm. Nhưng còn cái nhà này. Còn tao và mày và mẹ, và bao nhiêu của cải, đất đai, mỗi thành phố trong cả nước này, ở ngã tư ngã bảy đều có một cái nhà của ba mang tên mày, tên tao, tên cháu họ, còn bao nhiêu thứ tài khoản ở nước ngoài… Người ta điều tra là phát hiện ra ngay. Mày đem xung công quỹ nhé?

- Đứa nào đụng một cái móng tay vào nhà này, tôi sẽ cho đám thuộc hạ của tôi chôn sống cả nhà nó!

Cậu Cả dựng cái đôn lên, điềm tĩnh:

- Chôn sống. Thôi được, tao biết mày có thể chôn sống nó. Nhưng sự việc sẽ vỡ lở. Bọn đối thủ của bố, của mày, của tao, lâu nay thèm rỏ dãi, muốn hất cẳng chúng ta, uất nghẹn vì chưa có cơ hội, thì sẽ nhân việc này mà trỗi dậy, róc xương tao và mày ra nấu cao.

Cậu Út ngớ người.

- Mà việc lớn của tao chưa thành. Tao đang phải ẩn nhẫn chờ thời. Rồng đang náu là rồng yếu. Rồng chưa bay lên được. Khi rồng chưa bay được, rồng nhẽo nhèo, bị đập khẽ là chết. Lâu nay ba còn sống, cũng như bức tường thành bảo vệ con rồng. Nhưng nay ba chết rồi, phải tiếp tục ẩn nhẫn chờ thời, nhóc ạ.

Cậu Út khùng khịu:

- Bao giờ mới đến thời của ông?

Cậu Cả sải bước, hăng hái đi lại trong phòng:

- Khi nào à? Tao đã chuẩn bị. Tao đã lo liệu và cài đặt sẵn chương trình và bệ phóng. Không lâu nữa đâu. Khi rồng đã bay, của cải của một nửa nước này thuộc về tay ta. Ông phá gia chi tử ơi! Báo cảnh sát ư? Không ai ngu bằng mày. Việc lớn chưa thành, báo cảnh sát là tự đưa tròng vào cổ đó.

Cậu Út gật gù, nhưng lại sôi lên tức tối:

- Không báo, ai sẽ tìm được đứa giết cha để trả thù này?

- Có những người bí mật chuyên làm việc đó cho những người có tiền như chúng ta đấy, ông trời con ạ! Thời nào cũng thế, người có tiền muốn lật béng cả quả núi cũng chỉ là chuyện bằng cái mắt muỗi. Có những người ăn lương trong hệ thống điều tra, trong hệ thống toà án, trong viện kiểm sát, dùng phương tiện trang bị của nhà nước mà có thể làm theo bất cứ yêu cầu nào của ta, và có cậy răng cũng không tiết lộ điều gì, vì sao mày biết không?

- Vì đã há miệng mắc quai.

- Giỏi. Ít ra, đi theo ba lâu ngày, mày cũng có học được đôi điều. Thế đấy. Giai cấp của mày và tao và ba tồn tại, phè phỡn, ăn tiêu vô bờ, kẻ nào tố cáo, phần lớn cũng chỉ như đấm bị bông, trăm vụ thì chín mươi chín vụ không ai giải quyết, là vì người cùng giai cấp thống trị thì phải kết lại thành thành luỹ.

- Đúng! Giai cấp thống trị cả nước! Đoàn kết lại!

Cậu Cả lườm:

- Mày đừng đùa. Đúng thế đấy. Đã là như thế. Bọn dân đen không có cách gì chọc thủng thành lũy. Nếu để một đứa nào đó chọc thủng thành luỹ, thì dứt dây sẽ động rừng. Như thế sẽ làm cho lũ dân đen lại tưởng lầm rằng chống tiêu cực cũng có người chịu giải quyết, đâm ra chúng hy vọng, suốt ngày hết kêu oan lại tố cáo, sinh ra bao nhiêu phiền toái. Nhưng cũng không thể chủ quan, nhất là khi ba vừa chết. Dù sao, chúng ta vẫn như cái gai trước mắt bọn điều tra và lũ dân đen. Mày phải biết là chúng nó không mù. Chúng nó tinh tường lắm. Ba đầu sáu tay cơ đấy.

Cậu Út hằm hè:

- Ba đầu sáu tay gì cái lũ nghèo kiết mùng tơi. Lũ chúng cứ nhao cả lên. Có vụ báo chí gọi là “tham nhũng” tầy trời, hồi trước bọn chúng tưởng đã đưa được bố vào tù, nhưng rồi chịu thua ông già hết. Ông anh không thấy bọn tố cáo và vài thằng nhà báo hăng máu bị vào tù sau vụ của ba đấy à?

- Mày rốt cuộc cũng chỉ là thằng nông cạn. Ông bán giời không văn tự à. Mày thì cứ lo ăn chơi. Còn tao và ba chạy bở tóc gáy, một tay tao dàn xếp đằng sau hết. Chi cũng nhiều. Nhưng chỉ là con muỗi so với tài sản của ba. Trong vụ này, phải kể đến bàn tay của ông Dậm bạn của ba và ông Hai, ông Ba. Tao rất khoái vì đưa được mấy thằng nhà báo đi tù vì tội vu cáo cán bộ cao cấp của Đảng và Nhà nước, trong khi chúng nó đăng báo đều là sự thật.

- Ông anh giỏi!

- Thế đấy! Điều quan trọng của những người như ba và chúng ta là đứng thành một dây chuỗi quyền lực, sau đó biến của những người trong hệ thống từ trên xuống dưới thành một chuỗi chấm mút, thì không ai dám tố cáo cả. Vì há miệng mắc quai, vì đói khổ nên phải tìm cơ hội để chấm mút, vì đấu tranh thì tránh đâu, dưới gầm trời này đụng đâu cũng là chúng ta. Hung thủ dù có giết, giết sao xuể được. Giết ông Thạc này rồi thì đẻ ra hai ông Thạc con lên thế chỗ…

Mặt cậu Út tươi lên. Cậu Cả đã kê xong cái đôn, đặt máy điện thoại lên ngay ngắn như ban đầu, rồi nói tiếp:

- Vì thế, mày hãy án binh bất động. Tao không bao giờ quên bất cứ một mối thù nào, dù chỉ bằng sợi tóc. Việc đó để tao lo. Việc của mày là trấn an mẹ và cái đám đàn bà kia. Với cơ quan ba và bàn dân thiên hạ, ta thống nhất báo là ba bị cảm bất ngờ, xuất huyết não đột tử. Rồi đây sẽ có bác sĩ làm cho cái giấy đó.

Cậu Út càng nghe, càng thấy ông anh mình cao kiến.

Cậu cảm thấy yên lòng. Ông anh khôn ngoan của cậu sẽ che chở được cho cậu và cái gia đình này cùng đám thuộc hạ của bố. Ông ta sẽ lấp được chỗ trống do ông bố nghiêng trời lệch đất của họ vừa bị giết và ông anh cậu sẽ còn thành đạt hơn cả bố cậu, sẽ tàn nhẫn hơn và tích cóp được nhiều hơn bố cậu.

1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10, 11, 12, 13, 14, 15, 16, 17, 18, 19, 20, 21, 22, 23, 24, 25, 26, 27, 28, 29, 30, 31, 32, 33, 34, 35, 36, 37, 38, 39, 40, 41, 42, 43, 44, 45, 46, 47, 48

Quân Sử Việt Nam (Top)