Lịch Sử Của Việt Nam

Dạ Tiệc Quỷ

nhà văn Võ thị Hảo

Nhà văn Võ Thị Hảo

1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10, 11, 12, 13, 14, 15, 16, 17, 18, 19, 20, 21, 22, 23, 24, 25, 26, 27, 28, 29, 30, 31, 32, 33, 34, 35, 36, 37, 38, 39, 40, 41, 42, 43, 44, 45, 46, 47, 48

Chương 4: Cậu cả và cậu Út

...

Mọi người đều sốt ruột, chỉ muốn ào thật nhanh vào ngôi nhà được trang bị hệ thống máy lạnh hiện đại nhất và những bồn tắm dát vàng để chạy trốn cái nóng mùa hè đang hầm hập đuổi theo sau lưng.

Nhấn chuông hàng mấy chục lần, cánh cửa vẫn đóng im ỉm, cậu Cả nhíu mày tỏ vẻ căng thẳng. Chợt cậu nhìn theo đám mây ruồi nhặng đang bay nơi cánh cửa sổ hé mở với vẻ nghi hoặc. Trong khi đó, cậu Út thì cười phớ lớ:

- Gọi điện thoại di động, ông già không trả lời. Bây giờ bấm chuông hàng chục lần, ông già không mở cửa. Có khi ông già đang nhốt bồ trong nhà nhỉ?

Cậu vừa nói vừa nheo mắt nhìn mẹ, ra dáng trêu chọc đắc ý.

Bà mẹ còn trẻ, ăn mặc rất diêm dúa, đeo đầy kim cương và hồng ngọc, tỏ ra rất tự tin:

- Ông già mày có nhốt bồ trong nhà là may cho tao đấy. Tao sẽ có cớ để đi “ăn nem”. Mày chịu không?

Hai cô con dâu thú vị trước lời đối đáp rất chịu chơi của mẹ chồng, cười ầm lên hưởng ứng:

- Ông cứ liệu đấy ông con giời ạ. Ông đừng có tưởng là cánh đàn bà chúng tôi suốt đời chỉ có ôm chân chồng, không biết ăn miếng trả miếng đâu nhé…

Trong nhà, vẫn vẳng ra bản nhạc I love you ngọt ngào. Tiếng cô ca sĩ mượt mà và năn nỉ. Cậu Út nhìn cậu Cả, cười mỉm ý nhị.

Cửa vẫn không mở.

Cậu Cả sốt ruột bước tới, bấm mã số “Con mắt thần” ở cửa mở. Có thể nhìn vào phòng khách. Phòng khách lộng lẫy, trật tự ngăn nắp và sạch bóng, không hề bị xáo trộn. Cậu Cả yên tâm, rút máy bộ đàm, gọi vào nhà.

Trong nhà vẫn im thít.

Cậu Cả linh Cảm thấy bất thường.

Cậu nói:

- Không thể thế này được. Ông già bao giờ cũng đúng hẹn. Biết đâu ông già bị cảm, nằm một mình trong nhà không ai biết!

Bà mẹ bắt đầu lo lắng:

- Thằng anh mày nói đúng. Phải phá cửa vào nhà xem có chuyện gì xẩy ra. Chỉ tại bố mày, nói mãi mà không chịu thuê người giúp việc. Khi cả nhà đi vắng, ở một mình, có trái gió trở trời thì ai lo…

Cậu Út lườm mẹ:

- Không phải ông già không muốn thuê vệ sĩ đâu. Mẹ biết đấy. Ông già không muốn ai biết ông có chiếc đệm vàng… ông đang đương chức. Cán bộ là đầy tớ của nhân dân. Đầy tớ nằm đệm vàng, chủ nhân ông nằm chiếu rách. Tai vách mạch rừng, bọn nhà báo mà biết thì… đi tong.

Cậu nôn nóng đi xuống tầng hầm, nơi nhà kho cạnh garage auto, đem lên một chiếc xà – beng, một búa và một kìm vạn năng.

Cậu Cả và cậu Út hè nhau cậy cửa.

Sau một hồi loay hoay, cánh cửa bật mở

Từ trong nhà oà ra, xộc vào mũi mọi người một cái mùi ngòn ngọt lờm lợm như mùi thịt ôi.

Cái mùi khó tả đó khiến cả bầu đoàn thê tử thấy rờn rợn, liền đi tìm quanh quất, rồi xô vào phòng ngủ, nơi đám ruồi nhặng thấy động, đang vù vù bay tứ tung ra khỏi cửa phòng, hốt hoảng đập cả cánh vào mặt người rồi rụng lả tả xuống sàn nhà.

Cảnh tượng bày ra trước mắt khiến vợ ông Thạc ngã xuống ngất xỉu.

Hai cô con dâu thì khuỵu xuống rồi bò trở ra, không nói nên lời, miệng nôn thốc tháo.

Cậu Cả và cậu Út há hốc miệng, không kêu nổi.

Ông Thạc nằm trên giường.

Máu ông Thạc từng giọt từng giọt nhiễu qua những thoi vàng.

Vô số thoi vàng ken sít nhau tạo thành mặt đệm chói lọi hoà với màu đỏ sẫm của máu.

Một màu vàng ảm đạm phản chiếu trở lại trần nhà lộng lẫy. Ánh sáng tán xạ lên gấp cả chục lần ánh chói loà của những thoi vàng trong bức tranh pha lê khảm hình thiên thần bằng vàng và những đám mây hồng.

Vàng không thấm máu.

Máu chuội đi từng giọt lưỡng lự rồi lăn tròn. Chúng chờ nhau trên mặt đệm vàng, lưỡng lự nhập thành những đường rãnh nhỏ. Những rãnh nhỏ tìm chỗ thấp mà chảy, âm thầm rỉ xuyên qua lớp đệm dày.

Máu nặng nhọc nhiễu xuống sàn nhà gỗ mun, nhuộm màu đen mờ của gỗ, hoà với màu đỏ sẫm của máu thành một màu đen như màu máu đỉa. Hệt một miệng cống ùn tắc bởi rác rưởi, máu đọng thành vũng trên nền nhà và đã bắt đầu quẹn khô, mép vũng đã cong gồ lên viền lấy những vũng máu.

Bức tranh pha lê trên trần phản chiếu gương mặt người chết.

Đôi mắt ông ta trợn tròn như kinh ngạc. Lông mày hình dấu ngã. Hai hàm răng nghiến chặt. Đôi môi trắng nhợt nhành ra, nhường chỗ cho đôi hàm răng dày, đều, ken sít như nanh sói.

Trên thi thể, màu xanh nhợt của xác chết đã ăn hết đôi bàn chân, thành màu vàng sáp. Màu xanh nhợt ăn lên đôi bàn tay, trở thành như đôi miếng lót đế giày bằng cao su sơ chế thô thiển.

Trên bộ pyjama bằng lụa Myanma màu vàng thổ, bàn tay phải của người chết giơ lên khum khum ngang mặt, như muốn che đỡ, như muốn xua đuổi. Trong những ngón tay trái co quắp còn nắm chặt một bức thư không nhuốm máu.

Màu xanh nhợt ăn lên tinh mũi, thành một vệt đen như con giun đất vắt ngang mặt ông Thạc.

Cả nhà chết điếng người. Không ai bảo ai, đều trợn trừng trợn trạc nhìn chằm chằm vào chiếc đĩa CD siêu mỏng màu đỏ đang cắm gần ngập vào cổ ông Thạc rồi dáo dác ngó quanh.

Trong phòng ngủ rộng đến cả trăm mét vuông này, giữa ngôi nhà nhiều góc khuất của biệt thự yên tĩnh, giữa khu phố dày đặc công an canh gác và rào dây thép gai điện tử này, cái chết của ông Thạc là một nỗi kinh hoàng rợn ngợp. Mùi tử khí ám vào từng người, bám chết vào da thịt.

Cậu Cả quay phắt lại. Cậu cảm thấy nhột lạnh đằng sau gáy. Cậu nhìn quanh tứ phía. Táo tợn hơn anh, cậu Út lấy lại bình tĩnh rất nhanh và đi lục soát khắp các phòng để tìm dấu vết của thủ phạm. Cả nhà chìm trong không khí hãi hùng. Dường như kẻ giết người vẫn còn lẩn khuất đâu đây, dõi theo nhất cử nhất động của những kẻ trong nhà này và cái chết sẽ thình lình giáng xuống bất cứ lúc nào.

Không có gì để đảm bảo rằng sẽ không có một lúc bất kỳ nào đó, một đĩa CD siêu mỏng màu đỏ tương tự sẽ không chém phập vào cổ họ, sắc lẻm còn hơn cả lưỡi máy chém của đao phủ.

Ngay cả tiếng ruồi nhặng cũng biến đi.

Rồi chợt vỡ oà tiếng nức nở, tiếng gào của vợ ông Thạc và hai cô con dâu.

Cậu Út cũng đã kịp gỡ bức thư giữa những ngón tay co quắp của ông Thạc và bắt đầu đọc.

Cậu Cả run lẩy bẩy, cố rút chiếc đĩa CD ra khỏi cổ bố.

Nhưng chiếc đĩa cắm quá chặt, cắm sâu cả vào đốt xương sống ở cổ. Dù đã dùng hết sức bình sinh, ngã bật ngửa về phía sau, sức vạm vỡ của cậu chỉ đủ để vặn chiếc cổ của ông bố ngật sang một bên. Dòng máu thoát ra từ chỗ vết thương nơi cổ, bị chặn lại bởi chiếc đĩa CD, bây giờ có chút kẽ hở, liền thoải mái trào ra, chảy nốt xuống đệm vàng.

Cậu Út càng đọc, vẻ mặt càng xanh tái.

Cậu sững sờ nhìn chiếc đệm chói lói. Nhìn xác ông Thạc nằm đồ sộ, cứng đờ, tanh tưởi trên giường.

Cậu đột ngột nghiến răng đấm mạnh tay xuống giường:

1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10, 11, 12, 13, 14, 15, 16, 17, 18, 19, 20, 21, 22, 23, 24, 25, 26, 27, 28, 29, 30, 31, 32, 33, 34, 35, 36, 37, 38, 39, 40, 41, 42, 43, 44, 45, 46, 47, 48

Quân Sử Việt Nam (Top)