Lịch Sử Của Việt Nam

Khi một dân tộc cùng quyết tâm đòi Tự Do – Dân Chủ

1, 2, 3, 4

Hồng Lạc

“Tất cả mọi người đều sinh ra có quyền bình đẳng. Tạo hoá cho họ những quyền không ai có thể xâm phạm được; trong những quyền ấy, có quyền được sống, quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc.”

...

democracy for vietnam

Để tránh sự trả giá bằng máu...
ĐCSVN cần có những quyết định chính trị kịp thời và phù hợp với xu thế của thời đại

Chuyển hóa dân chủ ở Việt Nam là tất yếu sẽ xảy ra theo bất cứ khả năng nào nói trên. Để tránh sự trả giá bằng máu và sự huỷ hoại kinh tế, văn hoá và để con đường dân chủ có thể tới nhanh nhằm thúc đẩy kinh tế xã hội phát triển, ĐCSVN cần có những quyết định chính trị kịp thời và phù hợp với xu thế của thời đại. Về phía những con người đang mong muốn đất nước đổi mới thực sự, muốn một đất nước tự do dân chủ và minh bạch, muốn đất nước nhanh chóng thoát khỏi những thảm hoạ khôn lường về chính trị, kinh tế, quốc phòng, giáo dục, đạo đức xã hội v.v. hãy hành động sáng suốt và kịp thời, hãy gác bỏ mọi ý nghĩ ngờ vực và chia rẽ, hãy vì chính cuộc sống của những người dân khốn khổ để cứu nguy cho dân tộc. Lịch sử sẽ không chờ đợi ai nếu người đó chần chừ.

II. ĐCSVN có dễ dàng chủ động con đường dân chủ?

Xin nói ngay là không và không! Vậy, lý do nào khiến cho ĐCS không thể chủ động con đường dân chủ đúng nghĩa (không phải là con đường biến thể từ độc tài cộng sản sang độc tài phi cộng sản bằng cách chia tách đảng hay làm một cuộc chính biến). Để thấu rõ câu trả lời này, chúng ta cần mổ xẻ tất cả các yếu tố tạo nên nhận định nói trên:

1) ĐCSVN luôn chống lại những diễn biến theo xu hướng dân chủ và họ coi những diễn biến này là “tự diễn”, “diễn biến hòa bình”, là “cách mạng màu”, “cách mạng nhung”. “Chiến lược chống diễn biến hòa bình” đã trở thành một cụm từ có trong mọi tài liệu của Đảng. Sau đại hội XI, ông Trương Tấn Sang, Thường trực Ban Bí Thư, người dự kiến sẽ ngồi vào chiếc ghế Chủ tịch nước còn dành hẳn một bài viết dài nói về vần đề này. Vì vậy, khi đã coi là “đảng sách” là tránh phải “tự sát” thì ĐCS sẽ không dễ dàng từ bỏ “chiến lược” mang màu sắc phản dân chủ này.

2) Mô hình tổ chức của ĐCS là không cho ai có một thực quyền tuyệt đối có tiếng nói quyết định, kể cả Tổng Bí Thư, mọi vấn đề lớn nhất đều do biểu quyết của một tổ chức (đảng trong đảng) là Bộ Chính Trị và trong trường hợp nếu hai phần ba trong số 14 UVBCT đồng ý thì vấn đề cũng chưa hẳn đã ngã ngũ, vì vậy, nếu một vài ý kiến nêu ra việc chuyển hóa theo xu hướng của “tự diễn” thì họ sẽ “dính đòn hồi mã thương” ngay lập tức nên cách tốt nhất là cứ “vũ như cẩn” mà làm. Lịch sử đã chứng kiến một số UVBCT phải lập tức ra đi vì đề đạt con đường đa nguyên chính trị như Nguyễn Cơ Thạch, Trần Xuân Bách.

đảng cộng sản việt nam

14 Uỷ Viên Bộ Chính Trị khoá XI
một ông “vua tập thể” với “quyền lực là thứ ma túy khó cưỡng”

3) Trong một thể chế đảng lãnh đạo toàn diện như hiện nay và Bộ Chính Trị được coi là một ông “vua tập thể” thì những lợi thế đang cho 14 UVBCT mọi quyền hành tuyệt đối đi đôi với quyền lợi sát sườn không dễ gì buộc họ phải nhường cho ai khác “quyền lực là thứ ma túy khó cưỡng”. Vì vậy các ông “vua tập thể” sẽ chỉ nói không và không với việc họ bị san sẻ quyền lực, bị đe dọa mất đi quyền lực cũng như gián đoạn quyền lực do có sự cạnh tranh chính trị và chiêu bài về công trạng của riêng ĐCSVN trong việc dành độc lập từ Thực dân Pháp, Đế quốc Mỹ vẫn là cái tấm lá bùa hộ mệnh thường xuyên được sử dụng một cách có ý đồ, có tổ chức, có bài bản và bản thân người viết đã từng nghe một người cùng cơ quan nói ra khi anh tham dự lớp học đối tượng ĐCS tại Học viện Hành chính Quốc gia, đường 3-2 Sài Gòn, nguyên văn như sau: “Ông thầy dạy lớp đối tượng nói có lý, chẳng lẽ ĐCSVN dành được chính quyền nay lại trao cho người khác”. Tương tự lời ông Đinh Thế Huynh, UVBCT, Tổng biên tập báo Nhân Dân:

 

1, 2, 3, 4

 

 

 

Quân Sử Việt Nam (Top)