Lịch Sử Của Việt Nam

Tập hồi ký,

Đạn nổ trong tù Cải Tạo Long Khánh!!!
{RIVER BRIDGE KWAII OF SOUTH VIETNAM}

lịch sử việt nam

1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8

Dạ Lệ Huỳnh
Cựu Đại úy Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa
Đơn vị sau cùng: Bộ Tổng Tham Mưu/QL.VNCH/TCQH
2 năm rưỡi tù Cộng sản.

...

Mỗi lần được đi vác cũi cao su là chúng tôi mừng lắm!vì có những giờ phút thoải mái, thư giản Tự-Do, tiếp xúc với dân làng cho đỡ nhớ gia đình vợ con, tìm lại một chút ấm lòng và nhờ người dân  mua giùm nhưng cục đường táng {đương thẻ vàng} một bánh thuốc rê, một gói thuốc lào 555 giữa hai hàng súng AK canh giữ và quát tháo của vệ binh bộ đội và họ chống chế bảo rằng; ”Bảo vệ chúng tôi khỏi bị nhân dân đánh đập do chúng tôi là kẻ thù của dân tộc”Các vệ binh vừa dứt tiếng hét thì có tiêng khóc gào của vài thiếu phụ ẳm con xông vào đoàn tù khóc thét đòi trả chồng, trả cha cho con họ và bị Bộ đội vệ binh kéo xệch ra khỏi đoàn tù! Trong ánh mắt buồn tũi căm hận, oán hờn của đoàn tù cải tạo.

Chúng tôi, đoàn tù Cải Tạo đã tiếp tay hay bị tiếp tay với kẻ thù Cộng Sản được lệnh chúng phá nát tài sản nhân dân để làm cũi chụm, thiêu đốt của cải nhân dân trước sự ngơ ngát và bất lực của quần chúng một thời ủng hộ và có đóng thuế cho cán bộ VC nằm vùng của chúng. Với khí thế tức tối của đoàn tù căm phẩn, thì nó tạo thành sức tàn phá rừng cao su thật khủng khiếp bạt rừng ngả đổ tả tơi lá cành trước sự phẩn nộ cực độ ngườii dân câm nín chết lặng trong lòng không tiếng nói???

Trên đường về trại chúng tôi đi ngang qua ngôi mộ chàng Tù Cải Tạo:

RỪNG SU BA MỘ!!!

Rừng Su Long Khánh ngả bóng hoàng hôn,
Mộ chàng Cải Tạo thương tâm nát hồn,
Bên bờ suối vắng rừng Su vác cũi
Một thân thiếu phụ cùng con khóc chồng,
Đạo quân Cải Tạo vai mang cũi khúc,
Lặng lẽ ngang qua trước mộ chàng tù,
Thường khi vẫn thấy buồn lên ánh mắt,
Ành hình thiếu phụ Nam Sương khóc chồng,
Bên cạnh mộ đứa con còn để chõm,
Thương thương đã biết chuyện gì chiến tranh,
Mẹ khóc cha đây trò chơi đánh trận,
Cha vờ chết cho khiếp vía kẻ thù,
Bùm…chéo!!…cho kẻ thù cha gục ngả,
Con kêu bố dậy…cả nhà ăn cơm,

***

Bẵng đi nửa tháng đoàn tù vác cũi,
Ngang qua không thấy tiều tụy dáng nàng,
Đứa bé chắc còn mê đi giết giặc,
Bỏ lại rừng su bóng lẽ mộ chàng,
Hoàng hôn chập choạng chiều hôm tắt nắng,
Bên dòng suối vắng rực đỏ rang chiều,
Lồ lộ ba ngôi gia đình xum hợp,
Nàng tìm cái chết cửa tử bên kia,
Thủy chung tình nghĩa hẹn hò nước non,
Thằng bé khóc la xác mẹ gào thét,
Suốt cả đêm trường chết lạnh rừng Su,
Trong cái chết biết đâu là sự thật,
Của trò đùa địa ngục đỏ trần gian,
Tiết hạnh khả phong má hồng chung thủy,
Rừng Su thẹn mặt núi sông cúi đầu,

***

Giờ đây rừng Su có ba ngơi mộ,
Biểu tượng gia đình dân tộc quê hưng,
Mất một cả ba đều hết nghĩa sống,
“Hòa Giải Dân Tộc” chỉ có trong mơ,
Thệ nguyện với lòng cùng non cùng nước,
Cải Tạo nầy phục nguyện với non sông,
Tù binh chiến sĩ hồn thiêng đất nước,
Quê hương nước Việt sạch bóng quân thù,
Cho anh cho tôi và cho tất cả,
Qua cơn mê thức tỉnh bởi lầm tham,
Vàng tan đá nát biết bao ly biệt,
Cho hồn phu phụ tử thê xum vầy,
Tiết hạnh khả phong anh hùng Liệt Nữ
Chí nguyện trai hùng trọn vẹn quê hương!!!

Huỳnh Mai

Chúng tôi về lại trại tù như đoàn quân chiến thắng đánh thuê cho cộng sản để phá rừng cao su của nhân dân bởi một đoàn tù dài dằng dặt cũng có những chiếc xe cải tiến chở gổ về giương nòng đại bác tiến về trại làm vang ầm cả khu rừng cao su đổ nát theo lòng căm phẩn người dân.

Nay trời nắng gắt, cỏ tranh bên bờ rào trại héo tàn nghiêng ngả trên rào kẽm gai, tổ chúng tôi gồm 10 người được cử lên làm tạp dịch trên trung đoàn với nhiệm vụ lên làm tạp dịch; bửa củi  quét dọn vệ sinh và làm cỏ quanh bờ rào cho thoáng tầm nhìn quan sát kiểm soát cải tạo sinh hoạt và phòng vệ  kho đạn. Tôi cắt đặt Trung úy/tổng thống phủ-thường theo bảo vệ ông Nguyễn văn Thiệu có thân hình to lớn khỏe mạnh và một Trung Úy pháo binh lãnh nhiệm vụ thay phiên bửa củi cho trung đoàn, và 3 anh nữa lo dọn vệ sinh vệ sinh hội trường sân cờ và xách  nước tưới cây và tắm heo cho trung đoàn. Còn 5 người còn lại kể cả tôi dọn dẹp khai hoang bờ rào giữa trung đoàn và cải tạo để dễ quan sát kiệm soát tù.

Dọn cỏ tranh khô bên trong bờ rào nhiều lớp kẽm gai đầy mìn bẩy và đạn dược vất ngổn ngang vướng vít trong rào mới là diều nguy hiễm vô cùng. Các vệ binh bộ đội bắt buộc anh em cải tạo chúng tôi phải làm thế mạng cho họ trước họng súng lom lom chự chờ nhả đạn. Không phải chúng tôi sợ chết vì muốn họ xác nhận là họ cần và bắt buộc chúng tôi phải làm thế mạng họ và không nghi nghờ gì chuyện làm và kế hoạch vừa nẩy ra trong đầu của riêng tôi mà bốn bạn đồng tù của tôi không hay biết gì cả?.

Chúng tôi tuân lệnh những vệ binh “nhóc con” và bắt đầu ra lệnh cho bạn tù vạch một khoảng trống kẽm gai chôi chui vào và bảo 4 anh đứng phía ngoài  tiếp tay chuyển vật dụng tôi trao ra cho an toàn. Hiểu ý nhau vì là quân tác chiến có huấn luyện bài bản kinh nghiệm chiến trường, các anh chạy vào nhà bếp trung đoàn đem ra cho tôi hai chiếc đủa bếp bằng sắt nhọn dầu để tôi xăm đất dò mìm 3 râu chống người và gở những trái mìn Laymore ra khỏi máy bấm kich hoạt nổ xong xuôi trao ra phía ngoài giử lấy. Kế tiếp là những trái lựu đạn M26 cùng những băng đạn  tiểu liên M60 cùng vô số dây đạn đại liên 30 và phòng không bắn máy bay của quân ta bỏ lại khi rút lui. Hoàn tất được khâu nguy hiễm đó rồi thì chúng tôi dọn cỏ tranh cũng lẹ không có gì khó khăn…Trước những cặp mắt kinh ngạc và thán phục của đám vệ binh cộng sản. Chúng xin anh em chúng tôi chỉ cho cách mở mắc kẽm gai không cần phá rào mìm nổ, thì tôi lấy 2 viên đạn M16  đưa vào giữa hai hàm răng cắn bẻ lấy đầu đạn và trút thuốc ra chỉ còn vỏ đạn và hạt nổ nhưng nó không nổ được khi không lảy cò súng. Có hai vỏ đạn rồi, thì trồng vào đầu mắc lá kẽm gai và xoáy vòng nghịch chiều nhau là chúng sẽ rơi ra khỏi vị trí đường kẽm ngay! Chúng thán phục vô cùng. Và mời chúng tôi tiếp tay phá rộng cửa rào kho đạn kế bên đêm xe ra vào chở đạn rộng rải nhanh hơn và chúng chần chừ không chịu làm vì sợ nguy hiễm. nay có chúng tôi hướng dẫn nên làm luôn cho xong vệc.

Tôi và các bạn tù đồng ý lảm việc theo yêu cầu bắt buộc này!... nhưng mũi súng của viên chỉ huy vệ binh VC thì không đồng ý luôn luôn chỉa súng vào chúng tôi. Và ra lệnh cho thêm 3 đồng chí vệ binh khác trao súng cho hắn giữ và đến với chúng tôi phụ giúp gở rào chắn cũ và nới rộng thêm một cái” barack “rào chắn thứ hai được rộng thêm cho kịp trời tối buổi chiều. Những thao tác cũ: dọn mìn bẩy, thu gom đạn dược và dọn dẹp khoáng đảng đám cỏ tranh khô, được chất thành 3 đống cỏ rác lè tè…dọc ngoài bờ rào như bao đống rác khác mà vệ binh canh gác kho đạn thường làm sạch sẽ vệ sinh láng trại .Và thường hay đốt rác vào ban sáng hôm sau để sưởi ấm, nấu nước pha trà, uống cà phê, hút thuốc lào như an  em cải tạo chúng tôi vậy…Thấy công việc cũng sắp hoàn tất như dự tính, tôi bảo 2 anh vệ binh và 2 bạn tù trong nhóm dọn phá mở rộng rào, sang tăng cường tiếp tay với nhóm đang làm mới cái Barack rào càn cho kịp chiều tối nghỉ ngơi. Tất cả đều đồng ý đi làm việc…Để lại mình tôi trong trời chiều nhá nhem tối, tôi vội vàng thu gom dọn dẹp dụng cụ làm việc và  nhanh lẹ lén lấy những dây đạn đại liên phòng không 50 ly và các dây đạn đại liên 30ly phòng thủ pháo đài có những đầu đạn lửa màu cam rực chói trong nắng chiều, đem nhét vội vào 3 đóng cỏ tranh khô, nhưng vẫn không quên điều sơ đăng kỹ thuật cho đầu đạn ngang tầm mặt đất hơi ngếch lên cao để khỏi chui vào lòng đất và hướng về mục tiêu kho đạn trước mặt. Kết quả hay không? là kỹ thuật đặt giàn phóng  này theo tầm “Đạn đạo”bay đi! Chắc phải thành công nếu có kích hỏa bằng mồi lửa đống rơm! Tôi đã từng làm việc nầy và từng đẩy lui nhửng đợt tấn công địch quân Cộng Sản BV tại Căn Cứ Hỏa Lực 6 để bảo vệ sân bay Phượng Hoàng tại Đắk-Tô-Ngã Ba Biên Giới Việt Miên Lào bằng kích hỏa những trái hỏa tiển lấy từ giàn phóng của trực thăng UH.1 và phóng nó bằng pin máy truyền tin PRC.25 vào chân núi nơi tập trung quân CSBV. Sau khi khỏa lấp vết tích và “Ngụy trang”che dấu dàn phóng “Đạn tiển”, tôi trở lại với bạn tù để hoàn tất công việc cái rào chắn biết di động. Và chúng tôi được trả về trại trong sự an toàn, vui mừng của anh em bạn tù. Các bạn trong toán đều mệt nhoài vì đả trải qua những giờ phút hiễm nghèo tháo gở “Mìn” vừa qua, nhưng riêng tôi tư thấy hãnh diện việc làm của mình cho anh em cải tạo một cách âm thầm không cho ai biết đến! và tư thưởng cho mình một Bi thuốc lào trong góc tối của cái sạp ộp ẹp tù nằm, khi chết đi thì chính những mãnh váng này ghép thành quan tài đem chôn Cải Tạo…

1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8

Quân Sử Việt Nam (Top)