Lịch Sử Của Việt Nam

CÁCH MẠNG HOA NHÀI VÀ BIẾN CỐ CÙ HUY HÀ VŨ

1, 2

Gs Nguyễn Văn Canh

Bài nói chuyện vào tối ngày 10 tháng 4 năm 2011 trên Paltalk của Khối 8406, nhân dịp kỷ niệm, 5 năm thành lập Khối này,

Nguyễn văn Canh

Ngọn lửa Bouazizi của Tunisie được thắp sáng và bùng lên vào thượng tuần tháng 1 năm 2011 đã làm thiêu rụi chế độ độc tài của xứ này. Chỉ trong mấy tuần sau đó, ngọn lửa ấy cháy lan sang và làm sụp đố chế độ độc tài ở vài nước kế cận là Ai Cập, Bahrain. Hiện nay, tại nhiều quốc gia thuộc khối Ả Rập, và Bắc Phi như Lybie, Iran, Syrie, Jordan, Yemen, Algérie… đang bị ngọn lửa ấy nung nấu để đốt cháy nốt các chế độc độc tài còn đang ngự trị để rồi chuyển hóa sang Dân chủ.

Hiện tượng này gọi là cách mạng Hoa Nhài

Và nay, Hoa Nhài đã chớm nở ở Cộng Hòa Xã Hội Chũ Nghĩa Việt nam, và đang chờ đợi tình thế chín mùi để có đủ sức nóng và bùng lên.

I. Các sự kiện cấu thành cơ hội cho Hoa Nhài nở rộ tại Việt nam.

Dù nhà cầm quyền Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt nam đã và đang dùng toàn bộ sức mạnh gồm Đảng, Đoàn, cảnh sát, công an ở hạ tầng cơ sở khắp nơi, cả tòa án, nhà tù cũng được huy động để trấn áp mọi cá nhân dù chỉ mới có triệu chứng phản kháng, chống đối một cách bất bạo động đối với nhà cầm quyền Cộng Sản Việt nam, phong trào Hoa Nhài đã có những biểu hiện tích cực và đang đi lên, mỗi ngày phát triển một mạnh hơn kể từ ngày 4 tháng 4 qua vụ Cộng sản kết án Luật gia Cù Huy Hà Vũ.

Vụ kết án này là cao điểm của một chuỗi dài các hành vi/hành động mà Đảng Cộng Sản Việt Nam (Đảng) phạm phải chống lại toàn thể dân tộc Việt nam.

Tôi thiết tưởng cần phải liệt kê ít hành động cấu thành nguyên do cho sự bùng nổ sẽ xẩy ra.

Cảnh sát công an công khai đánh đập thô bạo công dân tại nơi công cộng, tự tiện bắt giam người và tra tấn nạn nhân đến chết trong nhà giam. Các sự việc này xảy ra thường xuyên có sự bao che của nhà cầm quyền cấp cao hơn; việc cướp đất của dân trong hàng chục năm qua có đồng lõa của cả hệ thống quyền hành, dưới danh nghĩa vì lợi ích công cộng để làm giầu cho ban lãnh đạo Đảng ủy ở địa phương xảy ra tràn lan tại khắp nơi trên lãnh thổ, vì vậy lực lượng dân oan mỗi ngày một đông hơn; CS đàn áp bằng bạo lực các tôn giáo một cách có hệ thống, như với công giáo qua các vụ Cồn Dầu (có cả giết người), Đồng Chiêm, Thái Hà (cướp đất); cứng rắn cô lập giáo hội Phật Giaó Hòa Hảo thuần túy, giáo hội Phật Giáo Thống Nhất, các tín hữu Tin Lành, nhất là người Thượng trên vùng cao nguyên Trung Phần VN; chính quyền là kẻ chủ mưu các vụ buôn bán đàn bà, trẻ em như để xuất cảng đi Hồng Kông, Tân Gia Ba, Cao Miên, Thái Lan, Trung Hoa lục địa; chính quyền cũng bao che việc mua bán dâm của chính quyền đối với nữ học sinh vị thành niên như vụ ở Hà Giang; tham nhũng qui mô tại khắp nơi, và nổi bất nhất là vụ Vinashin, trong vụ này nhóm chóp bu chính quyền trung ương biển thủ hơn 4.8 tỉ MK để chia nhau và Đảng đã công bố chính thức cho quần chúng biết rằng không có ai chịu trách nhiệm vế thất thoát đó. Bây giờ lại có một vụ tham nhũng lớn mới lộ diện: Tổng công ty xăng dầu Việt Nam (Petrolimex) cho biết theo thống kê sơ khởi của đơn vị này cho thấy, tính đến hết 31.3, Petrolimex đã lỗ 2.650 tỉ đồng. Như vậy đến cuối năm 2011 này, hơn 10 ngàn tỉ đồng sẽ tiêu tan. Còn nhiều tập đoàn quốc doanh khác nữa sẽ gặp cảnh tương tự.

Tình hình kinh tế nguy nan. Lạm phát gia tăng cường độ, ảnh hưởng rõ rệt tới đời sống dân nghèo, vật giá leo thang: trong mấy ngày qua, săng dầu lên 24%, điện tăng 13%. Dự trữ ngoại tệ khô cạn, chỉ còn đủ trang trải cho 2 tuần lễ; thiếu hụt đồng dollars trầm trọng, trong khi đó cán cân thương mại mất quân bình nặng nề, nền kinh tế phải bù đắp hàng tháng hơn 1 tỉ dollars vì “nhập siêu”. Biện pháp chữa cháy là chính quyền kiểm soát để thu góp dollars bằng cách đóng cửa thị trường buôn bán dollars tự do. Người tị nạn về VN phải nộp toàn bộ dollars ở các cổng ngõ ra vào. Nợ nước ngoài của chính phủ CHXHCNVN ở thời điểm đầu 03/ 2011 là 29 tỉ. Nước này không còn tiền để trả nợ. Uy tín xuống thấp, nhất là do vụ Vinashin, các ngân hàng quốc tế không dám cho vay mượn. Tình hình lạm phát này ảnh hưởng nặng nề đến đầu tư ngoại quốc, một nguồn ngoại tệ quan trọng để phát triển quốc gia. Tình hình đầu tư từ ngoại quốc như thế không sáng sủa. Trong những năm qua Nhật Bản tỏ ra rất hào phóng cung cấp viện trợ qua chương trình ODA, nhưng nay nước này đang gặp thiên tai lớn, không còn khả năng tiếp sức cho VC nữa (1).

27 triệu người trên tổng số dân chúng là 88.6 triệu người là người nghèo, trong khi đó 6 triệu người cần có nhu cầu khẩn cấp để sống. Chương trình “xóa đói giảm nghèo” do Liên Hiệp Quốc phát động và công sức của Nhóm 21 Quốc Gia và Tổ Chức Tư Nhân hỗ trợ và vận động tài chánh hàng năm cho VN phát triển nhằm mục tiêu này coi như không đạt được kết quả.

Thêm vào đó, ảnh hưởng của giặc ngoại xâm trong xã hội Việt nam ngày nay đã sâu rộng. Đảng Cộng Sản Việt nam với chính quyền Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt nam đã có can đảm công khai đóng vai trò thái thú người bản xứ cho Bắc Kinh, nghĩa là ban lãnh đạo người Việt trong Đảng CSVN nắm giữ các chức vụ then chốt của guồng máy cai trị của quốc gia đã trở thành tay sai của Bắc kinh, thi hành mệnh lệnh của Bắc Kinh. Chúng phục vụ quyền lợi của ngoại bang. Chúng được Bắc Kinh “ cử” vào các chức vụ then chốt trong guồng máy ấy tại trung ương. Nhiều khi các chức vụ địa phương cũng do Bắc Kinh chuẩn nhận khi bổ nhiệm, hoặc bị cách chức cũng có tiếng nói của ngoại bang. Hậu quả là các hành động của CHXHCNVN là thực hiện các hành vi của Bắc Kinh giao phó thay vì phục vụ quyền lợi dân Việt. Đó là hành vi dâng đất, dâng biển cho Bắc Kinh, một trọng tội không một quốc gia nào tha thứ. Đó là các hoạt động tiêu diệt lòng ái quốc của thanh niên Việt như theo lệnh của Tần cương, phát ngôn viên Bộ Ngoại Giao TC ở Bắc Kinh tuyên bố đòi VC phải chấm dứt các cuộc biểu tình kêu gọi bảo vệ Hoàng Sa Trường Sa từ tháng 12 năm 2007: Đảng CSVN đã dùng hàng ngàn cảnh sát công an, quân đội, tòa án, nhà tù để trấn áp thanh niên sinh viên yêu nước. Công tác này đến nay vẫn tiếp tục thi hành một cách mẫn cán. Đó cũng là hành vi nhượng cho Bắc Kinh các khu vực trong rừng sâu, với các khế ước cho “thuê rừng đầu nguồn, dài hạn, 50 năm”. Đây là các khu vực gọi là “ đặc nhượng” mà người thuê là người Tàu, dù họ chỉ là tư nhân, lại có chủ quyền bất khả xâm phạm trên vùng đất ấy. Trên 18 tỉnh của Việt nam từ biên giới Hoa Việt vào tới Bình Dương, người ta đã nhận ra được rằng đó là những địa điểm hiểm yếu trong rừng sâu dành cho ngoai bang chiếm giữ. Các nơi này sẽ là nơi cư trú cho đạo quân thứ 5 của ngoại bang để kiểm sóat lãnh thổ Việt nam trong tương lai. Tình trạng này sẽ gây nguy hại cho an ninh quốc gia của dân Việt trước hiểm họa xâm lăng của giặc Bắc Phương. Dự án bauxite ở Tây nguyên nằm trong kế hoạch này của Bắc Kinh. Dù có sự phản đối quyết liệt của các cựu tướng lãnh VC, của trí thức, của dân chúng, thủ tướng VC Nguyễn tấn Dũng đã công khai trả lời rằng đây là chính sách lớn của Đảng và Nhà nước. Có người đã nhận thấy TC đã bí mật thiết lập một bộ chỉ huy quân đội TC do một thiếu tướng chỉ huy nằm giữa khu khai thác mỏ uranium này. Các dự án đấu thầu nhất là hạ tầng cơ sở cũng vậy: khoáng 90% các dự án ấy là do công ty Trung cộng được cấp giấy phép. Rồi hai hành lang kinh tế, vành đai kinh tế, và mới đây khu kinh tế thương mại ven biên giới và mỗi “quốc gia” góp 15 cây số để thành lập ‘vùng trái độn’ giữa hai quốc gia được thiết lập, dù đã có hiệp ước phân định lãnh thổ, và hai bên đã hoàn tất cắm mốc cách đây vài năm.

Toàn bộ hệ thống truyền thông đại chúng của CVHXHCNVN đang dần đần trở thành một bộ phận truyền thông nối dài của Đảng CS Trung Hoa, hoạt động trên lãnh thổ Việt nam. Đôi khi chúng công khai trở thành phát ngôn viên cho Đảng CSTH, để dân chúng Việt nam dần dần quen với sinh hoạt của Đảng CSTH. Truyền thông VC rất thụ động, không dám nói tới những gì bất lợi cho TC, như thực phẩm nhiễm độc nhập nội từ Trung Hoa vào Việt nam, như hải quân TC bắn, giết, giam cầm ngư phủ Việt nam hành nghề trên lãnh hải của cha ông họ và đòi tiền chuộc mạng. Ngay cả khi mà hải quân TC cho tàu đâm chìm ngư thuyền Việt nam trên biển của VN, truyền thông VC chỉ dám nói rằng “tàu lạ” gây ra sự việc ấy. Truyền thông VC còn đồng lõa với cảnh sát công an truy lùng, trấn áp, bỏ tù những ai hô hào bảo vệ Hoàng Sa Trường Sa.

Các hoạt động kể trên gia tăng mạnh mẽ để phục vụ quyền lợi của Bắc Kinh. Và nay hình ảnh về vai trò thái thú càng ngày càng lộ ra công khai.

Vì Đảng không kiểm soát được các tham nhũng về đất đai, về nhũng lạm ở các địa phương, nên Đảng ở Trung Ương phải đồng lõa với các địa phương tìm cách dùng bạo lực để trấn áp các đòi hỏi của dân chúng. Đảng nhân danh duy trì “ổn định xã hội”, triệt tiêu mọi đòi hỏi mà VC qui trách là ‘chống đối’. Chính quyền VC bị dồn vào thế bao che cho tất cả các cái xấu.

Vụ Vinashin là biểu tượng bao che trong toàn thể bối cảnh xã hội Việt nam ngày nay, và là hình ảnh đích thực về sự cai trị của VC.

Dù có một số sự kiện có vẻ rời rạc, và chỉ ảnh hưởng trực tiếp đến một mảng dân chúng, nên có người nói rằng Hoa Nhài khó có thể xảy ra trên một phạm vi qui mô, rộng lớn để có thể chuyển biến thình hình.

Ngoài các hành động có tác động rộng rãi đến toàn bộ dân tộc, như tình hình kinh tế liệt kê ở trên, mỗi người sẽ gánh chịu hậu quả lớn về sinh sống, vấn đề Hoàng Sa Trường Sa, vấn đề TC chuẩn bị xâm chiếm VN, có quá nhiều sự kiện xã hội trong nhiều lãnh vực khác nhau ở cùng trong tình trạng ấy, nên tác động hàng ngang lan rộng có ảnh hưởng trực tiếp đến toàn thể mọi người trong xã hội. Trong tình thế này, toàn thể xã hội bị tấn công trực tiếp. Như vậy đó là một môi trường tốt, thuận lợi , nung nấu sự căm thù, chống mọi bất công, lạm quyền quá mức của Đảng, của chính quyền đối với mỗi người và mọi người.

1, 2

 

Quân Sử Việt Nam (Top)