Lịch Sử Của Việt Nam

Làm sao để khủng bố bọn Công An

1, 2

Trường Sơn

 

công an nhân việt cộng run lập cập

Khi tụi Công An xông vào trụ sở của Phật Giáo Hòa Hảo tại Đạo Tràng quận Ô Môn Thành Phố Cần Thơ, thì hai tu sĩ Minh Thiện và Huệ Thọ đã dùng xăng để chận đứng sự xâm nhập của trên 100 tên Côn đồ Công An trong đó có Thượng tá Bùi Đức Hồng. Hãy nghe tu sĩ Huệ Thọ kể chuyện :

“Trong nhà tôi lúc nào cũng chuẩn bị xăng để nếu công an dồn tới chân tường thì chúng tôi phải tử thủ. Đặng Văn Nhàn là anh thứ sáu của Huệ Thọ, ôm can xăng 20 lít chế từ trên đầu xuống hết phân nửa can, và nói ‘Nếu ông nào ngon tràn vô đây thì chết chung với tụi tôi’.

Lúc bấy giờ họ mới dội ra, không dám tràn vào. Với phân nửa can xăng còn lại, tôi mới nói với Thượng tá công an Bùi Đức Hồng rằng ‘Anh Hồng ơi, đừng xúi lực lượng công an tràn vào, vì mấy anh kia vô tội, còn anh là người chỉ đạo. Anh có ngon thì vô đây, còn can xăng này tôi với anh ‘cưa hai’. Anh nhiệt tâm về Đảng, tôi nhiệt tâm về Đạo, hai anh em mình cưa hai’, thì ông Hồng bỏ đi.

Bọn Công An rất sợ chết, chúng chỉ biết giết người cướp của, chứ ai dọa giết chúng thì chúng sợ thun giái và rút lui ngay. Thiết nghĩ người dân đi xe máy, luôn có xăng trong xe. Họ có thể chuẩn bị sẳn một chai xăng mang trên người và một hộp quẹt ở trong túi để mỗi khi xe bị bọn Công An tham nhũng chận lại để gây khó dễ vòi tiền thi cầm sẳn chai xăng và hộp quẹt trong tay khi đối diện với chúng. Chúng sẽ e dè hơn chứ không dám tiến gần để hiếp đáp vì sợ bị rưới xăng và cháy chung với người dân.

Người dân đừng nên nghĩ rằng Công An trang bị dùi cui, khiên chắn và cả vũ khí là những kẻ hùng dũng không biết sợ hãi. Đó là lầm to vì thật sự chúng không có chính nghĩa để hy sinh (vì cái chủ nghĩa Cọng Sản của chúng đã phá sản và bị đào thải) cho nên không có tinh thần hùng dũng đó và trở nên sợ hãi trước mọi hiểm nguy. Riêng người dân thì được trang bị tinh thần chống và căm thù sự ác cao độ, khi thấy gia đình mình tan nát, thấy con cái của mình bị chúng giết thì tự động xả thân, hy sinh mạng sống để trả thù và giành lại sự công bằng cho con cái và gia đình. Ở giữa xã hội vật chất, không ai xài “luật yêu thương” của bọn đạo đức giả, mọi người đều nghĩ rằng định luật “mắt đền mắt, răng đền răng” là chính nghĩa bất di dịch, sát nhân thì giả tử. Bọn Công An giết người và đánh đập dân lành thì phải bị giết và hành hạ cho đúng với luật công bằng. Tại sao hiện nay không có sự công bằng ở xã hội Việt Nam, tại sao luật pháp và tòa án VN luôn dùng luật rừng để gở tội cho bọn chủ mưu và lại đi giam tù những nạn nhân của chúng ? Ấy là bởi tất cả những kẻ tự xưng là đại diện luật pháp đều đồng lỏa với bọn cướp của giết người, vì vậy hình phạt trả thù “mắt đền mắt, răng đền răng” không những chỉ áp dụng cho những kẻ gây án mạng và tội ác, mà cũng áp dụng cho những tên quan tòa khốn nạn đó. Quan tòa thì ít kẻ có cận vệ bên mình hoặc trang bị vũ khí tận răng cho nên bọn quan tòa là bọn dễ bị dân giết hơn ai hết, để trả thù cho những bản án bất công mà chúng tuyên xử (nếu dân có sự dũng cảm bằng con trâu như được thấy trong đoạn phim “trâu hợp quần đánh sư tử” thì có thể làm việc này). Hãy trừng trị bọn quan tòa này thì họa may dân lành mới được luật pháp bảo vệ cách chính đáng hơn.

Thằng trung tá Công An Nguyễn-văn-Ninh của phường Thịnh Liệt, Hà Nội đã ngang nhiên đánh đập và giết ông Trịnh-Xuân-Tùng chỉ vì ông này có “tội bênh vực bằng miệng” cho một anh xe ôm bị Công An phạt. Công lý ở đâu hởi trời ! Công An xem mạng người lương thiện rẻ quá phải không ? Vậy thì tại sao người dân chúng ta lại tôn trọng cái mạng chó của mấy thằng Công An khùng và ác ôn này ? Hãy dùng dao bửa ngay trên sọ của nó để trả thù cho người thân đã bị Công An giết, như chuyện của chị Tư Ù bán thịt heo ở chợ đã trả thù cho người tình xưa bị tên Công An phường hỏi cung và giết để moi của vì tưởng anh ta có vàng chôn dấu (chị này đang đêm gỏ cửa nhà ông Công An, ông này nghe tiếng đàn bà gọi và xưng tên thì biết là một người yếu đuối nên mở cửa để hỏi chuyện, nhưng trong chớp mắt đã bị chiếc dao phay của chị Tư Ù nháng xuống một nhát ngay giữa sọ, chẻ đôi cái đầu, óc văng tung tóe chết ngay tại chỗ. Chị lẳng lặng khép cửa ra về và không ai biết ai là thủ phạm vì tên công an này có quá nhiều kẻ thù !)

Đối với những tên Công An chìm thì bọn này rất nguy hiểm vì chúng len lỏi giữa dân và hại dân mà ít ai biết. Vậy người dân hãy can đảm chụp ảnh của nó, dán khắp phố phường để tố cáo chúng là Công An kẻ thù của dân, và khi đã bị cả xóm làng biết tung tích thì chúng sẽ bị cô lập và vô hiệu hóa. Hãy nên đóng góp những việc nhỏ như rỉ tai tố giác bọn công an chìm cho người lương thiện biết để tránh xa, công việc này đàn bà nên tích cực tham gia vì có thể sẽ cứu được xóm làng và ngay cả chính gia đình và bản thân mình vì bọn Công An chìm là bọn chuyên vẻ vời chuyện láo khoét để ám hại người vô tội và lập công với Đảng. Trẻ em cũng có thể đóng góp báo nguy cho dân chúng bằng cách hét to giữa phố phường, giữa chợ tên họ của những thằng Công An chìm ác ôn để dân chúng biết mà đề phòng.

Một khi bọn Công An chìm hay nổi đã bị dân nhận diện thì chúng được xem như lộ rõ giữa ánh sáng và là mục tiêu dòm ngó của dân chúng đang ẩn mình trong bóng tối. Một khi từ bóng tối phóng ra một cục đá bổ vào đầu thằng Công An thì chúng sẽ bắt đầu sợ hãi sự hiện diện “vô hình” của đám dân chúng ẩn mình trong bóng tối.

Trong đoạn phim “trâu họp quần đánh sư tử”, các con sư tử khi tấn công trâu cũng biết dùng chiến thuật phân tán mõng đối phương rồi rượt bắt những con trâu riêng rẽ để ăn thịt. Người dân cũng nên học chiến thuật này, chúng ta nên rình rập những mục tiêu riêng rẽ để sát hại và nên tránh va chạm với những lực lượng lớn. Bọn Công An không thể suốt ngày đi chung với nhau và ôm súng lè kè cả khi ăn lẫn khi ngủ, chúng sẽ có sơ hở và chúng ta sẽ lợi dụng sơ hở đó để triệt hạ chúng. Thân xác công an không phải là mình đồng da sắt mà rất dễ ngả gục bởi nhiều vũ khí đủ loại. Tên thứ trưởng bộ Công an, Thượng tướng Nguyễn-Văn-Hưởng, công khai phát biểu :

“Nước ta Đảng lãnh đạo, không có phản biện gì cả, phản biện là phản động! Các anh muốn phản biện hả ? Nhà tù còn nhiều chỗ lắm, mà cũng chẳng cần bắt bớ tù đày làm gì! Thời buổi này, tai nạn giao thông là chuyện cơm bữa, mà cũng chẳng cần tông xe làm gì! Buổi sáng các vị đi uống cà phê, về tới nhà cứng đơ, không làm gì được nữa. Các nước người ta đều biết kĩ thuật này, chúng tôi cũng chẳng thua đâu”.

Tên Công An này đã bày cho chúng ta biết những mưu mẹo giết người của chúng thì chúng ta nên bắt chước chúng để trả đủa lại. Đó là chuyện đương nhiên. Công An có thể uống cà phê rồi chết, chúng có thể bị tai nạn giao thông rồi bỏ mạng, đi vào ngỏ hẻm thì bị nước sôi tạt vào mặt, đi khoảng đường vắng thì bị ná thun bắn đá lòi tròng mắt, đi xe máy thì bị vướng giây chăng ngang giữa đường té gảy tay, hoặc bị xe bên cạnh thọc gậy vào bánh xe té gảy xương sống, chúng có thể bị muôn ngàn nguy hiểm đe dọa vì chúng ở ngoài ánh sáng và dân chúng ở trong bóng tối luôn theo dỏi chúng. Cần nhất là phải triệt hạ những tên Công An chìm vì chúng là thứ len lỏi giữa dân chúng để gieo rắc chết chóc.

Một khi Công An biết sợ dân thì chúng sẽ bớt sợ Đảng, bớt hung hăng theo dõi dò xét để hảm hại dân chúng, và từ đó người dân sẽ bớt đi được loại kẻ thù chỉ biết “Còn Đảng còn mình” này, họ sẽ không còn bị Công An phân tán tách rời để diệt từ trong trứng nước như trước, họ sẽ có nhiều cơ hội họp thành đoàn thể và sẽ vững tin hơn vào sự tất thắng, họ sẽ hợp quần được để thực hiện sức mạnh biển người của mình để lật đổ chế độ độc tài bán nước và bất nhân của Việt Gian Cọng Sản.

Trường Sơn

1, 2

 

Quân Sử Việt Nam (Top)