vietnam, việt nam, cờ việt nam

Blog Cầu Nhật Tân Và Các Blogs Khác - Tin Tức Thời Sự Việt Nam

Chu-Mộng-Long | Quốc hoa Việt-Nam: Hoa hồng – Ăn vụng? Hay!

đô là

Chu Mộng Long – Từ “thói kiêu ngạo cộng sản” mà Lênin cảnh báo từ đầu cuộc cách mạng Nga đến chứng hoang tưởng hiện nay là tiến trình của một con bệnh. Khi đối diện với “Những kẻ quê mùa bỗng thành trí thức/ Tăm tối cần lao nay hóa những anh hùng” sau một đêm “Rũ bùn đứng dậy sáng lòa”,  vị lãnh tụ của giai cấp vô sản hiểu rõ, cách mạng đang gặp phải một thứ con bệnh tự sùng bái nguy hiểm. Tai hại của căn bệnh này ở chỗ, nó xổ toẹt lịch sử, xổ toẹt tiếng nói khác để khẳng định mình là chân lí, đỉnh cao của trí tuệ. Và thế là nó không bao giờ chịu nhận ra sự thật, nó khuếch trương sự nói dối để kéo theo cả bầy đàn nói dối mà nguyên Bộ trưởng Bộ Giáo dục và Đào tạo Nguyễn Thiện Nhân ngày mới nhậm chức đã nói ra… dù chỉ được một phần sự thật bằng nhã ngữ là bệnh thành tích!

Căn bệnh ấy sau cuộc điều trị bằng phong trào “nói không” của vị bác sĩ chỉ dám nhìn một phần sự thật này đã thành bệnh trầm trọng hơn. Đó là lí do, người kế nhiệm Phạm Vũ Luận không dám nói, cũng không dám động dao kéo vào con bệnh này nữa, nói thẳng là ông bất lực, sợ nguy hiểm, chứ không phải ông không biết tạo ấn tượng.

Tôi không dám trách những nhà quản lí to như các ông này, hơn nữa, nếu cấp cho các ông bộ giáp vàng, thanh kiếm sắc hay con ngựa khỏe, thì các ông cũng chỉ là Don Quijote bị hất tung bởi cái cối xay gió khổng lồ của hiện thực (Mời bấm vào đây đọc lại bài này).

Chiếc cối xay gió khổng lồ ấy chính là đội ngũ chuyên gia giáo dục học hùng hậu (với số lượng giáo sư tiến sĩ giáo dục học đông nhất nước) đã chẳng tham kiến được điều gì hay cho nhà quản lí của mình mà còn tạo ra những trở lực bất khả xoay chuyển. Thử đọc một vài quyển Giáo dục học trong hàng tấn công trình giáo dục học từ những dự án nghìn tỉ xem họ đã viết gì? Chẳng hạn như các giáo trình Lịch sử giáo dục Việt Nam, những người này đã xổ toẹt toàn bộ giáo dục quá khứ, lịch sử biến thành phi lịch sử. Rằng thì là, giáo dục từ Hùng Vương đến Bắc thuộc, rồi phong kiến và thực dân chỉ là thứ giáo huấn nhồi sọ, ngu dân, biến con người thành công cụ của chế độ, hậu quả là trước năm 1945, có đến 95% dân số ta mù chữ. Từ đó họ kiêu ngạo la to rằng, từ năm 1945 đến nay ta đã có một hệ thống giáo dục quốc dân toàn diện, hiện đại, bằng chứng là xóa nạn mù chữ 100%?!.

Thành tích xóa nạn mù chữ của giáo dục cách mạng – giáo dục đại chúng là không ai phủ nhận. Nhưng phủ nhận lịch sử, coi lịch sử giáo dục chỉ bắt đầu từ khi có cách mạng là thứ quan điểm phi lịch sử, hoang tưởng, phản khoa học!

Những người này chủ trương xổ toẹt nền giáo dục Nho học phong kiến, xổ toẹt nền giáo dục Tây học thời thực dân. Họ quên rằng thể chế chính trị xã hội nào sinh ra nền giáo dục ấy trong tính hệ thống hợp lí của nó. Họ cố tình lờ đi sự cạnh tranh truyền thống lành mạnh một thời “tầm sư học đạo” và “cầu hiền”, sự vận động tri thức từ nền giáo dục chữ Hán sang chữ quốc ngữ. Và vô tình họ ném luôn các nhân tài kiệt xuất của giáo dục quá khứ vào sọt rác.

Không phân biệt giáo dục tinh hoagiáo dục đại chúng theo quan điểm, nhu cầu xã hội của từng giai đoạn lịch sử cụ thể, lấy những thành tựu cũng như hạn chế của quá khứ để kế thừa, phát huy và khắc phục, những nhà giáo dục học này đã kiến tạo nên một hệ thống giáo dục đầy lỗ hỏng, bất cập, chắp vá đến dị dạng bằng những dự án cải cách liên tục, càng cải cách càng hỏng, nhưng lại khoe khoang những thành tích bốc trời để những nhà quản lí bị ngộ nhận và mang ra thí nghiệm bằng cả đống tiền của nhân dân.

Một tên côn đồ vô giáo dục như Nguyễn Văn Hổ mà vẫn có một công trình giáo dục học ở trình độ cao học được các chuyên gia giáo dục học đánh giá xuất sắc thì nó phản ánh cái gì của khoa học giáo dục Việt Nam?

Dối trời lừa người như thế, sao có thể tạo ra những sản phẩm tinh thần lành mạnh?

Giáo dục ngày càng xuống cấp trầm trọng, chạy đuổi theo số lượng của quan điểm giáo dục đại chúng mà không quan tâm đến giáo dục tinh hoa, dẫn đến lẫn lộn thật giả chính là tội của những “chuyên gia” giáo dục học rởm này!

Tôi khẳng định, lỗi không ở thể chế cộng sản, mà có thể bởi “thói kiêu ngạo cộng sản” như Lenin nói, hoặc đúng hơn cho hiện tại, là bởi các thế lực thù địch (chủ nghĩa cá nhân, chủ nghĩa cơ hội, kể cả bọn tư bản hoang dã không có đất sống ở môi trường lành mạnh) đã xâm nhập, chui sâu vào kẻ hở của hệ thống để lũng đoạn thể chế mà những người cộng sản tiền bối đã phác dựng lên!

Lòng tham không thuộc đạo đức cộng sản. Vẫn biết rằng người cộng sản có đầy đủ ái, ố, sân, si, hỉ, nộ như mọi người nhưng phải dùng đạo đức và thiết chế cộng sản khắc chế những thứ ấy. Trong cái nhìn như vậy, một thằng tư bản không làm giàu trên xương máu người lao động, biết tạo công ăn việc làm cho người lao động, mang lợi nhuận tư bản làm phúc lợi cho người nghèo đã là người cộng sản. Còn những kẻ cố tình tạo ra kẻ hở của hệ thống để leo cao chui sâu, cấu kết với tư bản hoang dã để tư lợi, làm giàu trên xương máu của bao nhiêu con người, kẻ ấy dù có thẻ đảng cũng quyết không là người cộng sản!

Khuyến khích làm giàu, nhưng tối ưu hóa hệ thống bằng cách lấp kín các lỗ hỏng của hệ thống, tạo ra thành trì bảo hộ cho quyền lợi của người lao động đã là tạo ra thể chế cộng sản.

Muốn thế thì trước mắt hãy dạy dân biết nói thật và khuyến khích nói thật để nhìn ra lỗ hỏng và lấp các lỗ hỏng của hệ thống. Còn không dám nói thật, sự trung thực cứ bị cấm đoán thì sẽ mãi mãi quẩn quanh ở cái cối xay cùn tự dối mình, dối người và bị người dối mình. Kẻ hở của hệ thống là nơi cái nồi quyền lợi bỏ trống để cả “ta” lẫn “địch” thi nhau ăn vụng mà chúng ta thường gọi bằng từ bác học là tham nhũng!

Gần đây có chuyện bày vẽ chọn quốc hoa, quốc hòe lòe loẹt để tự tôn, tự đại. Thật nực cười khi các cụ tỏ ra thoát đời lánh tục chọn hoa sen làm quốc hoa cho thanh khiết (sau khi đã ăn bùn một đời như Tô chủ tịch?), lại có cụ nhân danh văn hóa dân dã chọn hoa mào gà cho ra vẻ đại chúng (bấm vào đây xem biểu tượng mào gà?)… Với kẽ hở toang hoác của hệ thống pháp chế như hiện nay, chỉ có thể lấy một loại hoa này làm quốc hoa: Hoa hồng – sản phẩm cấu kết ăn vụng giữa tư bản và những tên đội lốt cộng sản để phá hoại chủ nghĩa cộng sản!

Bài viết trên Vietnamnet của Kỳ Duyên chọn Hoa hồng đầy nghĩa mỉa mai. Không phải hoa hồng Bulgaria mà là Hoa hồng – Ăn vụng! Hay! một sự thật phổ biến của thời đại “đỉnh cao trí tuệ” này!

Đọc bài này không thể không liên tưởng đến hàng loạt các vụ ăn vụng gần đây nhất của các loại Hoa hồng Đại học Quy Nhơn: Hoa hồng bảo hiểm, hoa hồng mua sắm thiết bị, hoa hồng thư viện, hoa hồng nối mạng internet, hoa hồng dịch vụ…, trong đó động trời nhất là vụ hoa hồng móc nối giữa nhà trường với công ty tư nhân của ông trưởng khoa Hà Thanh Việt, bắt ép, lừa đảo sinh viên Khoa Tài chính Ngân hàng học các chứng chỉ nghiệp vụ và cấp bằng đểu!

Sắp tới Thanh tra nhân dân sẽ phanh phui và công khai đầy đủ các vụ án Hoa hồng này để bảo vệ thể chế cộng sản của những người cộng sản. Nên nhớ, bảo vệ chế độ cộng sản không đồng nghĩa với bảo vệ an toàn cho những người cộng sản kiểu Nguyễn Trường Tô, Trần Tín Kiệt! Xin thề trước đảng rằng, chỉ cần 3 trăm đảng viên trong sạch đã có thể vững mạnh hơn gấp vạn lần 3 triệu đảng viên như hiện nay!

——————————————————–

Vietnamnet
Ấn tượng trong tuần:

Dinh cơ cựu chủ tịch tỉnh và chuyện ‘hoa hồng’

Bức xúc trước vấn nạn tham nhũng ở nước ta, không ít bạn đọc đề xuất biểu tượng quốc hoa là… hoa hồng.

Từ lâu, các quốc gia trên thế giới đều có sự lựa chọn biểu tượng quốc hoa, mang ý nghĩa khí chất, khí phách quốc gia mình. Việt Nam cũng không ngoại lệ.
Điều bất ngờ nhất, và cũng thật đáng chú ý. Bức xúc trước vấn nạn tham nhũng ở nước ta, không ít bạn đọc đề xuất biểu tượng là… hoa hồng.

Hoa hồng “nở” trên giấy, sắt thép, bê tông…

Vì sao hoa hồng, vốn là biểu tượng lớn nhất về Tình yêu, cũng là biểu tượng quốc hoa từ lâu của đất nước Bungari- mệnh danh xứ sở Hoa hồng, giờ lại được đề xuất, trong một trạng thái cảm xúc trái ngược, bất bình, một trạng thái tâm lý bị tổn thương. Đó là sự Căm ghét?

Có hoa hồng tây- và có hoa hồng ta. Hoa hồng tây mập mạp, ăn khỏe, hoa hồng ta yếm thế hơn…., đều giống nhau ở chỗ, là loài hoa rất kiêu kỳ, khó tính, đòi hỏi sự chăm sóc  kỹ lưỡng.

Có điều, loại hoa hồng mà bạn đọc bình xét, lại là loại hoa hồng “phàm ăn” đến độ, có thể “nở” được ở bất cứ môi trường “chất đất” nào- trên giấy, trên bê tông…, như một bạn đọc báo Đời sống đã thốt lên. Bởi đó là loại hoa hồng mang tên % (phần trăm) do vấn nạn tham nhũng trồng và chăm bón.

Oái oăm, hoa hồng, mà chả phải… hoa hồng.

Hoa hồng nở giữa thiên nhiên có hình hài, có mầu sắc, có hương thơm.

Hoa hồng %, chỉ nở giữa hai bên “đối tác” làm ăn, có duy nhất- mùi “đồng”.

Thực ra, tiền hối lộ, và tiền hoa hồng có khác nhau. Tiến sĩ Nguyễn Vân Nam (TP. HCM) trong một lần trả lời phỏng vấn, từng phân biệt rất rõ:

Tiền hoa hồng là khoản tiền trả cho công sức môi giới một giao dịch. Người nhận khoản tiền đó, hoàn toàn không phải nằm trong vị trí có thể trực tiếp hay gián tiếp quyết định sự thành bại của mối giao dịch.

Còn tiền (ăn) hối lộ là người nhận tiền có một vị trí trực tiếp (hay gián tiếp) có thể quyết định được thành hay bại của một giao dịch. Hoặc chưa cần phải nhận, chỉ cần đưa ra lời hứa hẹn thôi, để quyết định cho giao dịch thành đạt. Như vậy, điểm quan trọng nhất để phân biệt tiền hoa hồng hay tiền hối lộ là vị trí của người nhận tiền.

hoa hồng, đô la

Hoa hồng %, chỉ nở giữa hai bên “đối tác” làm ăn, có duy nhất- mùi “đồng”

Thế nhưng, từ lâu trong xã hội, khái niệm tiền hoa hồng (%) chỉ được dùng chung cho tất cả hành vi tham nhũng, ăn hối lộ.

Và theo khái niệm chung đó, điều đáng lo ngại, các doanh nghiệp trong xã hội ta đang… hòa ca Triệu bông hồng.

Báo cáo xếp hạng năng lực cạnh tranh cấp tỉnh (PCI) của Phòng Thương mại và Công nghiệp Việt Nam (VCCI)  được công bố ngày 14/3 mới đây, cho thấy hiệu quả kinh doanh của các doanh nghiệp sụt giảm chưa từng thấy. Các DN đều bi quan…

Nhưng hoa hồng % vẫn nở tưng bừng, khi môi trường kinh doanh khó khăn (năm 2012) càng tạo dư địa cho tham nhũng (biến tướng). Nếu như PCI 2011 nổi lên tham nhũng vặt, thì hiện tượng này đã giảm đi trong PCI 2012. Nhưng tham nhũng trong đấu thầu công lại tăng lên. Có 42% DN đã trả hoa hồng (%) cho cán bộ có liên quan để giành được hợp đồng với cơ quan Nhà nước, tăng rất mạnh so với mức 23% của năm 2011.

Cụ thể, so với năm 2011, ngành xây dựng cơ bản có 42,5% DN phải trả hoa hồng để có hợp đồng, tăng 12%, chiếm tỷ lệ cao nhất. Con số này ở ngành dịch vụ/ thương mại, là 35,4% DN, tăng gấp đôi.  Thấp nhất là ngành sản xuất, nhưng vẫn có 34% DN phải trả hoa hồng (tăng gần 4%). Báo cáo cũng cho biết, các DN có liên quan đến các cơ quan chính phủ thường có hành vi chi trả hoa hồng… cao hơn(?)

Còn ông Edmund Malesky, Trường ĐH Duke (Mỹ), Trưởng nhóm nghiên cứu PCI nhận xét: Các DN có vốn đầu tư nước ngoài cho rằng càng hoạt động lâu ở Việt Nam càng phải tăng hối lộ. Do đó, họ rất lo ngại mỗi khi Nhà nước ban hành giấy phép hoặc chính sách mới (Tăng tham nhũng, lo ngại hối lộ, ngày 14/3…)

Trong khi đó, vụ việc Vinakhủng vẫn đang để lại những hệ lụy đau xót, không biết sẽ đi về đâu.

Không phải ngẫu nhiên, ngày 19/3, Dân trí đưa tin, các thủy thủ Vinashinlines (Tổng Công ty Hàng hải VN Vinalines) trên tàu Hoa Sen bị bỏ rơi, một lần nữa lại gửi thư về tòa báo kêu cứu. Vì số phận của họ đang sống lay lắt, đủ thứ “không”: Không tiền, không nước ngọt, không điện…, phụ thuộc vào con tàu nát có bán được hay không? Con tàu nát đang bị chìm, còn số phận họ trôi nổi, lặn ngụp giữa biển… nợ, mà họ không hề là thủ phạm.

Không phải ngẫu nhiên, mà báo chí mới đây, rộ lên việc đưa hình ảnh trang trại- dinh cơ hoành tráng của một ông chủ tịch tỉnh từng bị cách chức vì lối sống sa đọa. Và so sánh với hình ảnh bà Tổng thống Hàn Quốc Park Geun- Hye khi đi chợ, cầm theo chiếc ví sờn nội địa hiệu Sosandang chỉ trị giá 4.000 won (khoảng 76.000 đồng VN), đã không còn sản xuất hai năm nay. Trong khi lương một tổng thống của Hàn Quốc, như dưới thời ông Lee Myung Bak, vào khoảng 226,38 triệu won, khoảng 4,1 tỷ đồng VN.

Có lẽ sự khác biệt là quan niệm về thang giá trị, lối sống,  và khác biệt cả cách kiếm ra đồng tiền chăng? Vì những đồng tiền mà bà Tổng thống Hàn Quốc kiếm được, hẳn nó tương xứng với lao động của bà, nên nó được tiêu dùng cũng …khiêm nhường, cần kiệm như cách bà dùng chiếc ví.

nhà chủ tịch tỉnh

Dinh cơ hoành tráng của ông chủ tịch tỉnh từng bị cách chức. Ảnh: Song Nguyên/ Khám phá

Còn ở xã hội ta, Thứ trưởng Bộ Xây dựng Nguyễn Trần Nam từng có một tính toán rất đáng nghĩ: Nếu chỉ trông vào lương, người nghèo đừng nghĩ đến nhà thu nhập thấp, vì lương cỡ Bộ trưởng cũng phải 40 năm mới đủ tiền mua.

Không biết vị quan chức nọ làm chủ tịch tỉnh ở một tỉnh miền núi nghèo nhất, nhì nước đã được hơn… 40 năm chưa? Cũng không biết trong điền viên của ông, giữa bao nhiêu loài cây cảnh quý, hiếm, độc đáo, có loại hoa hồng nào không?

Hay với ông, hoa hồng chỉ “nở” giữa …quyền lực?

Và “nở” trên những số phận đáng thương

Sự phàm ăn của hoa hồng giờ không còn giới hạn, khiến cho hành vi của không ít kẻ trở nên quá bất nhẫn, tàn tệ.

Có hai câu chuyện thương tâm và xót xa, khiến người viết bài không thể không “chọn” là… điển hình. Bởi thứ hoa hồng này, giờ nó nhẫn tâm “nở” cả trên những số phận đặc biệt rất đáng thương, đáng ra phải được chăm sóc.

Câu chuyện thứ nhất: Quan xã ém tiền trợ cấp của người điên (Tiền phong online, ngày 14/3).

Có lẽ các cán bộ UBND xã Thanh Chi (Thanh Chương- Nghệ An) cũng mắc bệnh “điên” không kém, khi làm việc này.

Đó là từ năm 2007, anh Nguyễn Văn Đồng (bị mất trí, điên loạn từ năm 2000, đến mức gia đình phải dùng dây xích xích lại, kẻo gây hại cho dân làng), chỉ được nhận trợ cấp 120 nghìn đồng/ tháng. Năm 2004 được tăng lên 240 nghìn đồng. Bán tín bán nghi, ông Nguyễn Văn Mẫu, người cha khốn khổ lên tận UBND xã để hỏi.

Nhưng không, các cán bộ UBND xã không hề… điên. Như ông Chủ tịch xã này, rất tỉnh, khi trả lời ông Nguyễn Văn Mẫu rằng, chế độ chính sách cao nhất là vậy.

Khổ nỗi, cái kim trong bọc lâu ngày cũng lòi ra. Sự thật cuối cùng vẫn bị phơi bầy. Từ năm 2007, tiêu chuẩn cho “người điên” Nguyễn Văn Đồng là 240.000đồng/ tháng, xã chỉ trả 120.000đồng. Năm 2009, tăng lên 360.000đồng/tháng, xã chỉ trả 240.000 đồng.

Cuối cùng, hơn 2,8 triệu đồng, từng bị các cán bộ xã ỉm đi phải hoàn trả lại cho “người điên” Nguyễn Văn Đồng…

Hết người cha Nguyễn Văn Mẫu, đến lượt người mẹ Trần Thị Hóa (thôn Xuân Long, cũng thuộc xã Thanh Chi). Bà Trần Thị Hóa có đứa con gái Lê Thị Thùy Giang, 20 tuổi, bị u máu, rồi bại liệt. Cũng như ông Mẫu, bà phải “kiên trì” gõ cửa, vận động, cuối cùng, các cán bộ UBND xã Thanh Chi cũng mới chịu hoàn trả hơn 2,8 triệu đồng… không phải của họ.

Rõ ràng, các cán bộ UBND xã Thanh Chi không hề mất trí, chỉ lương tâm cán bộ, và lòng nhân tối thiểu của con người ở họ… bị mất, hay bị tê liệt thôi.

Người cha Nguyễn Văn Mẫu, bị đứa con điên loạn từng đánh chửi thậm tệ, ông không khóc. Nhưng lại khóc vì những cán bộ xã “tỉnh táo”, khi ông nghẹn ngào: Định ăn của ai chứ ăn của một đứa tâm thần như rứa, có tội không!?

nguyễn văn đồng

Anh Nguyễn Văn Đồng bị mất trí, điên loạn từ năm 2000. Ảnh: Quang Long/ Tiền Phong

Câu chuyện thứ hai, là chuyện cơ quan chức năng huyện Tịnh Biên (An Giang) vừa khởi tố, bắt tạm giam năm cán bộ, nhân viên Trường THCS Cao Bá Quát để điều tra về hành vi ăn chặn hơn 1,3 tỷ đồng của học sinh dân tộc nội trú.

Đáng hổ thẹn nhất, họ lại là những người thầy, người cô, hàng ngày luôn dạy học sinh sống thật thà, trung thực. Đó là ông Hiệu trưởng Văn Công Hiển, bà Phó HT Nguyễn Thị Liễu, ông Lê Thanh Đủ (thủ quỹ 2009- 2010), Đỗ Văn Doanh (thủ quỹ từ 2011 đến nay), bà Trần Vy Vân- kế toán.

Ngoài việc chỉ phát cho học sinh số tiền học bổng theo quy định cũ (lẽ ra phải là số tiền học bổng mới theo thông tư mới), điều bất ngờ nữa, nhà trường còn “kê khống” cả số lượng học sinh được nhận thưởng; “kê khống” cả năng lực học sinh, đôn từ khá thành giỏi, hưởng chênh lệch tiền thưởng.

Bệnh dối trá của ngành giáo dục bị xã hội lên án lâu nay, có khi còn được tích tụ chỉ vì những đồng tiền “bẩn” kiểu này?

Số tiền tham nhũng, ăn chặn được của các đối tượng đặc biệt nói trên không lớn. Nhưng nó cho thấy, thứ hoa hồng nhiều “độc tính” này sẵn sàng len lỏi, sẵn sàng mọc ở bất cứ môi trường nào, kể cả môi trường cần nhân tính nhất.

Cho thấy, lương tâm, nhân cách của một số cán bộ chính quyền cơ sở đã bị hoa hồng “tha hóa” tồi tệ.

Bungari vốn là đất nước của hoa hồng, của loài hương hoa thơm ngát thanh bạch, thanh khiết, thanh nhã. Dù vậy, xin đừng để nước Việt cũng được gọi là “đất nước của hoa hồng”, nhưng là của thứ “hoa hồng” lại quả, của % trao tay, rất tủi hổ. Thậm chí, có ý kiến nghe đắng ngắt, khi đề nghị chọn hoa xấu hổ là biểu tượng quốc hoa. Một xã hội biết xấu hổ là một xã hội có lòng tự trọng cao.

Có thế, xã hội đó mới khá được.

Xương máu của các bậc tiền nhân đã đổ xuống, đâu phải để cho hậu bối giờ đây “trồng” những thứ hoa hồng ma quái, bởi lòng tham. Hơn 300 năm trước đây, đại thi hào Nguyễn Du vô tình đã là một thầy thuốc, có “xét nghiệm” rất tinh tế : Máu tham hễ thấy hơi đồng là mê.

Nhưng ngược lại, nhiều ý kiến khác vẫn cho rằng, xét cho cùng, hoa hồng hay hoa xấu hổ, nếu thực sự là một biểu tượng kích thích lòng tự tôn, tự trọng của người Việt nhìn thẳng vào những khuyết tật, để tạo nên những đổi thay tích cực, từ những lỗ hổng, những khuyết tật của cơ chế, thì đều là những loài hoa đáng “ngưỡng mộ”.

Bởi đã qua lâu rồi, cái thời: Không tự ngắm mình/ Anh chẳng hay đâu/ Hỡi chàng dũng sĩ/ Cả năm châu, chân lý đang nhìn theo (*)

Nhưng có thể đổi thay tích cực được không?

Chắc chắn rất khó, chừng nào mà xã hội còn bị thao túng bởi các “nhóm lợi ích”.

Kỳ-Duyên
—————-
Tham khảo:
http://phunutoday.vn/xi-nhan/trai-hay-phai/201303/Viet-Nam-hay-chon-hoa-xau-ho-la-quoc-hoa-2212084/
http://phunutoday.vn/xa-hoi/doi-song/201303/Buc-xuc-tham-nhung-doc-gia-de-xuat-chon-hoa-hong–2212134/
http://nld.com.vn/20130314100032280p0c1002/tang-tham-nhung-lo-ngai-hoi-lo.htm
http://phapluattp.vn/20130319010355846p0c1019/bat-nam-nguoi-an-chan-tien-cua-hoc-sinh.htm
(*) Chào xuân 68- Thơ Tố Hữu

Quân Sử Việt Nam (TOP)